Chiết Ánh TrăngChương 61
Cơn sốt cao khiến Phó Chí Tắc vừa về đến Giang Nam Uyển đã lịm đi suốt hai ngày. Trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, hình bóng Vân Li cứ chập chờn hiện ra trước mắt anh không dứt.
Phó Chí Tắc tỉnh dậy vì một cơn đau quặn thắt, dạ dày như bị dao cắt. Mồ hôi vã ra như tắm trên trán, anh ngơ ngác nhìn trần nhà trắng toát và ánh đèn bệnh viện lạnh lẽo.
Hai ngày hôn mê không ăn uống, cộng thêm thói quen sinh hoạt thất thường và những trận rượu chè suốt hai năm qua cuối cùng đã bắt anh phải trả giá chỉ sau một đêm.
Phó Đông Thăng thấy con trai tỉnh lại, vội vàng đứng dậy giữ anh lại: “Con đừng cử động, nằm xuống đi.”
Phó Chí Tắc nhíu chặt mày, giọng khàn đặc: “Sao con lại ở đây?”
“Thủng dạ dày. Cũng không phải vấn đề gì quá lớn, ba mẹ đã sắp xếp phẫu thuật cho con vào chiều nay rồi.” Phó Đông Thăng trấn an, “Con trai, đừng sợ nhé, chỉ là tiểu phẫu thôi, ngủ một giấc là xong ngay.”
“...”
Đầu óc Phó Chí Tắc nặng trĩu, anh hỏi: “Tang lễ xong rồi ạ?”
Phó Đông Thăng gật đầu, thở dài an ủi: “Đau lòng là lẽ thường tình, nhưng bà nội cũng đã lớn tuổi rồi, chúng ta phải học cách chấp nhận. Lúc trước con gửi ảnh Vân Li cho ba, ba đã đưa cho bà xem rồi. Bà cụ chắc hẳn không còn gì hối tiếc đâu.”
Phó Chí Tắc im lặng một lúc lâu rồi hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?”
Phó Đông Thăng nhìn đồng hồ: “Một giờ chiều.”
Loáng thoáng nhớ lại lúc mình ngã xuống là vào rạng sáng, Phó Chí Tắc hỏi tiếp: “Hôm nay ngày mấy rồi?”
“Ngày 26.”
Vậy là đã hai ngày trôi qua. Hai ngày anh hoàn toàn mất liên lạc với Vân Li.
Môi Phó Chí Tắc trắng bệch, anh nhìn ba mình: “Điện thoại của con đâu?”
“Con trai à, chữa bệnh quan trọng hơn...”
“Điện thoại của con đâu ạ?”
Phó Đông Thăng bất đắc dĩ đi đến chỗ túi xách bên cạnh, lục lọi một hồi rồi đưa điện thoại cho anh.
Màn hình mất mười giây để khởi động. Trong lúc chờ đợi, năm ngón tay Phó Chí Tắc bấu chặt lấy bụng mình để ngăn cơn đau đang cuộn lên.
Ngay khi máy vừa lên, anh lập tức mở giao diện trò chuyện với Vân Li. Tin nhắn cuối cùng là từ sáng sớm hôm qua.
Vân Li: “Em trai em bị bệnh, giờ em phải về Tây Phục gấp, anh có thể về cùng em không?”
Không hề có thêm tin nhắn mới nào nữa.
“Ba, để phẫu thuật sau đi.” Phó Chí Tắc mím chặt môi, cố gắng chống tay ngồi dậy.
Nhưng ngay khi vừa thẳng người, cơn đau dữ dội khiến toàn thân anh co rúm lại. Cơ thể anh ngã nhào sang một bên, kéo theo bình truyền nước rơi xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Những ngày này, Nam Vu mưa như trút nước. Mây đen vần vũ nghẹt thở khiến lòng người càng thêm nặng nề.
Vân Li giam mình trong nhà, cố gắng giải những bài tập mà cô nhìn mãi không hiểu. Đại học Công nghệ Nam Lý đã khai giảng, học kỳ này chương trình rất nặng và khó, cô dường như không thể theo kịp tiến độ của tuần đầu tiên.
