Chương 1367: Hội kiến diện thánh - Trò đùa ngu ngốc
Trong bóng tối vĩnh hằng của tinh không, những luồng khí tức cổ xưa và vặn vẹo bắt đầu đan xen, tạo nên một áp lực nặng nề khiến thực tại cũng phải run rẩy.
Bốn bóng hình vĩ đại tọa lạc trên những ngai vị hư ảo, mỗi vị đều mang trong mình một quyền năng nguyên thủy nhất, vượt xa sự hiểu biết của nhân loại.
Đản Dục lặng lẽ quan sát, sự sống nảy nở trong từng hơi thở của hắn, nhưng lại mang theo một vẻ quỷ dị và tham lam không thể che giấu.
Đối diện là Hủ Hủ, kẻ mà mỗi bước chân đi qua đều để lại dấu vết của sự tàn úa, như thể thời gian chính là công cụ để hắn gieo rắc sự mục nát lên vạn vật.
Si Ngu ngồi đó với nụ cười ngây dại, nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự hỗn loạn vô tận, có thể khiến bất kỳ kẻ tỉnh táo nào cũng phải rơi vào vực thẳm của sự điên cuồng.
Cuối cùng là Hư Vô, một khoảng không không màu không sắc, sự tồn tại của hắn giống như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng, âm thanh và cả hy vọng.
“Các ngươi đến đây, chỉ để diễn vở kịch nực cười này sao?”
Giọng nói vang lên, trầm đục và uy nghiêm, phá tan bầu không khí đặc quánh của buổi hội kiến.
Si Ngu khẽ cười thành tiếng, điệu cười nghe như tiếng sấm rền giữa đêm đông lạnh lẽo, mang theo sự mỉa mai tột độ đối với số phận.
“Cuộc đời vốn dĩ là một trò đùa, và chúng ta chính là những kẻ diễn viên tận tụy nhất trong vở kịch của chính mình.”
Hủ Hủ hừ lạnh một tiếng, thanh âm khàn đặc như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau, đầy rẫy sự chán chường.
“Trò đùa này đã kéo dài quá lâu rồi, đến lúc phải hạ màn để tất cả trở về với cát bụi.”
Đản Dục không nói gì, chỉ khẽ búng tay, một mầm sống nhỏ nhoi trồi lên từ hư không, rồi ngay lập tức héo rũ và tan biến, minh chứng cho sự mong manh của vạn linh.
Hư Vô vẫn im lặng, nhưng sự im lặng ấy lại là câu trả lời đáng sợ nhất, như thể mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự hư vô tuyệt đối.
Buổi hội kiến này không đơn thuần là một cuộc gặp gỡ, mà là khởi đầu cho một sự sụp đổ vĩ đại, nơi mà ranh giới giữa thực và ảo trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Mọi thứ đều nằm trong tính toán của những vị thần, hoặc có lẽ, chẳng có gì là chắc chắn trong cái trò đùa ngu xuẩn mà họ gọi là định mệnh.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức