Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2

Bữa tối tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nấu nướng, con gái tự mình úp một gói mì tôm qua bữa.

Lúc tôi ra ngoài rót nước, con bé đang ăn rất ngon lành.

Mẹ, bố bảo sẽ đưa con đi du lịch Bắc Kinh, mẹ đưa con ít tiền đi.

Kiếp trước, con gái cũng đòi đi du lịch vào đúng thời điểm này.

Có điều lúc đó nó không nói là đi cùng bố. Lần này lôi cả chồng cũ của tôi ra, có lẽ là vì thấy thái độ dửng dưng của tôi ban ngày nên giờ muốn tìm cách khích bác tôi.

Ngày trước, tôi ghét nhất là việc nó thân thiết với bố nó. Bởi sau khi tái hôn, cuộc sống của chồng cũ chẳng mấy khá giả, tiền cấp dưỡng không đưa một đồng đã đành, lại còn thường xuyên để con gái dùng tiền tiêu vặt tôi cho để tiếp tế ngược lại cho ông ta.

Chồng cũ của tôi là một kẻ vô liêm sỉ. Ngày tôi sinh con gái, mẹ ông ta chỉ liếc nhìn một cái rồi bỏ đi, còn ông ta thì tệ hơn, ngay trong tháng ở cữ đã kiếm cớ đi công tác biệt tăm.

Ông ta hở ra là đánh mắng con, hoặc dùng bạo lực lạnh, đến cả sinh hoạt phí cũng lười chẳng muốn đưa.

Tôi không tài nào hiểu nổi, tại sao con gái lại thân thiết với hạng người như vậy.

Mãi đến khi xem video của con gái ở kiếp trước, tôi mới tìm thấy câu trả lời. Nó nói rằng chỉ khi ở bên bố và mẹ kế, nó mới không phải nghĩ đến chuyện học hành, nó cảm thấy được thư giãn.

Nó chẳng hề nghĩ lại xem, việc nó có học hay không vốn dĩ chẳng liên quan gì đến chồng cũ của tôi cả. Ông ta đơn giản là không quan tâm.

Kiếp trước, sau khi vừa đánh nó xong, lòng tôi đầy rẫy sự hối hận và tội lỗi. Nghe nó muốn đi Bắc Kinh chơi, tôi đã đích thân đưa nó đi.

Sau khi đi hết các danh lam thắng cảnh, tôi đưa nó đến tham quan hai ngôi trường danh giá là Thanh Hoa và Bắc Đại, mục đích là để nó cảm nhận bầu không khí học thuật đỉnh cao.

Nhưng trong video, con gái lại nói rằng mỗi lần tôi đưa nó đi chơi đều là đến các trường đại học. Nó diễn giải hành động đó của tôi là một sự thao túng tâm lý.

Tôi uống xong ngụm nước, thản nhiên đáp: Bố đưa con đi chơi thì chẳng phải bố con nên trả tiền sao?

Con gái tức tối: Nhưng con là con gái ruột của mẹ mà!

Tôi nhún vai: Yến Yến, con yên tâm, con chắc chắn cũng là con gái ruột của bố con đấy.

Con gái đá mạnh vào chân bàn: Chẳng phải mẹ vẫn đang giận chuyện con lén sửa nguyện vọng sao? Đây là cuộc đời của con, con muốn thế nào thì nó là thế ấy!

Tôi gật đầu: Đúng vậy, cho nên Yến Yến yêu quý, con nhất định phải kiên trì với lựa chọn của mình, hãy sống một cuộc đời không bị định nghĩa nhé.

Tôi cầm ly nước quay về phòng ngủ, trước khi khép cửa còn kịp liếc thấy gương mặt của con gái.

Trên mặt nó hiện rõ vẻ hoang mang và mất phương hướng.

Nó thừa biết lựa chọn này sai lầm đến mức nào, chẳng qua chỉ vì muốn chọc tức tôi một chút cho thỏa lòng, nhưng giờ đây nó lại thực sự phải đối mặt với thực tế đó.

Chắc hẳn trong lòng nó cũng đang sợ hãi lắm.

Nếu là trước đây, tôi sẽ tận tình khuyên bảo, bảo nó rằng phạm sai lầm không sao cả, chúng ta sửa lại là được.

Nhưng bây giờ tôi không muốn nói nữa. Tôi chỉ muốn đứng ngoài nhìn nó sai càng thêm sai, cho đến khi cuộc đời nó mục nát và bốc mùi mới thôi.

Sáng sớm hôm sau, con gái đã biến mất dạng.

Đoán chừng là đến chỗ chồng cũ, tôi cũng chẳng buồn quản.

Tôi tìm đến một lớp ôn thi đại học dành cho học sinh thi lại. Ở đó rất đông người, thầy chủ nhiệm giới thiệu với tôi về đội ngũ giáo viên hùng hậu của họ, cuối cùng hỏi đến thành tích của con gái tôi.

Tôi hơi ngượng ngùng đáp: Không phải tôi đăng ký cho con gái.

Thầy chủ nhiệm ngẩn người: Hả?

Tôi muốn đăng ký cho chính mình, có được không ạ?

Kiếp trước, bản thân tôi không được học hành đến nơi đến chốn, nên tôi thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ của việc thiếu con chữ.

Vì sợ con gái đi vào vết xe đổ của mình nên tôi luôn ép nó học hành chăm chỉ. Nhưng nó lại nghĩ rằng nó đang học cho tôi, cho rằng tôi không nên áp đặt ước mơ của mình lên vai nó.

Tôi đã suy nghĩ suốt một đêm và thấy những lời nó nói không phải là không có lý.

Đỗ vào một trường đại học tốt là tâm nguyện của tôi, vậy thì hãy để tự tôi thực hiện nó.

Thầy chủ nhiệm sững sờ vài giây rồi mỉm cười với tôi: Tất nhiên là được, nhưng sẽ hơi vất vả đấy, hy vọng chị có thể kiên trì.

Tôi nói thêm: Tôi chưa từng học cấp ba, chỉ có bằng tốt nghiệp cấp hai thôi.

Thầy chủ nhiệm không hề có vẻ kỳ thị, thầy bảo tôi rằng dù không học cấp ba vẫn có thể tham gia kỳ thi đại học với tư cách thí sinh tự do. Theo chính sách hiện hành, chỉ cần tốt nghiệp cấp hai đủ ba năm là có thể đăng ký dự thi.

Tôi rất quý vị thầy chủ nhiệm này nên đã nhanh chóng nộp học phí.

Về đến nhà, tôi vào phòng con gái để dọn dẹp lại đống sách giáo khoa cấp ba.

Đúng lúc đó con gái về đến nơi. Nhìn đống sách dưới đất, nó lộ rõ vẻ chán ghét và tuyên bố: Con không học lại đâu.

Tôi ngẩng đầu lên: Mẹ có bảo con học lại đâu.

Con gái khựng lại một chút.

Tôi nhìn cái túi trên vai nó: Con không đi du lịch với bố à?

Con gái dụi dụi mũi: Bố bảo dạo này cửa hàng bận quá, để thư thư một thời gian nữa mới đi.

Kết quả là ngay ngày hôm sau, tôi lướt thấy ảnh du lịch của chồng cũ trên vòng bạn bè.

Gia đình bốn người bọn họ đang vui vẻ hạnh phúc bên nhau, tuyệt nhiên không có bóng dáng con gái tôi.

Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Tôi Phá Thai, Bạn Trai Tôi Mất Khả Năng Sinh Sản
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Sao mình đọc chương 3 thấy bị lỗi vậy nhỉ?

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện