Nói rằng, nhà của sư đệ họ Cố ngự tại thôn Thượng Lĩnh thuộc trấn Sơn Hà ư? Thật là duyên kỳ ngộ, bởi mẫu thân của ta chính là người thôn Thượng Lĩnh đó! Hoàng Minh kinh ngạc hỏi.
“Ồ? Thế ra huynh Hoàng Minh vốn là nhân sĩ thôn Đại Lâm, trấn Hoài Hà phải chăng?” Cố Thành Ngọc khởi sinh điều bất an, bởi ít lúc trước, Hoàng Minh đã nói xuất thân từ trấn Hoài Hà.
“Chính là vậy! Sư đệ Cố biết sao? Có lẽ mẫu thân của ta cùng các ngươi tương tri bất ngờ?” Hoàng Minh trong lòng đã mường tượng kỹ, vì mẫu thân của hắn vốn họ Cố.
“Chẳng phải là chuyện đánh sập chùa Long Vương hay sao, nhà cùng họ mà chẳng biết mặt! Huynh Hoàng, thật không ngờ chúng ta lại là thân tộc!” Cố Vạn Hoa ban đầu chỉ xem Hoàng Minh hơi quá thân mật, song sau một hồi đối thoại, cảm thấy hắn thật lòng đối đãi, lời nói hòa nhã dễ nghe. Nhanh chóng, hắn bị lời lẽ ngọt ngào của Hoàng Minh làm động lòng, chỉ còn thiếu phong danh bằng hữu tri kỷ.
“Nào nào, lấy trà để thay rượu, ta kính các ngươi một chén! Hoá ra đều là thân thích nhà mình, lại chẳng biết trước kia!” Hoàng Minh liếc mắt nhìn y phục của Cố Thành Ngọc, ánh mắt bừng sáng. Cố Thành Ngọc nghĩ nếu im lặng, hắn cũng không hiểu tình hình nhà họ Cố, việc này về hỏi mẫu thân vậy.
Trên đời người ai ai cũng biết học hành thi cử không dễ, mà chỉ người ham học mới rõ, có tài thi đậu cũng không dễ làm quan khi thiếu kim ngân.
Sau khi Hoàng Minh đi rồi, Cố Thành Ngọc liền để Cố Vạn Hoa lại trong phòng riêng, muốn dặn dò hắn chớ khờ dại sa vào bẫy do Hoàng Minh giăng. Cố Vạn Hoa lấy làm không hiểu, còn nghi ngờ Cố Thành Ngọc đa nghi, xem ai cũng như kẻ ác, lúc đứng dậy đi còn lẩm bẩm thầm nói.
Cố Thành Ngọc lắc đầu, tuy sau khi lập gia đình, Cố Vạn Hoa có chín chắn hơn phần nào, nhưng khí chất cốt cách vẫn y nguyên, đối với vị thúc bá nhỏ như y, đâu có vâng lời chi. Nhưng làm thế nào nói cho được, rằng Hoàng Minh có ý đồ nhằm vào nữ tộc nhà mình? Rõ ràng y đã có phu nhân đầu tóc, sao có thể để nữ tộc Cố làm thiếp?
Lúc này, Tôn Hiền đến gõ cửa phòng Cố Thành Ngọc, nói: “Thành Ngọc, ta muốn nói chuyện về Hoàng Minh. Ta cứ có cảm giác hắn tiếp cận người ấy có mưu đồ riêng, ngươi chớ bị vẻ ngoài lừa gạt mà sơ ý!”
Tôn Hiền trở về phòng, băn khoăn chẳng yên. Cố Thành Ngọc vốn là huynh đệ sắp trở thành em rể hắn, Tôn Hiền không nỡ để y chịu thiệt. Tuổi trẻ, Cố Thành Ngọc có thể chưa thấu tình đạt lý, nơi ngoài đường, hắn phải lo liệu cho y.
“Ta rõ rồi! Huynh yên tâm!” Cố Thành Ngọc nghe vậy rất vui, bởi Tôn Hiền vốn tính chín chắn tin cậy, em gái hắn cũng thật may mắn.
“Vậy ngươi nghỉ ngơi đi! Ta về đây.” Tôn Hiền đứng dậy chuẩn bị ra về, khi đứng lên, nhìn ra sân ngoài cửa sổ. Vì ban ngày Cố Thành Ngọc muốn mở cửa cho thoáng khí nên giờ cửa mở rộng.
Trong sân có một nữ tử đang gội đầu, Tôn Hiền đứng không xa cửa sổ, quan sát rõ nét. Y phục nàng ta có phần rối loạn, cổ áo hở rộng, lộ dây đỏ của yếm và làn da trắng nõn.
Tôn Hiền cau mày, không biết cửa sổ Cố Thành Ngọc lại gần sân sau đến thế. Dù không thấy rõ nét nét mặt nữ nhân, song áo quần hở hang như thế mà lại gội đầu ngoài sân như vậy thật vô liêm sỉ.
Y không thể tưởng tượng được, mỗi ngày Cố Thành Ngọc đều phải trông thấy những cảnh này? Dù y còn nhỏ, nhưng cậu bé tám tuổi cũng đâu phải không hiểu sự đời.
