Biết rõ rằng sắp bước ra ngoài tất sẽ thu hút nhiều ánh nhìn, song chẳng thể nào tránh khỏi phải đi. Khương Hoán Nhiên khẽ chỉnh lại y phục rồi vẫn bước theo phía sau nàng.
Tạ Chiêu Ninh vừa mới bước ra ngoài, bỗng thấy một chiến mã từ phương Tây Bắc lao thẳng vào trong sân. Người trên lưng ngựa khoác y phục mạnh mẽ, tay buông dây cương, lướt người xuống ngựa, nhan sắc nhìn ra chính là Tạ Thừa Nghĩa! Ngay khi thấy cảnh trí xung quanh, y kinh hãi, liền nhìn thấy Tạ Chiêu Ninh đang từ sau giả sơn bước ra liền vội vàng tiến về phía nàng.
Có lẽ y vừa dốc hết sức lực phi ngựa đến, còn đang thở hồng hộc, mồ hôi thấm đầy trên trán. Thấy nàng không có điều gì chẳng lành, y mới thở nhẹ, lòng phần nào yên tâm.
Tạ Chiêu Ninh giật mình một phen, từ ngày nàng tái ngộ huynh trưởng, luôn thấy Tạ Thừa Nghĩa đối xử lạnh lùng phương xa, lại hết mực chăm sóc cho Tạ Uyển Ninh, chẳng khi nào thấy y lại lo lắng quan tâm đến nàng nhiều đến thế. Nàng bỗng nhớ lại một ngày bị giam trong cung cấm, tự nhiên phát sốt cao, Tạ Thừa Nghĩa nghe tin bất chấp hiểm nguy muốn vào xem nàng, suýt chút nữa bị lính canh trói đánh đến bất tỉnh. Thời khắc ấy, y nhìn nàng với nét mặt lo âu đau đớn, như sợ rằng phút chốc sau sẽ chẳng còn được gặp nàng nữa. Y mệt mỏi vuốt ve mái tóc nàng, nghiêm túc bảo đảm: “Chiêu Chiêu, em là muội muội ta, chẳng thể nào chết trước ta, ngươi rõ chứ?”
Tiểu sai Bạch Vinh theo sau y bước vào, trong tay cầm thanh kiếm thuật, nói: “Đại lang quân đừng vội giận, đại nương tử vẫn còn khỏe mạnh kia kìa! Dù ngài sốt ruột thế nào, cũng đừng làm rơi thanh kiếm đi!”
Tạ Chiêu Ninh nín cười mỉm môi.
Tạ Thừa Nghĩa mới tỉnh ngộ, nghe tin Tạ Chiêu Ninh có chuyện chẳng lành, y liền phi ngựa đến ngay, trên mình hình như không mang kiếm, cảm giác có vật gì đó đã từ thắt lưng rơi mất. Nhìn sắc mặt nàng mỉm cười, y bối rối thổ lộ: “Ta chỉ thấy nó nặng nên tháo ra thôi, ta biết ngươi sẽ nhặt lên phía sau mà!” Rồi quay nhìn nàng, ngượng ngùng hỏi: “Ngươi... không sao chứ?”
Lời giải thích ấy khiến lòng Tạ Chiêu Ninh mềm mại, biết rằng Tạ Thừa Nghĩa vốn là người cương quyết cứng rắn. Bây giờ y lo lắng cho nàng như vậy, hay chăng... giữa nàng và huynh trưởng không hẳn là khoảng cách không thể xóa nhòa. Nàng quyết chí hết lòng hóa giải. Nếu có thể kết thành đồng minh với huynh trưởng, đối phó với những ma quỷ hung hiểm, bảo vệ tổ mẫu cùng mẫu thân, thì chắc hẳn là nắm phần thắng nhiều hơn. Nàng mỉm cười đáp: “Chẳng có gì nghiêm trọng, cảm ơn huynh đã lo lắng!”
Thấy nụ cười của nàng rạng rỡ dưới ánh bình minh vàng rực rỡ, Tạ Thừa Nghĩa cảm nhận nàng không còn là Tạ Chiêu Ninh ngang tàng quậy phá như trước, không còn tranh luận cãi vã với y. Dường như có một người em gái mới mẻ chớm nở từ khe hở của thời gian.
Chưa đợi đôi bên tiếp lời, tiếng vó ngựa dòn dã vang lên, rồi mấy chiếc xa ngựa phi nhanh tiến nhập. Nhiều người hối hả bước xuống. Tạ Chiêu Ninh liền bị một người ôm chầm lấy. Quan sát tóc mai nàng cao vút, đầu bện không nửa phần trang sức, gương mặt không mảy may son phấn, lại nghe tiếng khóc nức nở đau thương, nàng nhẹ nhàng ôm nàng đáp: “Đại cữu muội, ta không sao!”
Thịnh thị mừng rỡ, cả gương mặt đỏ ửng mắt sưng húp, vẫn cố mân mê khuôn mặt nàng, lòng đau đớn khôn cùng: “Ngươi không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi! Nếu không thì sao ta dám trình bày với mẫu thân, cùng cữu thúc đây! Này, mau để ta nhìn kỹ lại!”