Nếu có Phó Chí Tắc ở đây, có lẽ mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều.
Làm bài đến kiệt sức, Vân Li ngẩn người nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống bên cạnh. Suốt hai ngày mưa tầm tã, cô không nhận được bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào từ anh. Cô đã chủ động nhắn tin, nhưng anh hoàn toàn im lặng.
Trong lòng dấy lên nỗi chua xót, nhưng cô lại thấy điều này thật bình thường. Giống như mọi chuyện vốn dĩ nên diễn ra theo cách đó. Phó Chí Tắc không tìm cô, có lẽ là anh muốn chia tay. Cô chưa từng trải qua cảm giác kết thúc một mối quan hệ nên chẳng biết nó sẽ ra sao. Cô cũng không chủ động tìm anh thêm nữa. Hình như, cô cũng đã quá mệt mỏi rồi.
Vân Li khịt mũi, cố gắng duy trì nhịp sống bình thường như thể làm vậy là có thể đánh lừa bản thân rằng mọi thứ vẫn ổn.
Khi Dương Phương gọi đến, Vân Li đang vắt óc vật lộn với một bài toán khó. Giọng bà đầy lo lắng: “Em trai con tối qua bắt đầu sốt cao, lên tận 39 độ, uống thuốc mãi không hạ.”
Tính cách bà vốn mềm yếu, gặp chuyện lớn là cuống quýt không biết xử lý ra sao. Nghe vậy, Vân Li vẫn chưa quá để tâm, vì chính cô cũng hay bị sốt định kỳ: “Thằng bé lớn tướng rồi mà còn sốt thế à, mẹ đưa nó vào bệnh viện truyền nước hạ sốt đi.”
“Nó sốt đến mức mê sảng rồi, nói năng không rõ ràng, cứ lẩm bẩm đếm số suốt.” Giọng Dương Phương run rẩy, “Mẹ gọi ba con về rồi, mẹ không dìu nó dậy nổi nữa.”
Vân Li trấn an bà vài câu thì Vân Vĩnh Xương cũng đã về đến nhà. Sau khi cúp máy, cô đặt bút xuống, tâm trí rối bời. Cô chợt nhớ lại những lần Vân Dã than phiền dạo gần đây thấy người không khỏe.
Nửa giờ sau, Vân Vĩnh Xương gửi đến một tin nhắn vỏn vẹn hai chữ: “Về nhà.”
Không một lời giải thích, giống như ông chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích nữa.
Vân Li run rẩy đứng bật dậy, nín thở mở ứng dụng đặt vé máy bay. Sau vài lần ấn sai vì tay quá run, cô cũng đặt được chuyến gần nhất. Cảm giác chờ đợi như bị kéo dài vô tận. Cô chỉ kịp cầm theo chứng minh thư rồi lao ra khỏi cửa, gió lạnh thổi qua cũng không giúp cô bình tĩnh lại chút nào.
Dù trước đó giữa hai người có mâu thuẫn gì, thì vào lúc này, cô vẫn khao khát có Phó Chí Tắc ở bên cạnh. Vân Li gọi cho anh liên tục nhưng không ai bắt máy. Cô vội vã soạn một tin nhắn gửi đi rồi bắt taxi ra sân bay Nam Vu.
Nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy cô. Dù biết phải lý trí, nhưng trong đầu cô cứ hiện lên những viễn cảnh tồi tệ nhất về Vân Dã. Cho đến tận lúc lên máy bay, Phó Chí Tắc vẫn bặt vô âm tín.
Vừa hạ cánh, điện thoại có mạng trở lại, nhìn thấy tin nhắn của Vân Vĩnh Xương, não bộ Vân Li như trống rỗng hoàn toàn.
“Đã ký giấy báo nguy kịch.”
“Con cứ thong thả mà đi, không cần vội quá, hiện tại đang ở phòng cấp cứu Bệnh viện Nhân dân.”
Khi Vân Li đến nơi, Vân Dã đã được chuyển vào khoa nội trú. Bệnh viện chỉ cho phép một người ở lại chăm sóc, nhưng vì Dương Phương khóc quá nhiều, bác sĩ đã phá lệ cho cả hai ông bà ở bên trong.
