Chương 74: Chương 75

Chương thứ bảy mươi lămCăn phòng to lớn trống trải vắng lặng, bóng dáng nàng nhỏ bé cô đơn bị ánh sáng chiều tà vẽ dài mảnh mai.“Dung Chiêu Chiêu…”Cố Trường Tấn thì thầm gọi, bước vội tiến đến. Lấy từ eo ra một viên thuốc, đồng thời giơ tay lau đi dòng máu trên mặt nàng, rồi run rẩy bóc viên thuốc.“Chớ sợ, ta đến rồi.” Ông bón viên thuốc đã nghiền nát vào miệng nàng, vội vàng thúc...
Quay lại truyện Tuế Thời Hữu Chiêu
BÌNH LUẬN