Tạ Chiêu Ninh vốn là đứa trẻ lớn lên trong tay bà, là con gái quý tử nhứt, dù cho có đau đớn, cũng không nỡ để nàng chịu tổn thương, huống hồ là suýt chút nữa nguy đến tính mạng.
Trên đường đi, người đã chạy nhanh báo tin sự tình cho mọi người rồi.
Tổ phụ Khương Thanh Sơn cùng nhị cữu muội và người khác cũng từ xa xa bước xuống xa ngựa. Nhị cữu muội vốn là người ít lời, ôm lấy hai chị dâu mà trào lệ tuôn rơi như mưa.
Tổ phụ Khương Thanh Sơn nhìn quanh tình hình trong vườn, liền tức tốc sai người truyền tin tới phủ quan Thuận Xương thu nhận thi thể. Đồng thời dặn dò mọi người không ai được để lộ chuyện hôm nay ra ngoài, kẻo làm hại thanh danh các nương tử. Rồi bảo mau chóng lên xe ngựa, tất cả về phủ tĩnh dưỡng rồi hẵng bàn tính.
Về đến phủ Khương gia, các nữ nhân lui vào phòng rửa mặt chỉnh trang, Khương Thanh Sơn mới hỏi hai anh em cụ thể sự tình ra sao.
Hai huynh trưởng lần lượt thuật lại sự việc đêm qua, Khương Hoán Minh không giấu diếm việc phạm lỗi ngu muội mở cửa cho kẻ địch vào, rồi phát hiện được thi thể khiến cả nương điền suýt rơi vào cơn họa. Khương Thanh Sơn nghe vậy liền cau mày chép miệng. Chưa kịp mắng chửi y vụng về, y lại chuyển sang khen ngợi Tạ Chiêu Ninh vì trí mưu cứu mạng bọn họ. Dù chẳng thể cứu toàn bộ, có lúc bị thêm kẻ địch xông vào, giao chiến dữ dội, nhưng nếu không có Tạ Chiêu Ninh kéo dài thời gian, ắt hẳn họ đã không thể trụ vững tới giờ.
Khương Thanh Sơn nghe xong mắt sáng rỡ, chứng kiến nàng vốn bình thường nghịch ngợm, nay lại có kế sách dùng cung tên lẫn dầu hoả để ít thắng nhiều, không khỏi vỗ tay thán phục: “Hay thay! Thật là cầm tấc mưu trí, dũng cảm phi thường! Quả xứng là huyết mạch Khương gia!” Trước đây y từng đánh giá thấp nàng, chỉ nghĩ nàng ngang ngược hỗn hào. Nay nghe nàng cứu anh chị em như vậy, liền đổi nhìn, cảm thấy nàng đúng là con gái truất phu nhân A Thẫn, giống hệt mẹ nàng thuở trước.
Tạ Thừa Nghĩa lặng lẽ nghe chuyện, tưởng rằng vụ Bạch Lộ là lời kể qua, chưa từng tận mắt chứng kiến, còn không khỏi có phần thiên vị. Nay nghe tiết lộ tài trí và dũng mãnh cứu người, y mới nghĩ có lẽ đã oan cho Tạ Chiêu Ninh từ trước, trong lòng đổi thay phần nào.
Tạ Uyển Ninh cũng lắng tai nghe, tuy vẫn cười, nhưng thấy trên gương mặt Khương Thanh Sơn sáng rõ vẻ khâm phục, cùng với hai huynh trưởng tràn đầy lòng biết ơn đối với Tạ Chiêu Ninh, đặc biệt là Tạ Thừa Nghĩa, nàng biết rằng thái độ của y đối với Tạ Chiêu Ninh có phần đổi khác. Hơn nữa, hôm nay sớm mai kia, Tạ Thừa Nghĩa đã vội chạy đi cứu người... Y chỉ từng làm thế với nàng mà thôi.
Khương Thanh Sơn và những người kia không làm nàng bận tâm, rốt cục chẳng phải người họ Tạ. Nhưng Tạ Thừa Nghĩa lại khác, y là trưởng tử chính thất, là người sẽ nắm quyền cai quản gia tộc Tạ trong tương lai. Nếu nàng muốn việc toan tính tốt đẹp, bắt buộc phải lôi kéo Tạ Thừa Nghĩa về phe mình. Mà nàng cũng luôn giữ chặt người anh này trong tay, tuyệt không để y bị Tạ Chiêu Ninh tranh mất!
Khương Hoán Nhiên nghe Tạ Chiêu Ninh kể việc xong, đôi mắt cũng ánh lên vẻ nể phục thoáng qua. Dù y đã biết chính nàng cứu mọi người thoát hiểm, nhưng chẳng mảy may hay nàng nghĩ kế dùng phương pháp nào. Giờ đây mới biết nàng cũng có mưu trí tài nghệ! Trước kia y từng nghĩ nàng ngu xuẩn, thế mà lại là sai lầm của chính mình.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mở Livestream Liên Sao, Ta Đổi Đời Giữa Năm Đói Kém