Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 1359

Trong hư không vô tận, những sợi tơ mờ ảo đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và đầy áp lực. Chu Trần đứng đó, ánh mắt ngưng trệ nhìn về phía bóng hình quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ trước mặt.

Hơi thở của sự mục nát và hư vô bao trùm lấy không gian. Bốn vị thần trụ cột – Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô – dường như đang hiện hữu trong từng nhịp thở của thực tại, khiến linh hồn người ta run rẩy.

“Lão Trương?”

Chu Trần khẽ gọi, giọng nói của hắn lạc đi giữa tiếng gầm rú của những quy tắc đang sụp đổ. Hắn không thể tin được người đang đứng ở trung tâm của sự hỗn độn kia lại là người bạn đồng hành bấy lâu nay.

Bóng người kia khựng lại một chút, nhưng không hề quay đầu. Một luồng khí tức cổ xưa và lạnh lẽo từ cơ thể ấy tỏa ra, khiến vạn vật xung quanh như bị đóng băng trong sự sợ hãi tột cùng.

“Lão Trương! Là ông đúng không?”

Tiếng gọi lần này lớn hơn, mang theo sự khẩn thiết và cả một chút tuyệt vọng. Chu Trần tiến lên một bước, nhưng áp lực từ Đản Dục và Hủ Hủ khiến đôi chân hắn nặng trĩu như đeo chì.

Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Si Ngu và Hư Vô bắt đầu vặn xoắn không gian, biến mọi thứ thành một mớ hỗn độn không hình hài. Trong khoảnh khắc đó, bóng hình kia cuối cùng cũng từ từ xoay người lại.

Đó vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng đôi mắt đã không còn chút hơi ấm nào của con người. Thay vào đó là một vực thẳm sâu hoắm, chứa đựng sự điên cuồng và thông tuệ vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại.

“Ngươi đang gọi ai?”

Giọng nói vang lên, không phải từ miệng mà như vọng ra từ tận cùng của linh hồn. Nó lạnh lẽo, xa xăm, như thể được thốt ra từ một vị thần đã ngủ say hàng triệu năm vừa mới tỉnh giấc.

Chu Trần sững sờ. Cảm giác quen thuộc biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Đây không còn là người bạn mà hắn từng biết, mà là một thực thể vĩ đại đang khoác lên mình lớp vỏ bọc cũ kỹ.

“Ông... không phải là Lão Trương.”

Hắn lẩm bẩm, trái tim thắt lại. Sự thật tàn khốc hiện ra trước mắt, khi những quyền năng của Đản Dục và Hư Vô bắt đầu cộng hưởng với thực thể trước mặt, tạo nên một uy áp kinh thiên động địa.

Thực thể ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý và mang theo sự chế nhạo đối với số phận. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi những sợi tơ của Si Ngu đang nhảy múa.

“Lão Trương đã chết từ lâu rồi, hoặc có lẽ, hắn chưa từng tồn tại.”

Câu nói như một nhát dao đâm xuyên qua tâm trí Chu Trần. Mọi ký ức, mọi kỷ niệm bỗng chốc trở nên mờ mịt và giả tạo. Hóa ra, tất cả chỉ là một phần trong ván cờ của những vị thần trụ cột.

Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn. Hủ Hủ gặm nhấm thực tại, Đản Dục sinh ra những nỗi kinh hoàng mới, còn Hư Vô thì nuốt chửng mọi hy vọng cuối cùng.

Chu Trần nắm chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt từ bàng hoàng dần chuyển sang kiên định. Dù đối phương là ai, dù Lão Trương có thực sự tồn tại hay không, hắn cũng không thể lùi bước vào lúc này.

“Dù ông là thần hay quỷ, ta cũng sẽ đưa Lão Trương quay lại!”

Tiếng gầm của hắn vang vọng khắp hư không, đối đầu trực diện với uy thế của bốn vị thần trụ cột. Cuộc chiến cuối cùng, có lẽ đã bắt đầu từ chính giây phút này.

Đề xuất Ngọt Sủng: Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền
Quay lại truyện Chư Thần Ngu Hí
BÌNH LUẬN
Penqan97
Penqan97

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Sao không xem được nữa

Thuỷ Tiên Trần
1 tháng trước
Trả lời

Chương 696 bị lỗi

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tháng trước

ok

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện