Chương 432

Cứ thế trải qua bao năm tháng đằng đẵng, cung điện tịch mịch, u sâu. Chàng thấy bóng hình cô độc, xiêu vẹo của mình lướt qua bao ánh sáng và cột kèo. Thời gian trôi đi, dường như vô nghĩa. Chàng thấy lòng mình càng thêm trống rỗng, thấy cẩm bào thêu vân huyền kim trên người vương vãi vết máu. Nâng tay lên, thì ra bàn tay trắng bệch, thon dài đã nhuốm đầy máu tươi. Máu theo...
BÌNH LUẬN