Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 111

Nghĩ đến người ấy đã một lần lợi dụng mình, Tạ Chiêu Ninh chỉ khẽ mỉm cười đáp lời : “Cố thế tử có việc cần chăng?”

Cố Tư Hạc thu chân lại, bước thẳng đến gần nàng.

Nàng nhìn hắn càng tiến tới, lòng bỗng lùi một bước. Thật không muốn người ngoài trông thấy có tiếng tăm cao quý như Cố thế tử lại chỉ riêng một mình ở đây với nàng. Lúc ấy, đôi mắt hắn liếc hờ, bật ra một tiếng : “Dừng bước!”

Tạ Chiêu Ninh tâm không muốn nghe chuyện hắn, nhưng chẳng hiểu sao chân vẫn đứng yên. Hắn đến đứng trước mặt nàng, liếc nhìn từ đầu đến chân, rồi nhẹ giọng hỏi : “Ngày ấy chiếc ngọc bội, nàng có thu hồi hay không? Sao sau này ta không hề thấy trong phòng nàng mà?”

Tay nàng nhẹ chau mày, nàng rõ ràng biết phòng có dấu vết bị lục soát, tưởng rằng chính hắn đã làm, ngọc bội chẳng thấy, tự nhiên cho rằng là Cố Tư Hạc lấy đi. Vậy mà hắn chẳng hề giữ lấy? Rốt cuộc là ai lấy mất đây?

Nàng lắc đầu, bảo không lấy, hắn nghe vậy cũng hơi nhăn mày.

Nàng định quay đi, bỗng nghe người kia hỏi : “Chuyện lần trước, có phải nàng oán giận ta không?”

Tạ Chiêu Ninh nghe vậy, hận không thể bật cười khanh khách. Hắn lại hỏi nàng có giận sao? Kẻ đối mặt hiểm nguy, suýt chết là nàng, chẳng phải hắn! Hắn vốn quen được trọng vọng, coi người khác như trăng sao, đâu mà biết đến lòng người!

Nàng hít một hơi sâu, cười nhạt đáp : “Cố thế tử lời đó không phải, ta đâu có giận, ta và thế tử không có giao tình chi, việc thế tử làm, tất nhiên là có lý do.”

Cố Tư Hạc ngừng một chút, nói : “Dù ta lợi dụng nàng, vẫn luôn bảo hộ cận bên, chưa từng khiến nàng thật sự lâm nguy. Hơn nữa, tất cả đều có nguyên do —”

Tạ Chiêu Ninh nhớ lời ngoại tổ, chuyện mẫu thân hắn khi ngang qua Thuận Xương phủ rồi bị cướp sát hại, nếu hắn vì chuyện mẹ thì có lẽ thật là có nguyên do. Nhưng nàng và các muội muội bị lôi kéo vào hiểm cảnh cũng là điều chắc chắn, cũng chẳng có gì ngoài giải thích, liền cúi mình nói : “Thế tử nói rất đúng, chỉ là ta còn có chuyện khác, xin phép không thể cùng thế tử đồng hành.”

Nàng quay lưng định đi, lại nghe người kia gọi : “Dừng bước.”

Sao hắn lại cứ nói hai chữ này với nàng như vậy?

Nàng răng nghiến chặt, xoay người lại.

Chỉ thấy Cố Tư Hạc giơ tay, trong lòng bàn tay hé mở là một chiếc trâm, không phải trâm Phật thủ nàng từng dùng, mà là một chiếc trâm hoàn toàn tạc từ ngọc nhũ trắng tinh thuần khiết, trong nắng mặt trời phảng phất màu sáng trong suốt. Đây là ngọc nhũ tử tinh thượng phẩm, chiếc trâm này chắc chắn là vô giá, giá trị không khác chiếc ngọc bên hông hắn.

Cố Tư Hạc đưa chiếc trâm tiến tới : “Tặng nàng xem như lời xin lỗi.”

Nàng hít thở sâu, cảm nhận phần nào sự thiếu tinh tế của người này. Hắn đã dùng chiếc trâm của nàng để uy hiếp nàng không được hé môi chuyện của hắn, đương nhiên không ai biết thì không sao, nay hai người ở một chỗ kín đáo, đổi lại lại đưa trâm cho nàng, nếu nàng nhận, người ngoài bắt gặp kia sẽ nói sao, trở thành chuyện lén lút bất chính sao?

Giọng nàng càng thêm lạnh lùng : “Lòng tốt thế tử thiếp đã cảm tạ, bảo vật quý giá như thế thiết tưởng không cần.”

Nàng không ngần ngại quay mình đi luôn.

Cố Tư Hạc đứng lại đó, nhìn nàng đi xa dần, liếc mắt, ánh mắt lóe lên, chậm rãi thu trâm vào lòng bàn tay.

Tạ Chiêu Ninh vừa bước ra khỏi hành lang, nhẹ thở ra một hơi. Nàng thật không muốn cùng người như Cố Tư Hạc làm quen giao tiếp.

Thời điểm này, nàng ngẩng đầu nhìn thấy Hồng La nhanh bước đến bên.

Tạ Chiêu Ninh thấy sắc mặt Hồng La, biết nàng đoán đúng sự việc hẳn đã thật sự như vậy. Bèn đứng lại chờ Hồng La lại gần, quả nhiên, Hồng La thì thầm : “Nương tử, lão gia đoán chẳng sai, tất cả đúng như nàng suy đoán!”

Tạ Chiêu Ninh liếc mắt, Tưởng di nương quả không phải người đơn giản, nàng khẽ cười lạnh : “Đi thôi, sai người chuẩn bị mọi vật, cũng đến lúc bắt đầu rồi!”

Hồng La tức thì đáp lời.

Nơi kho dược của phường thuốc nhà Tạ tọa lạc tại Lục Sự Hẻm, hai lô hàng dược liệu này đi theo hai lối khác nhau, một lô rời thành qua Bảo Khang Môn, một lô thì qua Lệ Cảnh Môn.

Hẻm Đông Tú Tạ gia ở không xa Lục Sự Hẻm là mấy, Tạ Chiêu Ninh mượn ngựa trong chuồng ngựa của nhà Đông Tú Tạ gia, cùng Phàn Tinh và Phàn Nguyệt cưỡi ngựa phi thẳng về phía Bảo Khang Môn.

Tin nàng đột ngột rời đi ngăn thuốc trước lễ cập kê cũng nhanh chóng truyền đến tai Tưởng di nương.

Bấy giờ, bà đang cùng Tạ Uyển Ninh bầu bạn, tiếp Cao phu nhân cùng Bình Dương Quận chúa trong hoa đình uống trà. Biết Tạ Chiêu Ninh quả nhiên mắc kế, trên khóe môi thoáng nụ cười, liền nhìn Tạ Uyển Ninh ra hiệu.

Tạ Uyển Ninh hiểu ý, thấy cách đó không xa, anh trai Tạ Thừa Nghĩa cùng cậu ruột Tạ Thừa Sơn khoác vai trò chuyện, liền cung kính cáo từ Bình Dương Quận chúa, rồi tiến đến bên Tạ Thừa Nghĩa, chào lớn : “Ca ca, cậu ruột.”

Tạ Thừa Nghĩa thấy là Tạ Uyển Ninh, cười nói : “Tiểu muội, có việc chi? Ta cùng cậu bàn tính chiều nay cùng nhau đi viếng tháp Phán Thái Tự ngoài thành dạo chơi, liệu nàng có muốn đi cùng?”

Tạ Uyển Ninh có vẻ sốt ruột : “Ca ca, có việc cần nói với người, có thể ra chỗ khác nói chuyện một lát được hay không?”

Tạ Thừa Nghĩa nhìn nàng có điều trọng đại, liền theo nàng bước sang bên, hỏi : “Rốt cuộc là việc gì?”

Tạ Uyển Ninh chỉ nói nhỏ : “Ca ca, ta mới mừng nghe rằng đại tỷ vừa lén mượn ngựa rời nhà, định đi chặn lấy mẻ dược liệu do di nương chuẩn bị! Có lẽ là đại tỷ còn hận muội Chỉ Ninh, nên muốn ngăn cản di nương chuẩn bị dược liệu. Nhưng việc chuẩn bị thuốc cho biên cương là trách nhiệm của gia tộc nhà ta… Đại tỷ dù không ưa di nương, sao lại vì việc riêng mà phớt lờ đại cục, chạy đi chặn thuốc chứ!”

Tạ Thừa Nghĩa bất ngờ, trán nhăn lại, hỏi : “Chỉ thật sự đi sao?”

Tạ Uyển Ninh đáp : “Ta đến báo ca ca chắc chắn, đại tỷ mới dẫn hai người vũ nô cưỡi ngựa đi ngoài cửa, hướng về Bảo Khang Môn. Ca ca, người cần nhanh đến ngăn lại, nếu chậm rồi không kịp bốc thuốc lên thuyền, sẽ hỏng việc!”

Tạ Thừa Nghĩa hít một hơi thật sâu. Phụ thân giao phó phường thuốc do Tạ Chiêu Ninh đảm nhận, chắc chắn muốn nàng làm tốt việc. Chẳng lẽ nàng lại bất chấp thuốc mệnh của gia phường, bất chấp an nguy quan binh nơi biên ải, vì lợi ích riêng mà gia bức di nương chuẩn bị dược liệu?

Đề xuất Ngược Tâm: Châm Oa Oa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện