Con gái chê tôi quản giáo quá nghiêm khắc, rõ ràng đủ điểm đỗ vào trường danh giá nhưng lại cố tình đăng ký vào một trường cao đẳng nghề.
Kiếp trước, tôi đã đánh nó một trận lôi đình rồi tống vào lớp ôn thi lại. Năm sau, nó thành công đỗ vào Đại học Bắc Kinh.
Sau khi công thành danh toại, nó đăng một đoạn video ngắn về "gia đình độc hại" lên mạng, tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với tôi. Tôi bị hàng ngàn người bạo lực mạng, bị người đời phỉ nhổ. Khi tôi tìm đến con gái để hỏi cho ra lẽ, nó lại lạnh lùng ép tôi uống thuốc diệt cỏ Paraquat.
Nó nhốt tôi trong căn phòng kín suốt bảy ngày đêm, trơ mắt nhìn tôi chết dần chết mòn trong đau đớn tột cùng.
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang đứng trước mặt con gái vào đúng cái ngày nó đưa tờ giấy báo nhập học cao đẳng cho tôi. Lần này, tôi không đăng ký cho nó đi học lại nữa, mà tự báo danh cho chính mình.
Vừa bước chân vào nhà, con gái đã nhét tờ giấy báo nhập học vào tay tôi với vẻ thách thức.
"Mẹ, giấy báo nhập học của con đến rồi này."
Tôi mở ra xem, tên trường là một ngôi trường cao đẳng chuyên nghiệp nào đó.
"Con muốn chứng minh cho mẹ thấy, dù chỉ học cao đẳng, con vẫn có thể thành công hơn người."
Những lời nói hùng hồn của con gái khiến tôi có chút thẫn thờ. Nó vốn rất thông minh nhưng lại thiếu tính tự giác. Hồi tiểu học và cấp hai, kiến thức còn ít, nó chỉ cần dựa vào thiên phú là có thể đứng nhất mà chẳng cần nỗ lực. Vì thế, nó chưa bao giờ mặn mà với việc học. Năm thi lên cấp ba, nó muốn theo bạn thân đi học nghề. Sợ tôi không đồng ý, nó đã cố tình nộp giấy trắng môn Văn.
Biết chuyện, tôi đã đánh nó một trận tơi bời, rồi phải chạy vầy khắp nơi, cầu xin đủ đường, tốn bao nhiêu tiền bạc mới đưa được nó vào một trường trung học tư thục. Ngôi trường đó nổi tiếng với cách quản lý quân đội nghiêm ngặt. Sợ con áp lực quá mức, kỳ nghỉ nào tôi cũng đưa nó đi chơi, chưa từng ép nó đi học thêm bất cứ buổi nào.
Điểm thi đại học của nó vừa đủ đỗ vào một trường thuộc khối 211, nhưng nó lại lén sửa nguyện vọng. Kiếp trước, nhìn thấy tờ giấy báo này, tôi đã giận đến mất khôn mà đánh nó, rồi ép nó đi ôn thi lại năm thứ tư. Lớp ôn thi còn khắc nghiệt hơn cả cấp ba, sau hơn hai trăm ngày nỗ lực, nó đỗ vào Bắc Đại.
Tốt nghiệp xong, nhờ tài năng thiên bẩm, nó trở thành một nhà ngoại giao và nổi tiếng khắp mạng xã hội nhờ vẻ ngoài ngọt ngào. Chẳng bao lâu sau, nó gặp được một người bạn trai cũng xuất sắc không kém. Khi cả hai định tiến tới hôn nhân, tôi đã dốc hết tiền tiết kiệm cả đời để mua nhà cho nó.
Ngay ngày thứ hai sau khi mua nhà, nó quay một đoạn video tố cáo gia đình mình. Trong video, nó nói tôi bạo hành nó từ nhỏ, nói tôi vì ghen tị với tình cảm giữa nó và bố nên mới ly hôn, nói tôi coi nó như máy học, can thiệp vào chuyện bạn bè, hủy hoại cả tuổi thơ và thanh xuân của nó. Thậm chí đến khi trưởng thành, mỗi khi nhớ lại những ngày tháng tăm tối năm lớp 12 ôn lại, nó vẫn muốn tự sát.
Còn người cha chẳng làm gì cho nó lại trở thành ánh sáng cứu rỗi cuộc đời nó. Cư dân mạng lùng sục danh tính của tôi, cả cõi mạng chửi rủa: "Có những kẻ không xứng đáng làm mẹ." "Người mẹ này thật khiến người ta nghẹt thở, tại sao lại muốn kiểm soát cuộc đời con cái như vậy?" "Thẩm Yến thật đáng thương, sao có thể lớn lên trong môi trường như thế chứ?"
Tôi tìm đến để hỏi cho ra lẽ, nó lại bóp cằm tôi, đổ thuốc diệt cỏ vào miệng. Nó nhốt tôi trong căn nhà thuê bảy ngày đêm, để tôi tự chứng kiến sự sống của mình lụi tàn.
Năm mười chín tuổi tôi mang thai nó. Vì nó, tôi ly hôn với người chồng trọng nam khinh nữ. Để nó có cuộc sống tốt hơn, tôi làm một lúc ba công việc. Tôi dốc hết tâm huyết bắt nó học hành tử tế chỉ vì bản thân tôi vừa tốt nghiệp cấp hai đã bị gia đình đuổi đi làm thuê để nuôi em trai. Không ngờ nó lại vì chuyện này mà hận tôi, thêu dệt tin đồn bôi nhọ tôi, rồi lấy mạng tôi.
Trái tim tôi nguội lạnh hoàn toàn. Sống lại một đời, tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp vào lựa chọn của nó, cũng không kiểm soát cuộc đời nó nữa.
Tôi đặt tờ giấy báo nhập học sang một bên, nhẹ nhàng nói: "Cao đẳng thì cao đẳng, học trường nào là lựa chọn của con."
Có lẽ thái độ lạnh nhạt của tôi khiến con gái có cảm giác như đấm vào bông, nó lộ vẻ lúng túng: "Mẹ không cần phải mỉa mai, đây là kết quả con đã suy nghĩ kỹ rồi, cao đẳng chưa chắc đã kém hơn đại học đâu."
Tôi xua tay: "Con nghĩ kỹ rồi là được."
Đề xuất Hiện Đại: Đập Nồi Bán Sắt Đi Học
[Pháo Hôi]
Sao mình đọc chương 3 thấy bị lỗi vậy nhỉ?