Vân Vĩnh Xương bước ra ngoài gặp cô, nói là viêm tụy cấp tính, ca phẫu thuật được sắp xếp vào chiều tối mai. Dương Phương vẫn chưa chấp nhận nổi sự thật, bà cứ bám lấy giường bệnh không chịu rời đi.
Viêm tụy cấp là tình trạng viêm nhiễm nghiêm trọng, thường do sỏi mật hoặc uống rượu quá mức gây ra. Vân Li ngồi thẫn thờ trên dãy ghế hành lang, nước mắt cứ thế trào ra làm nhòa đi tầm mắt. Cô thấy mọi chuyện thật không chân thực, mới hôm nào Vân Dã còn ở trường, sao giờ lại nằm đây?
Cô chợt nhớ Vân Dã từng nói với mình rằng cậu thấy không ổn. Nhưng cô đã lờ đi. Rõ ràng cô có thể nhận ra sớm hơn. Trước đây, mỗi khi cô hắt hơi sổ mũi, Vân Dã luôn là người ép cô đi bác sĩ. Cảm giác tội lỗi và bất lực bủa vây lấy cô.
Đến giờ trưa, Vân Li xuống lầu mua cơm hộp mang lên cho ba mẹ. Vân Vĩnh Xương trông như già đi mười tuổi, đôi mắt đỏ hoe: “Con về nhà nghỉ ngơi đi, mai phẫu thuật rồi hãy qua.”
“Ba, con biết rồi, có chuyện gì ba cứ gọi cho con ngay nhé.”
“Ừ.” Ông đáp rồi quay vào phòng bệnh.
Từ cửa lớn khoa nội trú, cô có thể nhìn thấy cửa phòng Vân Dã. Cô cứ mơ mộng rằng thằng bé sẽ đột ngột khỏe lại, tự mình bước ra và chê bai khuôn mặt ủ rũ của chị gái. Nhưng hiện thực chỉ có những bóng người xa lạ đi qua đi lại.
Vân Li không kìm được mà lên mạng tra cứu, khi thấy tỷ lệ tử vong là 10%, cô suy sụp hoàn toàn. Cô không dám về nhà, chỉ sợ nửa đêm có biến cố gì, cô sẽ lỡ mất lần gặp cuối cùng. Cô chưa từng nghĩ từ “tử vong” lại có thể gắn liền với em trai mình.
Đêm đó, cô ngủ lại trên dãy ghế dài ở hành lang bệnh viện. Sợ bỏ lỡ tin tức, cô để điện thoại ở chế độ chuông lớn nhất. Tây Phục không quá lạnh, nhưng nhiệt độ mười độ về đêm vẫn đủ khiến người ta tê tái.
Nửa đêm tỉnh giấc, nhìn dãy đèn hành lang sáng choang và không gian vắng lặng, cô mở giao diện trò chuyện với Phó Chí Tắc. Đột nhiên, Vân Li thấy lòng mình đắng ngắt. Hai người đã chiến tranh lạnh quá lâu, tình cảm dường như đã rạn nứt đến mức không thể cứu vãn. Nhưng lúc này đây, cô thật lòng mong anh có thể ở bên cạnh mình.
Sáng sớm hôm sau, Doãn Dục Trình gọi điện, cô không muốn nghe nhưng anh ta cứ kiên trì gọi mãi. Kết nối xong, người nói chuyện lại là Doãn Vân Y: “Chị ơi, trước giờ Vân Dã ngày nào cũng nhắn tin cho em, mà hai ngày nay em không liên lạc được với cậu ấy. Em muốn hỏi xem gần đây cậu ấy có chuyện gì không ạ?”
Vân Li im lặng. Sự im lặng thường đồng nghĩa với tin xấu.
“Chị nói cho em biết được không?” Giọng Doãn Vân Y nức nở, “Chị ơi, tụi em còn hẹn hè này gặp nhau mà, có phải cậu ấy xảy ra chuyện gì không...”
