Trong không gian u tối và tĩnh lặng của điện kiến diện, bầu không khí dường như đông đặc lại. Những luồng khí tức cổ xưa và huyền bí đan xen vào nhau, tạo nên một áp lực vô hình khiến người ta nghẹt thở.
Đản Dục ngồi trên cao, ánh mắt hờ hững nhìn xuống phía dưới. Vẻ mặt của ngài không chút gợn sóng, như thể mọi sự biến chuyển trên thế gian này đều chẳng liên quan gì đến mình.
Bên cạnh đó, Hủ Hủ lại mang theo một mùi tử khí nồng nặc. Mỗi hơi thở của lão đều khiến không gian xung quanh như bị ăn mòn, mục rỗng và tàn tạ theo từng nhịp đập của thời gian.
Si Ngu thì vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt đờ đẫn như chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng trong cái vẻ ngu ngơ ấy, lại ẩn chứa một sức mạnh hỗn loạn khiến bất cứ ai cũng phải kiêng dè.
Hư Vô là người im lặng nhất. Ngài tồn tại như một khoảng trống trong thực tại, không màu sắc, không hình hài, nhưng lại là nơi bắt đầu và kết thúc của mọi thứ hiện hữu.
“Cuộc chơi này đã kéo dài quá lâu rồi.”
Giọng nói của Đản Dục vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Thanh âm ấy không lớn, nhưng lại chấn động sâu sắc vào linh hồn của những kẻ đang hiện diện trong căn phòng.
“Kịch bản cần phải thay đổi, và những quân cờ trên bàn cũng không thể giữ nguyên như cũ.”
Hủ Hủ khẽ cười, tiếng cười khàn đặc như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau: “Ngài muốn thay đổi vai diễn sao? Việc này không hề đơn giản đâu, nhất là khi vở kịch đã đi đến hồi cao trào.”
“Đúng vậy, thay tên đổi họ thì dễ, nhưng để thay đổi bản chất của một vị trí trong vận mệnh, cái giá phải trả là rất lớn.”
Si Ngu đột nhiên lên tiếng, lời nói của lão tuy có vẻ lộn xộn nhưng lại đánh trúng vào trọng tâm của vấn đề đang được thảo luận.
Hư Vô vẫn không nói gì, nhưng sự dao động nhẹ trong không gian xung quanh cho thấy ngài đang cân nhắc lời đề nghị này một cách nghiêm túc.
“Thời thế đã khác. Nếu chúng ta không chủ động thay đổi, thì trật tự cũ kỹ này sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ dưới sức nặng của chính nó.”
Đản Dục đứng dậy, tà áo dài tung bay trong hư không. Ánh mắt ngài sắc lẹm như muốn xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc của tương lai.
“Hôm nay, tại buổi kiến diện này, chúng ta sẽ quyết định ai là kẻ phải rời đi, và ai sẽ là người kế nhiệm để tiếp tục duy trì sự cân bằng.”
Cuộc hoán đổi vai diễn này không chỉ là một sự thay đổi nhân sự đơn thuần, mà nó sẽ xoay chuyển toàn bộ cục diện của thế giới, nơi những thực thể tối cao đang âm thầm thao túng vạn vật.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía trung tâm của đại điện, nơi một bóng hình mới đang dần hiện rõ từ trong bóng tối. Đó chính là kẻ sẽ thay thế một trong những vị đại diện cho quy luật của vũ trụ.
Bầu không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng tột độ. Một chương mới của lịch sử sắp sửa được viết lại, bằng máu, quyền lực và những âm mưu không bao giờ có hồi kết.
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Khuất Núi, Tướng Quân Nổi Loạn
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức
[Trúc Cơ]
Càng ngày càng kích thích Ca ngợi [Khi Trá]!
[Trúc Cơ]
Ồ ô Miệng Ca tiết lộ thông tin này thú dzị đấy
[Trúc Cơ]
Tín đồ thì khỏi nói rồi, nhưng mấy người chỉ liên quan đến Sinh Dục thôi mà ai cũng điên vl vậy luôn hả (397)
[Luyện Khí]
chương 68 sai tên.....Trình Thực thành Phương Giác, Tả Dương thành Khả Tháp La
[Luyện Khí]
Trả lời69 cx sai, TT thành PG
[Luyện Khí]
Chương 56 sai tên nhoa, Trình Thực thành Phương Giác
[Luyện Khí]
chương 19 bị lỗi tên nha, Trình Thực thành Trần Sùng
[Trúc Cơ]
Sao không xem được nữa