Trong không gian u tối và tĩnh mịch của điện thờ cổ xưa, những luồng khí tức cổ quái bắt đầu khởi động. Bốn vị tồn tại tối cao, những thực thể đại diện cho các quy luật nguyên thủy nhất của vũ trụ, đang lặng lẽ hiện diện.
Đản Dục ngồi đó, mang theo hơi thở của sự sinh sôi nảy nở nhưng lại xen lẫn chút quỷ dị không lời. Hủ Hủ lại toát ra vẻ già cỗi, mục nát như thể thời gian đã dừng lại trên cơ thể lão từ hàng triệu năm trước.
Si Ngu thì ngây ngô, ánh mắt đờ đẫn nhưng ẩn chứa những tri thức điên rồ có thể khiến bất kỳ kẻ phàm trần nào cũng phải sụp đổ. Cuối cùng là Hư Vô, một bóng hình mờ ảo, không thực, như thể hắn vốn chẳng hề tồn tại trong cõi đời này.
Bầu không khí trong đại điện nặng nề đến mức nghẹt thở. Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ thông thường, mà là buổi lễ truyền thừa quan trọng nhất, nơi ngọn lửa của định mệnh sẽ được trao tay.
“Ngươi đã sẵn sàng để tiếp nhận sứ mệnh này chưa?”
Giọng nói của Đản Dục vang lên, trầm đục và mang theo sức ép vô hình khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Nhân vật chính đứng giữa điện, cảm nhận được ánh mắt của bốn vị cổ thần đang đổ dồn về phía mình. Mỗi ánh mắt là một loại áp lực khác nhau, từ sự sống, cái chết, sự điên rồ cho đến hư không tuyệt đối.
“Ta đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi.”
Hắn trả lời, giọng nói kiên định dù đôi bàn tay đang khẽ run lên vì hưng phấn lẫn sợ hãi. Đây là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời hắn, từ một kẻ vô danh bước lên con đường trở thành chúa tể của những bí ẩn đô thị.
Hủ Hủ khẽ ho một tiếng, âm thanh khô khốc như tiếng lá rụng mùa thu: “Ngọn lửa này không dễ gánh vác đâu. Nó sẽ thiêu rụi linh hồn ngươi trước khi mang lại cho ngươi quyền năng.”
Si Ngu bỗng nhiên bật cười, tiếng cười khanh khách đầy ma mị: “Đúng vậy, đúng vậy! Kẻ tỉnh táo sẽ hóa điên, kẻ điên sẽ tìm thấy chân lý. Ngươi chọn cái nào?”
Hư Vô không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra. Một đốm lửa nhỏ màu xám tro hiện ra giữa lòng bàn tay hắn, không tỏa nhiệt nhưng lại khiến vạn vật xung quanh phải phủ phục.
“Đến đây, hãy nhận lấy nó.”
Khi ngón tay hắn chạm vào đốm lửa, một luồng sức mạnh cuồng bạo tràn vào huyết quản. Cảm giác như hàng nghìn năm lịch sử, hàng vạn nỗi đau và niềm vui của nhân loại đều đổ dồn vào tâm trí hắn trong một khoảnh khắc.
Đó là sự truyền thừa của ngọn lửa, là sự tiếp nối của một kỷ nguyên mới. Trong bóng tối của đô thị hiện đại, một huyền thoại mới chính thức được bắt đầu.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức