Trình Thực đứng lặng giữa khoảng không hư ảo, ánh mắt xuyên qua lớp sương mù dày đặc của thời gian để nhìn về phía bóng hình đơn độc kia.
Bầu không khí xung quanh dường như đông cứng lại, mỗi nhịp thở đều mang theo sức nặng của hàng vạn năm lịch sử, khiến lồng ngực anh cảm thấy nghẹn đắng.
Bác Sĩ khẽ xoay người, tà áo trắng bay nhẹ trong cơn gió vô hình, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một ngân hà đang lụi tàn.
“Ngươi... nhận ra ta sao?”
Giọng nói ấy không vang lên bằng âm thanh, mà như một luồng ý niệm trực tiếp đâm xuyên vào linh hồn, mang theo sự lạnh lẽo của hư vô và nỗi cô độc vĩnh hằng.
Trình Thực khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút tự giễu nhưng cũng đầy kiên định. Anh không hề lùi bước trước áp lực khủng khiếp từ vị thần của Thời Gian.
“Làm sao có thể không nhận ra? Dù cho vạn vật có xoay vần, dù cho Ngu Hí có bày ra bao nhiêu trò đùa ác ý, thì hơi thở của ngài vẫn luôn hiện hữu trong từng kẽ hở của định mệnh.”
Khủng Bố Phái đã gieo rắc nỗi sợ hãi khắp các cõi, nhưng đối với Trình Thực lúc này, nỗi sợ ấy chỉ là một gia vị nhạt nhẽo trong bàn tiệc của sự thật.
Bác Sĩ im lặng, ánh nhìn của ông ta dường như muốn bóc tách từng lớp ký ức trong tâm trí Trình Thực, tìm kiếm một mảnh ghép đã mất từ thuở Nguyên Sơ.
“Ngươi khác với những kẻ trước đây. Trong mắt ngươi không có sự sùng bái, cũng chẳng có sự căm hận. Chỉ có... sự thấu hiểu.”
Trình Thực tiến lên một bước, đôi chân anh đạp lên những mảnh vỡ của không gian, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ ký ức.
“Thấu hiểu chính là xiềng xích nặng nề nhất. Ngài đứng ở đỉnh cao của thời gian, nhìn thấu mọi kết cục, nhưng liệu ngài có từng cảm thấy mệt mỏi với vở kịch lặp đi lặp lại này không?”
Câu hỏi của anh khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Những bóng ma của quá khứ như muốn trỗi dậy, gào thét đòi lại vị trí của mình trong dòng chảy vĩnh hằng.
Bác Sĩ không trả lời ngay, ông ta đưa tay lên, như muốn chạm vào một sợi tơ định mệnh vô hình đang lơ lửng giữa hai người.
“Nhận thức được ta, chính là bắt đầu của sự kết thúc. Trình Thực, ngươi đã sẵn sàng để đối mặt với chân tướng đằng sau sự Khi Trá này chưa?”
Trình Thực hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh của Mệnh Vận đang cuộn trào trong huyết quản. Anh biết, kể từ giây phút này, con đường phía trước sẽ không còn lối thoát.
“Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Dù là Tử Vong hay Trầm Mặc, cũng không thể ngăn cản tôi tìm thấy câu trả lời cuối cùng.”
Ánh sáng chói lòa đột ngột bùng phát, nuốt chửng cả hai bóng hình vào trong vòng xoáy của hư vô, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong bóng tối sâu thẳm ấy, chỉ còn lại tiếng thì thầm của thời gian, kể về một kẻ phàm trần dám thách thức cả những quy luật cổ xưa nhất của vũ trụ.
Đề xuất Cổ Đại: Lúc Ta Bị Lăng Trì, Mẫu Hậu Lại Đang Chọn Phi Cho Hoàng Tử Nuôi.
[Luyện Khí]
Sao không xem được nữa
[Pháo Hôi]
Chương 696 bị lỗi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok