Trình Thực nhìn chằm chằm vào Bác Sĩ, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Những lời vị trưởng lão này vừa thốt ra dường như đã chạm đến một tầng sâu thẳm nào đó của thế giới này, một sự thật mà bấy lâu nay anh vẫn luôn tìm kiếm nhưng chưa bao giờ chạm tới được.
“Vậy ra, Khủng Bố Phái thực chất chỉ là một lũ hèn nhát sao?” Trình Thực khẽ lên tiếng, giọng nói có chút mỉa mai nhưng cũng đầy suy ngẫm.
Bác Sĩ lắc đầu, nụ cười trên môi ông ta mang theo một chút cay đắng và cả sự bao dung của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm.
“Không hẳn là hèn nhát, Trình Thực ạ. Họ chỉ là quá hiểu rõ về sự kết thúc. Khi ngươi đứng trước một vực thẳm không đáy, việc muốn dừng lại, muốn đóng băng mọi thứ để không phải rơi xuống, đó là bản năng của mọi sinh linh.”
Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía hư không, nơi mà dòng chảy của Thời Gian dường như đang hiện hữu một cách vô hình.
“Thời Gian không phải là một vị thần, cũng chẳng phải là một thế lực siêu nhiên nào cả. Nó chỉ là một thước đo, một công cụ để chúng ta cảm nhận được sự thay đổi. Nhưng đối với Khủng Bố Phái, sự thay đổi đồng nghĩa với cái chết, với sự diệt vong của Nguyên Sơ.”
Trình Thực nhíu mày, anh bắt đầu lờ mờ hiểu ra vấn đề. Nếu Thời Gian ngừng trôi, mọi thứ sẽ đứng yên mãi mãi. Sẽ không có sự sinh sôi, nhưng cũng sẽ không có sự lụi tàn. Đó là một sự vĩnh hằng đầy chết chóc.
“Họ muốn bảo vệ Nguyên Sơ bằng cách bóp nghẹt nó sao?”
“Đúng vậy.” Bác Sĩ gật đầu. “Họ sợ rằng khi Thời Gian đi đến điểm cuối, tất cả những gì chúng ta biết, tất cả những gì chúng ta yêu thương, sẽ tan biến vào hư vô. Vì vậy, họ chọn cách dừng lại ở khoảnh khắc này, dù cho cái giá phải trả là sự tự do và linh hồn của chính mình.”
Trình Thực im lặng. Anh nghĩ về Ngu Hí, nghĩ về Khi Trá, và cả những vị thần mà anh đã từng đối mặt. Mỗi người đều có một lý tưởng riêng, một con đường riêng để đối diện với sự kết thúc đang cận kề.
“Còn ông thì sao, Bác Sĩ? Ông đứng về phía nào?”
Bác Sĩ nhìn Trình Thực, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một dải ngân hà.
“Ta không đứng về phía nào cả. Ta chỉ là một người quan sát, một người ghi chép lại những gì đã và đang diễn ra. Nhưng Trình Thực, cậu thì khác. Cậu là người nắm giữ chìa khóa của sự thay đổi.”
Câu nói của Bác Sĩ như một tiếng sấm nổ vang trong tâm trí Trình Thực. Anh cảm nhận được sức nặng của định mệnh đang đè nặng lên vai mình. Mệnh Vận, Công Chính, hay thậm chí là Tử Vong, tất cả dường như đều đang đổ dồn ánh mắt về phía anh.
“Tôi hiểu rồi...” Trình Thực khẽ thở dài, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. “Hiểu về nỗi sợ, hiểu về sự điên rồ, và hiểu cả về cái gọi là hy vọng.”
Bác Sĩ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng của Trình Thực đang dần khuất xa trong màn sương mù của ký ức và thực tại. Cuộc hành trình này vẫn còn dài, và những bí mật về Nguyên Sơ vẫn đang chờ đợi để được hé mở.
Gió thổi qua, mang theo hơi thở của sự hoang tàn và cả mầm mống của một khởi đầu mới. Trình Thực biết rằng, từ giây phút này, anh sẽ không còn nhìn thế giới này bằng đôi mắt của một kẻ ngoài cuộc nữa.
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức
[Trúc Cơ]
Càng ngày càng kích thích Ca ngợi [Khi Trá]!