Chương 507

Người đưa tay, dùng đầu ngón cái khẽ lau đi giọt lệ trên má nàng, dịu dàng nói: “Chiêu Ninh, đừng khóc…”Nàng lại càng ôm chặt lấy người, nức nở khóc lớn: “Sư phụ, người tỉnh rồi, người đã tỉnh rồi!”Người nhớ lại giấc mộng đau đớn tột cùng kia, cũng ôm chặt lấy nàng, tựa như vật báu đã mất nay tìm lại được, dùng sức đến nỗi tưởng chừng muốn khắc nàng vào tận xương tủy.May mắn thay,...
BÌNH LUẬN