Cô bé mất kiểm soát, Doãn Dục Trình lấy lại điện thoại hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Vân Li kể sơ qua tình hình. Khi cô đang gà gật ở lối đi bệnh viện, Doãn Dục Trình nhắn tin nói 2 giờ chiều họ sẽ bay đến Tây Phục. Khi hai người đến nơi, mắt Doãn Vân Y đã sưng mọng vì khóc. Nghe cô bé gọi tên Vân Dã, Vân Li thẫn thờ xoa đầu em.
Vân Li ngồi thu mình trong góc. Doãn Dục Trình tiến lại gần, ngồi xổm xuống trấn an: “Đừng quá lo lắng. Viêm tụy cấp là bệnh khá phổ biến, đưa vào kịp thời thì phẫu thuật sẽ ổn thôi.”
Vân Li không nghe lọt tai, cô nói khẽ: “Anh ở bên Vân Y đi. Tôi muốn ở một mình.”
Doãn Dục Trình không nói thêm, đặt một chai nước cạnh cô rồi quay lại chỗ em gái.
Ca phẫu thuật diễn ra đúng dự kiến. Trong lúc chờ đợi, Vân Li nhận được tin nhắn của Phó Chí Tắc: “Li Li, chỗ anh có chút việc bận, mấy ngày nữa anh sẽ tìm em.”
Sợi dây thần kinh trong lòng Vân Li căng như dây đàn. Cuối cùng ca mổ cũng thành công, Vân Dã tuy chưa tỉnh nhưng bác sĩ nói đã qua cơn nguy kịch. Cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau mới được vào thăm, Doãn Vân Y nhất quyết không về khách sạn mà đòi ở lại bệnh viện chờ. Vân Li ngồi trên ghế, nhìn sang thấy Doãn Vân Y đang gối đầu lên đùi anh trai ngủ thiếp đi vì mệt. Cô bé co ro vì lạnh, Doãn Dục Trình vội đắp áo khoác cho em.
Vân Li thắc mắc: “Vân Y đến đây, chú dì có biết không?”
“Làm sao mà biết được.” Doãn Dục Trình gãi đầu, “Con bé khóc lóc quá chừng, tôi xót em gái nên nói dối ba mẹ là đưa nó đi du lịch homestay thôi. Từ nhỏ Vân Y đã sống trong nhung lụa, không ngờ vì em trai cô mà nó có thể chịu khổ thế này.”
Hai đứa trẻ ấy thậm chí còn chưa chính thức là một cặp, chỉ là thích nhau mà thôi.
Sợi dây căng thẳng trong lòng đột ngột đứt đoạn, Vân Li đứng dậy đi về phía cuối hành lang, nơi có cầu thang bộ tối om. Phó Chí Tắc đã gọi cho cô mười mấy cuộc lúc cô đang lo cho Vân Dã, giờ cô mới gọi lại.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, giọng nói quen thuộc bỗng trở nên xa lạ đến lạ lùng: “Li Li.”
Giọng anh rất nhẹ, dường như chẳng còn chút sức lực nào.
Tại sao anh không thể như Doãn Vân Y, trực tiếp đến tìm cô? Tại sao từ trước đến giờ, anh chưa bao giờ có thể thích cô thêm một chút nữa?
Nước mắt tuôn rơi, bao nhiêu ấm ức, khổ sở tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ. Cô muốn gào thét cho anh biết cô đã đau đớn thế nào. Nhưng cuối cùng, cô lại chẳng nói gì cả. Cô không muốn chỉ trích anh nữa.
Cô chỉ nói một câu duy nhất: “Chúng ta chia tay đi.”
“...”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Từng chữ cô nói như những đòn nặng nề giáng xuống người Phó Chí Tắc. Vân Li dường như nghe thấy giọng anh run rẩy: “Có phải vì anh không đến tìm em không?”
Vân Li lạnh lùng đáp: “Có lý do đó, và cả những lý do khác nữa.”
“...”
Không gian im lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa. Vân Li cứ ngỡ anh sẽ hỏi thêm gì đó, nhưng hồi lâu sau, chỉ có một tiếng đáp khẽ đến mức gần như không nghe thấy: “Được.”
Mâu thuẫn cũ mới chồng chất, Vân Li không nói thêm lời nào, nhưng cô cũng không ngờ anh lại đồng ý dứt khoát đến vậy. Cô thẫn thờ cúp máy.
