Trong không gian u tối và tĩnh mịch của điện thờ cổ xưa, bầu không khí dường như đông đặc lại. Những luồng khí tức cổ quái đan xen vào nhau, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến hơi thở của kẻ đứng đó trở nên dồn dập.
Đứng trước mặt hắn là những thực thể tồn tại từ thuở sơ khai, những cái tên mà chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến linh hồn người thường run rẩy. Đản Dục mang theo hơi thở của sự sinh sôi đầy hỗn loạn, trong khi Hủ Hủ lại tỏa ra mùi vị của sự tàn úa và suy vong theo năm tháng.
Si Ngu ngồi đó với ánh mắt đờ đẫn nhưng ẩn chứa sự điên cuồng tột độ, còn Hư Vô lại giống như một hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng xung quanh. Bốn vị hiện thân của những quy luật tối cao đang nhìn chằm chằm vào kẻ nhỏ bé vừa bước vào.
“Ngươi thực sự tin rằng mình có thể thay đổi được định mệnh sao?”
Giọng nói vang lên từ bốn phương tám hướng, không rõ là của ai, nhưng lại chấn động đến tận linh hồn. Nó không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một sự thử thách nghiệt ngã đối với ý chí của kẻ phàm trần đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh lẽo thấm vào từng thớ thịt. Trong thế giới đô thị đầy rẫy những cạm bẫy và sự lừa lọc này, niềm tin là thứ xa xỉ nhất, nhưng cũng là vũ khí sắc bén nhất mà hắn có thể nắm giữ để chống lại sự sụp đổ của thực tại.
“Ta không tin vào định mệnh do các người sắp đặt, ta chỉ tin vào con đường mà chính mình đã chọn.”
Câu trả lời vang lên đanh thép, phá vỡ sự im lặng đáng sợ của buổi kiến diện. Ánh mắt hắn không hề né tránh, đối diện trực tiếp với những vị thần linh đầy quyền năng nhưng cũng đầy rẫy sự mục nát kia. Hắn biết, chỉ cần một chút dao động, bản thân sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.
Sự tin tưởng không phải là một lời hứa suông, mà là sự đánh cược bằng cả mạng sống và linh hồn. Nếu bước sai một bước, hắn sẽ tan biến vào cõi hư vô, vĩnh viễn không thể siêu sinh, trở thành một phần của sự lãng quên vĩnh hằng.
Nhưng nếu thắng, hắn sẽ là kẻ duy nhất đứng trên đỉnh cao, nhìn thấu mọi sự giả dối của thế gian và định đoạt lại trật tự của vũ trụ. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là một buổi chầu kiến, mà là một cuộc tuyên chiến thầm lặng.
Những thực thể tối cao im lặng, dường như đang cân nhắc lời nói của kẻ trước mặt. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, những hình ảnh về quá khứ và tương lai đan xen, tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy mê hoặc.
“Vậy thì hãy để chúng ta xem, niềm tin của ngươi có thể đưa ngươi đi bao xa trước khi sự mục nát nuốt chửng tất cả.”
Lời tuyên bố cuối cùng vang lên, báo hiệu cho một hành trình mới đầy rẫy những hiểm nguy và biến số. Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng cô độc nhưng kiên định biến mất vào màn sương mù dày đặc, để lại sau lưng những ánh mắt đầy toan tính của những vị thần cổ xưa.
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?
[Luyện Khí]
Sao không xem được nữa
[Pháo Hôi]
Chương 696 bị lỗi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok