Triệu Dực nghe lời nàng, bật cười khanh khách; ấy thế, nàng viện cớ chối cãi rệu rã, y liền đáp rằng: “Ngày mai tất sẽ bàn tính lại.” Quả thật y chẳng hề để cho nàng có đường thoát, bèn một tay ôm lấy eo nàng, nhẹ nhàng nâng nàng lên ngang tầm ngang tay. Nàng kêu lên một tiếng, lòng thảng thốt sang chảnh, chỉ biết nắm chặt lấy y phục ở hông y, lại chạm phải phần cơ bắp rắn chắc kia.
Từ buồng Đông lầu đến phòng trong chẳng xa lắm, y dứt khoát vài bước dài, chẳng bao lâu đã đặt nàng lên long thê trải bằng tấm chăn lụa đỏ thắm thêu đàn con đông đúc phúc quý; liền ngay sau ấy, màn phòng lần lượt buông xuống, song ánh lửa đèn long phượng vẫn xuyên qua màn lặng chiếu rọi, tạo thành một vùng ánh sáng mờ ảo nhuốm màu mộng mị.
Lúc này, Chiêu Ninh cảm giác như thân thể đã mềm nhũn, dù muốn tránh cũng chẳng có sức lực. Chỉ còn biết nhìn bậc sư phụ càng lúc càng đến gần, hơi thở nàng cũng dần dần trở nên gấp gáp.
Thật ra, Triệu Dực cũng biết nàng đã mỏi mệt rồi. Ban đầu y chỉ định nếu nàng quá sợ hãi thì cho nàng nghỉ đôi ngày, tất nhiên không phải điều khó khăn gì. Việc làm này chẳng qua là để trêu ghẹo nàng mà thôi. Nào ngờ, chừng được nhấc lên, chiếc váy ngoài mỏng manh nàng mặc đã lỏng lẻo bung ra, bộ y phục lụa xuân La của Thục Châu hiện ra lồ lộ. Mắt nàng đẫm lệ nhìn y, làm cho y cũng không kiềm được tình cảm dâng trào.
Triệu Dực tiến tới, tay nắm chặt tay nàng. Bàn tay nàng mỏng manh mềm yếu, da thịt mịn màng khiến y có thể chìm đắm trong đó. Hạ thấp đầu lại gần tai nàng, y thì thào: “Chiêu Ninh… ngoan ngoãn một chút nha, sẽ không làm nàng khó chịu lâu đâu.”
Thời khắc ấy, sư phụ thật khác xưa thường. Thân thể ngời ngời khí thế chiếm đoạt, hơi thở nóng rực khiến nàng cũng lửa lòng bừng bừng; đồng thời bàn tay khắc cốt ghi tâm, sắt thép ấy không cho nàng rút lui. Y đã áp lên, không cho nàng trốn thoát.
Bởi thế, chi bằng nàng không tìm đường thoát thân nữa, hơn thế lúc này vốn nên là mặn nồng đan xen lúc, há thẹn sợ không thôi. Chiêu Ninh dũng cảm quật cường, nhắm mắt, đón nhận.
Cảm nhận được sự chủ động của nàng, Triệu Dực lại càng không thể khống chế. Nhanh chóng nàng bị sóng gió cuồn cuộn trùm phủ, y người khỏe mạnh, vai rộng ngang, thân hình đồ sộ, nàng mảnh mai trắng ngần, nằm dưới y chỉ như một đóa hoa nhỏ bé, từng phần bị nghiền nát.
Lại nói, đèn tắt mờ đi, màn buồng bên trong mịt mù chẳng thể chiêm ngưỡng. Chỉ có bóng lửa đèn chập chờn.
Dẫu ngoài trời là mùa đông, song nội điện như lũ xuân thủy dập dềnh, gió ấm phảng phất làm người ta quên mất thời gian chuyển biến.
***
Riêng khi cơn mưa tiên giáng đã tạnh từ lâu, thời gian tính đến đã qua hơn một canh giờ.
Chiêu Ninh nằm vắt vẻo trên giường long, thân hình mỏi mệt, không còn chút lực hồi nào, mỏi mệt đến độ ngón tay cũng khó lòng nhấc lên. Nghĩ đến những việc vừa trải qua, nàng đỏ mặt không thôi, chỉ muốn cùng mình chui vào chăn nghỉ ngơi, chẳng muốn gặp mặt người trước mắt.
Lúc ban đầu, nàng còn biết phối hợp, thậm chí cảm thấy mình như say sưa trên mây. Thế nhưng càng lâu, y vẫn dấn bước tiếp, nàng chịu không nổi, đau đớn đến bật khóc. Hô liên hồi: “Sư phụ! Sư phụ!” khiến cho Triệu Dực trong lúc tức giận thái dương nhức nhối, nhớ lại khi y khốn đốn đau ốm, nàng cũng từng khóc lóc mà gọi y. Lúc ấy, y chỉ mong đến ngày nàng sẽ khóc lóc mà nép vào lòng y. Giờ đây thật sự đã đạt được điều ấy, khiến y đầu óc tê dại, lại thúc nàng gọi y sư phụ, khiến nàng gần như phát điên, không màng binh đao nghiêm cẩn, đau đớn nên liên tục dùng ngón tay véo vai y, sụt sùi khóc.