Trở lại hành lang, Doãn Vân Y vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Vân Li cũng cảm thấy mình vừa bước ra khỏi một cơn ác mộng dài đằng đẵng. Doãn Dục Trình đưa khăn quàng cổ cho cô: “Cô cũng nghỉ một lát đi.”
Vân Li lắc đầu. Đêm đó cô thức trắng. Đến nửa đêm, khi giật mình vì tiếng bước chân ngoài hành lang, cô mới bàng hoàng nhận ra: Cô và Phó Chí Tắc, thực sự đã chia tay rồi.
Sáng sớm Vân Dã tỉnh lại. Từ lúc phát bệnh đến khi phẫu thuật xong, cậu hầu như không nhớ gì, chỉ ngơ ngác nhìn quanh. Khi Doãn Vân Y vào thăm, mắt cô bé vẫn còn đỏ hoe. Vân Dã cố tỏ ra khỏe mạnh, còn trêu chọc tấm bưu thiếp cô bé tặng.
Thấy em trai có tinh thần, Vân Li cũng nhẹ lòng. Cậu phải nằm viện thêm một tuần, anh em Doãn Dục Trình đã về Nam Vu, còn Vân Li ở lại chăm sóc.
Vân Dã phục hồi nhanh, mới hai ngày đã đòi mẹ mang sách vở vào để học bài. Vân Li cạn lời: “Em không nghỉ ngơi cho khỏe được à?”
Vân Dã lườm chị: “Em muốn thi vào Đại học Công nghệ Tây Khoa, chị đừng có làm phiền em.”
Vân Li nhìn em: “Đừng để bị bệnh thêm lần nào nữa đấy.”
Vân Dã đã nghe kể về sự nguy hiểm của ca mổ, cậu cụp mắt: “Biết rồi.”
Những lúc cậu thiếu niên làm bài, Vân Li thường chống cằm thẫn thờ, bất giác nghĩ về người ở Nam Vu. Khi cô mang cháo của mẹ vào, Vân Dã đang định xuống giường, cô vội ấn cậu xuống: “Nằm yên đó.”
“Trời ạ, em sắp bị trĩ đến nơi rồi đây này.” Vân Dã càu nhàu, nhưng thấy vẻ mặt hốc hác của chị, cậu lại im bặt.
Vân Li múc từng thìa cháo, thổi nguội rồi đưa đến miệng em.
“...” Vân Dã né tránh, “Vân Li, chị là chị em chứ có phải mẹ em đâu, để em tự ăn.”
Vân Li nhịn mấy ngày nay rồi, thấy cậu đã khỏe hơn liền không nể nang mà gõ đầu cậu một cái, bắt đầu lải nhải.
“Vân Li.” Vân Dã ngắt lời, “Bao giờ chị về Nam Vu?”
“Hỏi chi?”
“Ồn quá đi mất, chị về mà lải nhải bên tai anh rể ấy, em cần yên tĩnh để hồi phục.”
Vừa nhắc đến “anh rể”, sắc mặt Vân Li tối sầm lại. Vân Dã sững người: “Chị sao thế?”
Vân Li giả vờ bình thản: “Với anh rể em á... chia tay với anh rể cũ của em rồi.” Cô gượng cười: “Cũng chẳng có gì to tát, em tự lo cho mình là được.”
“Hả?” Vân Dã ngơ ngác mất một lúc, “Chia tay? Ai đòi chia tay?”
“Chị đòi...”
“Ồ.” Vân Dã gõ thìa vào cặp lồng, một lúc sau mới thốt lên: “Không phải chị đã theo đuổi người ta suốt bảy năm sao?”
“Chuyện cũ bỏ qua đi, theo đuổi là một chuyện, chia tay là chuyện khác.”
“Tại sao lại chia tay?” Vân Dã không hiểu nổi, “Chẳng phải anh ấy đối xử với chị rất tốt sao? Đối xử với em cũng tốt nữa.”
“...”
“Em đừng có hỏi nữa.” Vân Li mất kiên nhẫn, “Anh ấy không thích chị đến nhường ấy. Vấn đề giữa bọn chị không phải ngày một ngày hai.”