Y bước nhanh đến, đóng sầm cửa sổ lại. Nàng ngoài sân nghe tiếng cửa đóng, vội vàng vén tóc liếc nhìn, song chẳng thấy gì nữa.
“Từ nay chớ mở cửa sổ ra nữa. Thằng thi sinh kia nói chẳng sai, ta coi chừng nên đổi nhà trọ!” Tôn Hiền khuyên.
“Huynh lo lắng chi? Ta còn nhỏ! Chẳng biết những chuyện đó. Họ cũng như đèn nhang vô ích! Chỉ cần giữ lấy mình là chính. Chỉ mấy ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành trở về, không thể lãng phí thời gian, nếu có tâm tư tìm chỗ trọ, hẳn còn nên bổ sung sách vở!” Cố Thành Ngọc thản nhiên đáp.
“Ngươi phát ngôn như thế, trông chẳng phải là ngây thơ. Thôi được! Cửa sổ ngươi từ nay chớ mở nữa!” Tôn Hiền sợ nói quá nhiều lại xoay về chuyện Cố Thành Ngọc, vội kết thúc rồi chuồn.
Cố Vạn Hoa trở về phòng, nằm dẹp trên giường, lòng cảm thấy phần nào không an. Dù tiểu thúc bá là bậc trưởng bối, nhưng tuổi nhỏ hơn y, y đã có phu nhân, tiểu thúc bá mà còn dạy y sao? Chẳng phải hơi không thích hợp sao?
Bỗng nhiên y nhớ ra điều chi, do dự một chút, bất giác đứng lên đến bên cửa sổ nhìn ra. Y ngó xuống con hẻm, chợt thấy phía sân bên phải có một nữ tử gội đầu, nàng ta khom lưng. Vì không phải quay thẳng về phía cửa sổ y nên không rõ nét như chỗ Cố Thành Ngọc.
Nàng từ trong thau múc một gáo nước, đổ lên đầu, rồi cầm lược chải mái tóc đen nhánh mượt mà, chải suốt xuống. Cố Vạn Hoa ngẩn ngơ ngắm nhìn mái tóc mượt mà ấy.
Y cứ thế nhìn mãi động tác của nàng, đến khi nàng gội xong, lấy vải lau khô tóc rồi buông tóc xuống cổ, đứng dậy.
Nàng hướng về phía y đi, tay nàng cầm chiếc thùng nước đến gốc cây mẫu đơn bên sân, đổ nước vào gốc.
Từ góc độ này, Cố Thành Ngọc có thể thấy bộ y phục rối loạn và làn da trắng nõn như tuyết của nàng, nét mặt tuy không rõ, song nhìn nữ tử ánh nắng hắt lên làm nàng tựa như sáng bừng.
Bỗng nàng ngẩng đầu hướng về phía quán trọ nhìn lại, liền thấy đứng bên cửa sổ là Cố Vạn Hoa. Cố Vạn Hoa giật mình, lập tức tránh khỏi cửa sổ, song tim thổn thức không ngừng, môi khô khốc.
Y đến bàn, cầm bình trà rót một bát nước, nâng lên uống cạn, nhưng vẫn nghe văng vẳng tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang vọng bên tai. Tiếng cười vang vang ấy vui tươi, từng cử chỉ của nàng khiến y cảm thấy lạ kỳ, nữ tử ấy thật khác biệt với phu nhân trong nhà, rất khác!
Y ngồi xuống giường, nhìn ra khung cửa, thần sắc lơ đãng. Chừng lát sau, y lắc đầu, cầm cuốn sách bên gối đọc, song không hiểu trong đó viết những gì.
“Minh Mặc! Nào gọi Vạn Thiên đến, chúng ta đến phòng nha thự! Dư Quản sự hôm nay phải về rồi!” Cố Thành Ngọc dự tính trong lúc rảnh rang quyết định xong chuyện tiệm tạp hoá, đợi Dư Than Tử đến sẽ giao phó để mở quán Nhất Phẩm Trai.
Cố Vạn Thiên vẫn nằm trên giường trong phòng, tay ôm lấy bạc, lần đầu liền chạm tay vào bạc đến mười lạng. Có bạc rồi, khi về có thể mua thuốc cho mẫu thân, lại còn mua đồ ăn ngon dưỡng sức.
Cố Vạn Thiên càng thêm vững lòng đi theo Cố Thành Ngọc, chỉ cần giúp thúc bá chu toàn việc, y tin thúc bá sẽ không bạc đãi mình!
Minh Mặc đứng ngoài cửa phòng Cố Vạn Thiên, muốn gọi mở cửa mà không biết gọi thế nào cho phải lễ. Suy nghĩ một chút, hắn kêu lên: “Vạn Thiên thiếu gia! Công tử tìm ngươi!”
Cố Vạn Thiên nghe vậy, lập tức nhảy xuống giường, chỉnh tề y phục rồi mở cửa.
“Anh Minh thật làm ta ngại, làm sao dám xưng thiếu gia chứ? Nếu không ngại, sau này gọi ta là Vạn Thiên thôi!” Minh Mặc lớn hơn Cố Vạn Thiên một tuổi, thế nên Vạn Thiên gọi hắn là huynh đệ.
Đề xuất Cổ Đại: Kể Từ Ngày Ta Được Chọn Làm Thái Tử Phi, Cả Gia Tộc Đều Muốn Đoạt Mạng Ta