Triệu Dực biết thân thể nàng không hẳn yếu đuối, nhưng so với y, thật là một trời một vực. Đến khi kết thúc, y mới ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán, an ủi rằng: “Chiêu Chiêu đừng khóc, giờ có khỏe hơn chút rồi chứ?”
Chiêu Ninh giờ đây mực thước nói không nên lời. Nàng vốn thể lực trong số nữ tử không tệ, song cũng chỉ vừa đủ kham nổi sư phụ… Ấy là sư phụ mang thân khỏe mạnh, xuất thân từ binh đoàn, nàng sớm nên biết điều ấy rồi!
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng vừa qua, nàng liền không muốn nhìn mặt y nữa. Má nàng đỏ ửng, tránh khỏi vòng tay y, thật sự chui vào chăn, giọng nói nhàn nhạt từ trong màn vọng ra: “Ta… ta mệt rồi… muốn nghỉ ngơi…”
Triệu Dực cười khẽ, hiểu nàng sợ hãi việc vừa rồi, có lẽ mình hơi quá đáng qua. Song vẫn chưa tắm rửa, lại sợ nàng ngủ không được an giấc. Giọng y nhẹ nhàng cất lên bên tai nàng qua lớp chăn mềm đỏ thẫm: “Ta sẽ gọi Phương cô đến giúp nàng tắm rửa rồi nghỉ ngơi, có được chăng?”
Việc để Phương cô và bọn người vào nhìn thấy sự tình này, quả là điều khó xử, nàng lo không thẹn thùng. Vội vã thọc đầu ra khỏi chăn, nói nhỏ: “Không, th… thầy…”
Bây giờ nàng cũng chẳng thốt được chữ ‘sư phụ’ nào nữa! Chiêu Ninh nhìn thấy người đang nửa ngồi trên giường, bởi vì nàng chững lại mà nở nụ cười nham hiểm lạ thường, đôi mắt tuấn tú sáng rỡ, dịu dàng nhìn nàng, rõ ràng y cũng biết lý do nàng ngập ngừng là tại sao. Nàng hít một hơi sâu, muốn tức giận mà lại không thể, song trong lòng có chút hờn giận không nguôi, mắng rằng: “Ta tự đi, đừng để Quân Thượng gọi người giúp ta!”
Bởi đã gọi là Quân Thượng rồi, hẳn là y còn nhớ thù.
Triệu Dực thấy nàng chỉ để đầu trong chăn, gương mặt trắng như tuyết lại ửng hồng, đôi mắt như mắt mèo đổi chỗ nhìn, vừa muốn nổi giận mà không dám, lại thêm chút oán trách thật khiến người không nỡ rời mắt. Y đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng, nói: “Đừng giận nữa mà.” Rồi tiếp lời: “Không phải muốn để nô tỳ của nàng đến, mà vì bọn họ chẳng biết chuyện gì cả. Khoảng khắc vừa qua…”
Y hiếm khi dừng lời, sắc mặt hơi ngượng ngùng: “Vừa rồi quả thật có lúc quá say mê, nàng cần Phương cô xem xét giúp.”
Dẫu y có tự chủ, vẫn phải thận trọng mà thôi.
Chiêu Ninh nghi ngờ bản thân có hiểu lầm, sư phụ là bậc đại tướng quân Khánh Hi Đại Đế, chỉ huy hàng chục vạn binh mã thu phục địch thủ thuận lợi ở Tây Bắc, cùng lúc thong dong cầm quyền quản lý triều chính như mây bay. Người vốn lạnh lùng vô cảm, cầm tay huynh đệ sát hại cũng không chút chấn động. Làm sao có thể vì chuyện ấy mà ngượng ngùng như nàng chứ? Nàng biết y đúng, Phương cô bọn họ có kinh nghiệm, còn Thanh Ổ cùng những người kia vốn cũng chẳng hiểu gì, nhưng trạng thái không dám đối mặt ấy, y cứ như biết khuyết điểm bệnh nhân, dù biết là tốt nhưng vẫn ngại.
Nàng muốn ngăn cản Triệu Dực, song y đã đứng lên gọi Phương cô đến giúp.
Phương cô cùng các nữ quan lớn tuổi đã chuẩn bị đầy đủ vật dụng, theo lời Triệu Dực bước vào. Y quay lại nhìn, thấy Chiêu Ninh vẫn còn cuộn mình trong chăn, mặt đỏ bừng như tôm luộc, chẳng có chút động tĩnh muốn ra ngoài. Y bảo Phương cô chờ ngoài phòng tắm, bước mau tới gần nàng.
Hẳn nàng nghĩ y muốn khuyên nàng ra sao…
Đề xuất Hiện Đại: Xâm Nhiễm Giả