Không gian hư vô run rẩy kịch liệt, bốn luồng hơi thở cổ xưa và đáng sợ nhất thế gian đang không ngừng đan xen, va chạm. Đó là sức mạnh của Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô – những thực thể tồn tại từ thuở sơ khai, nay lại cùng xuất hiện tại một điểm.
Giữa cơn bão năng lượng hỗn loạn ấy, một bóng hình dần dần hiện rõ. Người đó đứng lặng lẽ, nhưng khí thế tỏa ra lại khiến vạn vật phải phủ phục, khiến cả những quy luật của vũ trụ cũng phải lệch nhịp.
“Hồng Lâm?”
Tiếng gọi khẽ vang lên, mang theo sự run rẩy và không thể tin nổi. Đó là một cái tên đã bị chôn vùi sâu trong ký ức, một cái tên từng mang lại hơi ấm nhưng cũng đầy rẫy những nỗi đau thấu tận tâm can.
“Hồng Lâm!”
Lần này là một tiếng thét lớn, một sự bừng tỉnh xé toạc màn đêm u tối. Người phụ nữ đứng đó, khoác trên mình bộ y phục đỏ rực như được dệt từ máu của thần linh, khẽ xoay người lại.
Ánh mắt nàng không còn vẻ dịu dàng như trong ký ức. Thay vào đó là sự lạnh lẽo của hư không vĩnh hằng, một vực sâu thăm thẳm mà ngay cả bốn đại thực thể Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô cũng không dám nhìn thẳng.
Nàng vẫn là nàng, nhưng dường như đã không còn là người mà họ từng biết. Sự hiện diện của nàng lúc này giống như một vị thần vừa bước ra từ đống tro tàn của lịch sử, mang theo sứ mệnh định đoạt vận mệnh của cả thế giới đô thị đầy rẫy những âm mưu này.
Cả không gian rơi vào im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bóng hồng ấy, chờ đợi một lời nói, một hành động, hay đơn giản chỉ là một cái chớp mắt để xác nhận rằng đây không phải là một giấc mơ huyễn hoặc.
Hồng Lâm, cái tên ấy một lần nữa chấn động cả đất trời.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức