Chương 1366: Buổi chầu kiến · Long Tỉnh
Trong màn đêm sâu thẳm của thành phố, nơi những ánh đèn neon không thể chạm tới, một không gian cổ kính và trang nghiêm đang lặng lẽ hiện hữu, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của thế gian.
Luồng khí tức từ Đản Dục và Hủ Hủ lẩn khuất trong những góc tối, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, như thể thực tại đang bị gặm nhấm bởi một sức mạnh không thuộc về cõi người.
Tại vị trí trung tâm, một chén trà Long Tỉnh đang tỏa khói nghi ngút. Làn khói xanh nhạt uốn lượn giữa không trung, tạo thành những hình thù kỳ quái, lúc thì như rồng bay phượng múa, lúc lại như những gương mặt gào thét trong tuyệt vọng.
“Đã bao lâu rồi chúng ta không ngồi lại thế này?”
Một giọng nói vang lên, mang theo sự mệt mỏi của ngàn năm tháng năm, nhưng vẫn giữ được uy nghiêm không thể xâm phạm.
Si Ngu đứng nép mình trong bóng tối, đôi mắt đờ đẫn nhưng lại chứa đựng sự thấu thị vạn vật. Hư Vô thì lại như một hố đen không đáy, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh, khiến buổi chầu kiến này càng thêm phần quỷ dị.
“Chén trà này là tâm ý của ta, cũng là ranh giới cuối cùng của ngươi.”
Người ngồi ở vị trí chủ tọa khẽ nâng tay, ra hiệu cho kẻ vừa bước vào. Mỗi bước chân của kẻ đó đều như dẫm lên nhịp đập của trái tim, nặng nề và đầy áp lực.
Hương trà Long Tỉnh thanh tao vốn dĩ phải khiến lòng người thư thái, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại giống như một loại độc dược ngọt ngào, dẫn dụ linh hồn vào cõi vĩnh hằng.
“Ngồi đi. Trước khi mọi thứ sụp đổ, chúng ta vẫn còn thời gian để thưởng thức chút dư vị cuối cùng này.”
Không gian bỗng chốc đông cứng lại. Sự hiện diện của những thực thể tối cao khiến quy tắc của thế giới bị bẻ cong, chỉ còn lại chén trà xanh biếc và cuộc đối thoại định đoạt vận mệnh.
Bên ngoài, cơn mưa bắt đầu nặng hạt, gột rửa những vết tích của một thời đại cũ, chuẩn bị cho một sự khởi đầu đầy máu và nước mắt.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức