Trong không gian tĩnh lặng đến cực hạn, nơi mà thời gian và quy luật dường như đã mất đi ý nghĩa, bốn bóng hình vĩ đại hiện ra như những cột trụ chống đỡ cả cõi vĩnh hằng.
Đó chính là Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô. Bốn thực thể đại diện cho những khái niệm nguyên thủy nhất, từ khi vạn vật còn chưa hình thành cho đến lúc tất cả lụi tàn.
Đản Dục khẽ mở lời, giọng nói như vang vọng từ thuở khai thiên lập địa: “Ngươi đã đi đến tận đây, chứng kiến hết thảy sự luân hồi của nhân thế, liệu đã hiểu rõ căn nguyên của mọi sự chưa?”
Hàn Tuyệt đứng đó, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Hắn nhìn về phía bốn vị tồn tại tối cao, cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên linh hồn mình.
Hủ Hủ cười nhạt, hơi thở mang theo mùi vị của sự mục nát và thời gian: “Mọi thứ bắt đầu từ hư vô, rồi lại trở về với hư vô. Sự tồn tại của ngươi, hay của cả thế giới này, chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng dài mà thôi.”
Si Ngu thì lại ngơ ngác như một đứa trẻ, nhưng trong đôi mắt ấy lại chứa đựng sự thông thái đến rợn người. Lão không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát sự biến chuyển của các quy luật xung quanh.
Hư Vô là kẻ trầm mặc nhất. Hắn không có hình hài cố định, chỉ là một khoảng không đen kịt có thể nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.
Hàn Tuyệt chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của hắn đều khiến không gian rung chuyển: “Nếu tất cả chỉ là mộng ảo, vậy tại sao ta lại cảm nhận được nỗi đau, sự hận thù và cả những khát vọng cháy bỏng này?”
“Nhân quả là một vòng lặp không lối thoát.” Đản Dục tiếp lời, “Ngươi chính là nhân, cũng chính là quả. Ngươi sinh ra để kết thúc, và kết thúc để bắt đầu một kỷ nguyên mới.”
Bầu không khí trở nên đặc quánh. Những bí mật về sự hình thành của đại đạo, về nguồn gốc của sức mạnh mà Hàn Tuyệt đang nắm giữ, dần dần được hé lộ qua những lời đối thoại đầy ẩn ý.
Hóa ra, cuộc hành trình từ một kẻ vô danh tiểu tốt đến vị thần tối cao của hắn không phải là ngẫu nhiên. Đó là một ván cờ đã được sắp đặt từ hàng tỷ năm trước, nơi mà mỗi quân cờ đều có sứ mệnh riêng của mình.
Hàn Tuyệt khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút tự giễu nhưng cũng đầy ngạo nghễ: “Vậy ra, ta chính là kẻ được chọn để phá vỡ vòng lặp này sao?”
Hư Vô cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá: “Phá vỡ hay duy trì, điều đó phụ thuộc vào sự lựa chọn của ngươi. Nhưng hãy nhớ, cái giá phải trả cho sự tự do luôn là sự cô độc vĩnh hằng.”
Trận chiến cuối cùng không phải là sự va chạm của sức mạnh cơ bắp, mà là sự đối đầu giữa các ý chí và nhận thức về chân lý. Hàn Tuyệt biết rằng, sau ngày hôm nay, thế giới sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Ánh sáng chói lòa bùng lên từ tâm điểm của cuộc đối thoại, che lấp đi bóng dáng của bốn vị thần và cả người thanh niên đang thách thức định mệnh.
Nhân quả tuần hoàn, khởi đầu cũng chính là kết thúc. Bí mật về thủy chung của vạn vật cuối cùng đã tìm được lời giải đáp trong khoảnh khắc định mệnh này.
Đề xuất Cổ Đại: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
[Luyện Khí]
Sao không xem được nữa
[Pháo Hôi]
Chương 696 bị lỗi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok