Ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ bị màn sương mù dày đặc che khuất, khiến cả thành phố như chìm vào một giấc mộng dài không lối thoát. Trong căn phòng yên tĩnh, Lâm Thất hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo đang thấm vào từng thớ thịt.
Hôm nay là ngày diễn ra buổi kiến diện. Một cuộc gặp gỡ không dành cho người phàm, nơi những quy tắc vật lý thông thường bị bẻ cong và sụp đổ.
Hắn đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo, nhưng thứ hắn nhìn thấy trong gương không còn là gương mặt quen thuộc của chính mình. Đó là một lớp mặt nạ vô hình, một vai diễn mà hắn buộc phải hoàn thành nếu muốn sống sót qua đêm nay.
“Đã đến lúc rồi.” Hắn tự nhủ, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Bức tường bê tông cốt thép tan chảy như nến, nhường chỗ cho một cung điện nguy nga nhưng đầy rẫy sự mục nát và điên cuồng. Tại đó, bốn ngai vàng khổng lồ lơ lửng giữa hư không, tỏa ra áp lực khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
Đản Dục, kẻ khởi đầu của mọi sự sống hỗn loạn, đang vặn vẹo những xúc tu vô hình trong bóng tối, hơi thở của sự sinh sôi nảy nở một cách vặn vẹo bao trùm lấy không gian.
Hủ Hủ, hiện thân của sự tàn úa và thời gian, tỏa ra mùi hương của những nấm mồ cổ đại, khiến vạn vật xung quanh như đang héo tàn trong từng khoảnh khắc.
Si Ngu, vị thần của sự điên rồ và ngu muội, đang phát ra những tiếng cười khúc khích không dứt, mỗi âm thanh đều như một mũi kim đâm sâu vào đại não, khiến lý trí của bất kỳ ai nghe thấy cũng phải lung lay.
Và cuối cùng là Hư Vô, kẻ không tồn tại nhưng lại hiện diện ở khắp mọi nơi, một khoảng trống đen ngòm nuốt chửng mọi ánh sáng và ý niệm, đại diện cho sự kết thúc tuyệt đối.
Lâm Thất bước tới, mỗi bước chân đều như dẫm trên lưỡi dao. Hắn biết mình đang đóng một vai diễn nguy hiểm nhất cuộc đời. Trước mặt những thực thể này, một chút sơ hở cũng đủ để khiến hắn tan biến vào cõi vĩnh hằng.
“Kẻ hèn mọn bái kiến các vị tôn chủ.” Hắn cúi đầu, giọng nói không chút gợn sóng, hoàn hảo đến mức chính hắn cũng cảm thấy rùng mình.
Sự im lặng bao trùm lấy điện đường. Những ánh mắt lạnh lẽo, mang theo tri thức của vạn cổ, đổ dồn về phía hắn. Cuộc chơi này, chỉ mới bắt đầu.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức