Vân Li: “Anh không cần về lớp sao?”
Phó Chí Tắc đáp: “Không cần.” Anh trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Vân Dã gặp chuyện trong giờ của tôi, tôi nên đi cùng em ấy.”
Vân Li tìm một chỗ ngồi xuống, thấy anh vẫn còn đứng, cô khựng lại một chút rồi vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh: “Anh ngồi đây không?”
Gần như ngay khi cô vừa dứt lời, Phó Chí Tắc đã dịch chuyển, ngồi xuống sát bên cạnh cô.
Hai người chẳng biết nói gì thêm, Vân Li tựa vào lưng ghế, buồn chán nhìn dòng người qua lại trước mặt. Đúng lúc ấy, mấy y tá đẩy một chiếc giường bệnh đi ngang qua. Bệnh nhân trên giường đang vô cùng đau đớn, tay ôm bụng rên rỉ, gân xanh trên trán nổi rõ, tay nắm chặt tấm ga trải giường đến mức biến dạng.
Chẳng mấy chốc, một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Âm thanh đó khiến Vân Li run rẩy vì sợ hãi.
Phó Chí Tắc đưa tay che lấy tai phải của cô. Anh không chạm hẳn vào người cô, nhưng hành động ấy đủ để ngăn bớt những tiếng rên rỉ yếu ớt kia lọt vào tai cô.
“Đừng nghe.”
Vân Li bỗng chốc thấy căng thẳng, bàn tay anh chỉ cách cô chưa đầy một centimet. Cô lén nhìn anh, thấy anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, thần thái bình thản đến lạ lùng khiến lòng người ta cảm thấy cực kỳ an tâm.
Khi bệnh nhân đã được đẩy đi xa, Phó Chí Tắc mới thu tay lại, không gian giữa hai người trở nên tĩnh lặng như cũ.
“Cái đó...” Vân Li nhớ đến việc trước kia anh thường xuyên đau dạ dày, bèn hỏi: “Dạ dày của anh dạo này khá hơn chưa?”
“Ừ.”
“Là nhờ uống thuốc sao?”
“Tôi làm phẫu thuật rồi.” Giọng anh hờ hững như thể đó chỉ là một chuyện rất bình thường.
Vân Li sửng sốt: “Phẫu thuật gì cơ?”
“Viêm loét dạ dày.”
Vân Li không phải không biết về căn bệnh này. Khi biết dạ dày anh không khỏe, cô từng tra cứu rất nhiều thông tin trên mạng. Viêm loét dạ dày là một biến chứng khá nghiêm trọng, phát bệnh nhanh và gây đau đớn tột cùng.
Cô im lặng một lúc rồi hỏi khẽ: “Có đau lắm không?”
Phó Chí Tắc suy nghĩ một chút rồi thản nhiên đáp: “Cũng hơi đau, nhưng tôi không nhớ rõ lắm.”
Thấy anh chẳng mấy để tâm, cô lại hỏi tiếp: “Vậy lúc đó anh có phải nhập viện không?”
“Nằm viện gần một tháng.” Anh liếc nhìn cô một cái, “Lành rồi.” Ý anh là bảo cô đừng lo lắng viển vông nữa.
Lòng Vân Li chùng xuống. Lúc trước Vân Dã phẫu thuật cũng chỉ nằm viện chưa đến mười ngày. Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề.
Vân Li lo lắng hỏi: “Giờ anh hồi phục thế nào rồi? Anh phẫu thuật khi nào vậy?”
“Khá ổn.” Anh chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên.
Vân Li cảm thấy có chút kỳ quái nhưng không nói rõ được nguyên nhân. Cô dựa vào trực giác hỏi lại lần nữa: “Anh phẫu thuật khi nào?”
“Năm ngoái, thời gian cụ thể tôi không nhớ rõ.”
Trong thoáng chốc, Vân Li chợt nhớ về những ngày anh mất liên lạc, cô do dự hỏi: “Tháng Ba sao?”
“Không phải.” Phó Chí Tắc không muốn cô phải gánh nặng tâm lý nên bình tĩnh nói dối: “Làm vào nửa cuối năm.”
Vân Li không nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của anh, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng dặn dò: “Dạ dày anh không tốt, ăn uống phải điều độ một chút, đừng ăn đồ quá nóng hay quá lạnh.”
“Ừ.”
“Đừng uống nhiều cà phê nữa.”
“Được.”
“Cũng đừng hút thuốc, uống rượu.”
“Bỏ lâu rồi.”
“Còn nữa...” Vân Li định nói thêm gì đó nhưng lại bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh. Cô ngẩn người, cảm thấy mình nói hơi nhiều nên đành im bặt.
Vân Dã đang uống thuốc bên trong, nghe thấy hai người lải nhải ngoài cửa thì phân vân không biết có nên ra ngoài lúc này không. Ra bây giờ thì có vẻ không ổn, mà không ra thì... Cô y tá thấy cậu cứ đứng ngẩn ra trước cửa, tưởng cậu yếu đến mức không mở nổi cửa nên đã tiện tay giúp một phen.
Vân Dã cúi đầu bước ra. Vân Li và Phó Chí Tắc đang ngồi trên ghế, đầu hơi nghiêng về phía đối phương, khoảng cách giữa họ vô tình thu hẹp lại từ lúc nào không hay.
Thấy cửa mở, Vân Li giật mình đứng bật dậy như thể bị bắt quả tang điều gì đó thầm kín, biểu cảm đầy ngượng ngùng.
Phó Chí Tắc chậm rãi đứng lên, hỏi thăm: “Thấy khá hơn chưa?”
“Dạ, em ổn rồi.” Vân Dã chỉ muốn chuồn lẹ: “Em không sao đâu, giờ em định lên thư viện, hai người cứ thong thả nói chuyện nhé.”
“Em đừng có mà suy diễn linh tinh. Bố mẹ đang đợi ở nhà, mẹ lo phát sốt lên rồi đây này.” Vân Li thấy em trai định chạy bèn túm chặt lấy áo cậu, càu nhàu: “Vân Dã, em mười tám tuổi rồi đấy, thấy sâu bọ không biết đường mà tránh à?”
“Trời ạ, em còn chẳng nhìn thấy mặt mũi con sâu đó thế nào nữa.” Vân Dã định cãi lại nhưng thấy Vân Li tắt hẳn nụ cười thì đành ngậm miệng.
Nhìn bàn tay sưng vù của em trai, Vân Li sốt ruột muốn về nhà ngay. Bước ra khỏi cổng bệnh viện trường, cô quay lại cảm ơn Phó Chí Tắc: “Hôm nay phiền anh quá, sau này tôi mời anh ăn cơm nhé.”
Phó Chí Tắc “ừ” một tiếng, rồi đột nhiên hỏi: “Sau này là khi nào?”
Vân Li sững người. Cảm giác này giống như gặp lại bạn cũ, người ta khách sáo bảo “Hôm nào rảnh gặp nhé”, ai ngờ đối phương lại không biết ý mà hỏi vặn lại: “Thế bao giờ thì rảnh?”
Cô bị hỏi đến trở tay không kịp, đành nói lấp liếm: “Để tôi hẹn anh sau nhé?”
“Được.” Anh dường như không nhận ra sự lấy lệ của cô, quay sang bảo Vân Dã: “Về nghỉ ngơi cho tốt, tiết học tuần này có gì không hiểu cứ nhắn tin qua WeChat cho tôi.”
Vân Dã gật đầu lia lịa.
Lên xe, Vân Dã loay hoay tìm tư thế ngồi thoải mái. Cậu chợt nhớ lại cuộc trò chuyện với Phó Chí Tắc trên đường đến bệnh viện lúc nãy.
“Vân Dã?”
“Dạ?”
“Em ổn không?”
“Dạ không sao ạ.”
“Ừ.”
Yên lặng một lúc, anh lại hỏi: “Vân Dã, em thấy anh và chị em còn cơ hội không?”
Lúc đó Vân Dã không dám hé răng nửa lời vì sợ đắc tội cả hai bên. Trước kia khi ba người ở cùng nhau, cậu luôn thấy Phó Chí Tắc nhìn Vân Li bằng ánh mắt dịu dàng, vẻ lạnh lùng thường ngày tan biến hết, chỉ còn lại tình cảm đong đầy. Dù bản thân là một cái bóng đèn lớn, nhưng thấy có người thích chị mình như vậy, cậu cũng thấy vui lây.
Lý do chia tay mà Vân Li đưa ra là anh không còn thích cô nhiều như thế nữa. Lúc đó cậu định khuyên chị đừng xúc động, nhưng khi thấy Vân Li ngồi bên mép giường, cố tỏ ra bình thản mà vẫn dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt lã chã, cậu nghĩ thôi thì cứ tách ra đi, nếu điều đó khiến chị vui hơn.
Nhưng rõ ràng là không phải vậy. Hơn một năm qua, mỗi lần gọi video, thỉnh thoảng Vân Li lại thẫn thờ phát ngốc. Khi cậu kể chuyện mình và Doãn Vân Y, cô cũng thường im lặng. Vừa nãy nhìn hai người ngồi bên nhau, cậu thấy sự căng thẳng và ánh mắt họ dành cho nhau còn tình cảm hơn cả cậu với bạn gái mình.
Vân Dã nhìn sang Vân Li, nói: “Chị à, chị phải thay em cảm ơn anh ấy thật tử tế đấy. Nếu hôm nay anh ấy không kịp thời đưa em đi, khéo em đã ‘ngỏm’ vì ngộ độc ngay tại lớp rồi.”
Vân Li cạn lời, liếc cậu một cái: “Chẳng phải anh ấy là trợ giảng sao?” Ý cô là đó là trách nhiệm của anh.
“Trợ giảng cũng đâu có nghĩa vụ phải đưa em đi bệnh viện tận tình thế.” Vân Dã nhíu mày, “Dù sao chị cũng phải cảm ơn người ta đi, bố mẹ chẳng dạy chúng ta phải biết ơn là gì sao?”
Tranh thủ lúc dừng đèn đỏ, Vân Li nhéo em trai một cái: “Sao em không tự đi mà cảm ơn? Chị chỉ nói khách sáo thôi, em tự đi mà mời.”
“Thôi đi chị, em mà thân thiết với trợ giảng quá, người ta lại bảo em nịnh bợ để lấy điểm. Lỡ ai đó báo cáo, cả em và anh ấy đều mất bằng như chơi.”
Nghiêm trọng thế sao? Vân Li ngẩn người. Vân Dã khua khua bàn tay sưng đỏ trước mặt cô, vẻ mặt không thể tin nổi hỏi: “Chị có thật sự là chị ruột của em không đấy?”
“... Biết rồi.”
Về đến nhà, Dương Phương và Vân Vĩnh Xương đang lo sốt vó. Vừa thấy Vân Dã, bà Dương đã ôm chầm lấy cậu mà thút tha thút thít.
Vân Li về phòng, mệt mỏi xoa mắt. Chuyện cảm ơn Phó Chí Tắc vẫn còn đó. Cô tra cứu một số món quà trên mạng nhưng cảm thấy anh chẳng cần mấy thứ này.
Khi cô đi lấy kem, Vân Dã đã tươi tỉnh trở lại, đang ngồi xem bóng rổ. Cậu lấy từ trong cặp ra một tấm vé xem ca nhạc ném lên sofa: “À, lần trước em săn được vé cho chị này.”
Vân Li cầm lên xem, buổi diễn diễn ra vào tháng sau tại nhà thi đấu đại học Tây Khoa. Cô quơ quơ tấm vé: “Có một vé thôi à? Sao em không đi cùng Doãn Vân Y?”
“Em chỉ tốt với mình chị thôi.” Cậu tỉnh bơ đáp.
Vân Li đi lấy cho cậu que kem, trong đầu vẫn nghĩ về tấm vé. Cô chụp ảnh gửi cho Phó Chí Tắc.
Gần như ngay lập tức có hồi âm.
F: “Em muốn đi cùng tôi sao?”
Vân Li giải thích: “Không, để cảm ơn anh đã đưa Vân Dã đi bệnh viện, em ấy săn được một tấm vé, anh có muốn lấy không?” Cô nhấn mạnh là Vân Dã săn được, và cô không có ý định hẹn anh.
F: “Tôi là người thực tế.”
F: “Cứ mời ăn cơm đi.”
Hóa ra tấm vé này chẳng có tác dụng gì. Vân Li dẹp nó sang một bên, bắt đầu tìm quán ăn. Nhưng hễ thấy quán nào gắn mác “Dành cho cặp đôi”, cô đều bỏ qua ngay lập tức. Cô không muốn thừa nhận rằng mình đang có chút tâm tư không minh bạch.
Cuối cùng, cô ném vấn đề cho anh: “Được, anh muốn ăn gì?”
Phó Chí Tắc: “Ăn đêm được không? Có một quán cạnh đại học Tây Khoa.”
Vài giây sau, anh gửi thêm một tin nhắn: “Ban ngày tôi hơi bận.”
Anh đang giải thích lý do tại sao lại chọn buổi đêm. Vân Li không phản đối, dù sao cô cũng tiện đường đưa Vân Dã về trường.
Trước giờ hẹn, Vân Li ngồi trước bàn trang điểm, chăm chút tỉ mỉ. Lắc tay, khuyên tai, dây chuyền, cô cố tình chọn những món đơn giản không quá cầu kỳ. Cô uốn tóc nhẹ rồi đứng trước tủ quần áo chọn đồ.
Vân Dã đã đợi sẵn ở phòng khách từ một tiếng trước, cứ mười phút lại giục một lần. Đến khi mất kiên nhẫn, cậu gõ cửa: “Vân Li, chị xong chưa đấy?”
Vân Li mở cửa, ra hành lang đổi giày.
“Chị trang điểm đấy à?” Vân Dã hỏi xoáy.
Vân Li thản nhiên: “Lâu rồi không gặp, chị không thể để mình trông lôi thôi được, đúng không?”
“Ồ.”
“Tóm lại, không phải vì anh ấy mà chị mới trang điểm đâu, hiểu chưa?”
“Ồ, em tin chị mà.” Vân Dã lười biếng phối hợp với màn tự lừa mình dối người của chị gái.
Đến gần trường, Vân Li mới nhận ra lúc Vân Dã bị thương, Doãn Vân Y không xuất hiện: “Hai đứa cãi nhau à? Em bị thương sao cô ấy không tới?”
Vân Dã lộ vẻ khinh bỉ: “Em vừa mới kể cho cô ấy xong, bọn em không có cãi nhau.”
Vân Li vặn lại: “Chẳng phải chuyện gì hai đứa cũng thương lượng sao?”
“Việc nào ra việc đó, không cần thiết phải làm cô ấy lo lắng vô cớ, cũng đâu có gì to tát.” Vân Dã giơ cánh tay lên xem, vết sưng đỏ gần như đã biến mất, “Để cô ấy nhìn thấy thế này sẽ đỡ xót hơn.”
Ném Vân Dã ở dưới lầu ký túc xá, Vân Li thấy Doãn Vân Y đã đứng chờ sẵn, đôi mắt sưng mọng vì lo lắng. Vân Dã thấy bạn gái khóc liền cuống quýt khua chân múa tay ra vẻ mình vẫn ổn. Cô ở trong xe quan sát một lúc, thấy Doãn Vân Y cuối cùng cũng bị em trai mình chọc cười.
Vân Li lùi xe, lái về phía cổng Bắc như đã hẹn. Trước đó Phó Chí Tắc bảo cô đỗ xe trong trường vì quán ăn nằm trong ngõ nhỏ, ô tô không vào được.
Cô vừa đỗ xe xong đã thấy Phó Chí Tắc đứng bên đường, tựa vào chiếc xe điện nhỏ, cúi đầu nhìn điện thoại. Nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt nhìn cô. Vân Li tránh ánh mắt anh, chậm rãi bước tới.
“Phải đi xe điện sao?”
“Ừ, vài phút là đến.” Anh rũ mắt nhìn cô. Vân Li hôm nay mặc quần jeans ngắn màu xanh nhạt và áo cotton đơn giản, tóc buộc cao để lộ chiếc cổ trắng ngần.
Phó Chí Tắc hơi thẫn thờ, anh mở khóa xe rồi ngồi lên trước, Vân Li tự giác ngồi vào phía sau. Gió đêm lướt qua mang theo mùi hương thanh mát. Phó Chí Tắc có vẻ hơi mất tập trung nên không để ý gờ giảm tốc trên mặt đất.
Xe nảy lên một cái, Vân Li mất đà, đôi tay mềm mại vô thức bám vào hông anh để giữ thăng bằng. Cô lập tức rụt tay lại, ngượng ngùng: “Xin lỗi.”
Phó Chí Tắc bình thản nói không sao, nhưng nơi vừa bị cô chạm vào như có lửa đốt, hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể. Sau khi đến quán, anh để cô xuống trước rồi loay hoay khóa xe thật chậm để trấn tĩnh lại tâm trí đang xao động của mình.
Quán ăn đêm không hề xa hoa, chỉ là hai cái lều bạt màu xanh với mấy chiếc nồi lớn nghi ngút khói. Khách khứa đông đúc, phần lớn là sinh viên đại học Tây Khoa. Vân Li cảm giác như mình đang quay lại thời sinh viên, cái thời thỉnh thoảng cùng bạn cùng phòng đi ăn đồ nướng hay mì xào.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống.
Đề xuất Cổ Đại: Mấn Biên Kiều Quý
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