Nói đến đây, ngực cô thắt lại, giọng nhỏ dần, đôi mắt đỏ hoe cố thuyết phục bản thân: “Tình cảm có hợp có tan là chuyện thường mà.”
Cô nhìn em trai, cố giữ vẻ bình tĩnh rồi đưa tay lau đi giọt nước mắt vô thức rơi xuống: “Rất bình thường, đúng không em?”
Thời gian quá ngắn ngủi, ngắn đến mức cô cảm thấy mình còn chưa kịp tiêu hóa hết cảm xúc. Những nỗi đau ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí, như thể mọi chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Vân Dã im lặng. Vân Li là chị gái, trước mặt cậu luôn rất mạnh mẽ, luôn bảo vệ cậu hết mình. Những lúc thế này, cậu chẳng biết phải an ủi ra sao. Cậu nắm lấy tay chị như hồi còn nhỏ, khẽ nói: “Chị, đừng buồn. Chị vẫn còn có em mà, chị và Doãn Vân Y đồng hạng nhất trong lòng em.”
Ngày trở lại Nam Vu, thức ăn cho cá trong máy tự động đã hết sạch, mấy con cá vàng nhỏ cũng đã chết. Lịch sử trò chuyện của hai người dừng lại ở cuộc gọi chia tay ấy.
Vân Li nhắn: “2 giờ chiều mai em qua Giang Nam Uyển lấy đồ.”
Màn hình hiển thị đối phương đang nhập tin nhắn rất lâu, nhưng cuối cùng chỉ có một chữ: “Được.”
Đến Giang Nam Uyển, Vân Li chỉ lấy đi những gì không liên quan đến Phó Chí Tắc. Khi cô rời đi, căn phòng trở nên trống trải, ban công chỉ còn lại một chiếc ghế lẻ loi. Cô để lại chìa khóa, xóa sạch liên lạc, xóa hết ảnh chụp chung của cả hai.
Kỳ thực tập tại EAW cũng kết thúc. Vân Li dọn khỏi chung cư Thất Lí Hương Đô, chấp nhận mất tiền cọc. Nơi này chứa đựng quá nhiều kỷ niệm. Lúc thu dọn, cô chợt thấy tấm ảnh chụp chung bị kẹt dưới sô pha từ lâu. Trong ảnh, tại khán phòng năm ấy, anh nhìn về phía cô với vẻ ngông cuồng khó thuần, còn cô thì khép nép đầy bồn chồn. Không hiểu sao, cô lại cất tấm ảnh đó vào máy tính.
Quả bóng bay hình thỏ ở đầu giường đã xẹp hết hơi, nằm bẹp dưới sàn. Nghĩ về đêm Halloween năm đó, khi anh kéo cô ra sau lưng bảo vệ, cô như lại thấy đôi mắt ấy hiện lên. Vân Li cay mắt, nhìn căn phòng lần cuối rồi đóng cửa lại.
Đặng Sơ Kỳ đã nhận được thư mời nhập học thạc sĩ tại Anh và sang đó trước để làm trợ lý nghiên cứu. Cơ hội này khiến Vân Li nhớ lại lời gợi ý của giáo sư hướng dẫn. Thủ tục trao đổi nước ngoài diễn ra rất thuận lợi, nhờ sự giúp đỡ của giáo sư Trương Thiên Thất, cô sẽ sang Anh trao đổi một năm. Vân Vĩnh Xương vẫn phản đối như mọi khi, nhưng lần này cô không còn bận tâm nữa.
Vân Li ở lại Nam Vu đến tháng 7. Đôi khi nghe tiếng gõ cửa của nhân viên giao hàng, cô lại nảy sinh một ảo giác thoáng qua. Có lẽ anh đã hỏi thăm ai đó để biết nơi ở mới của cô. Có lẽ anh sẽ đến tìm cô.
Giữa tháng 7, Vân Li sang Anh thuê phòng trọ. Cô và Đặng Sơ Kỳ ở hai thành phố khác nhau. Một mình cô đối mặt với những người lạ ở nơi đất khách quê người, dù trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng cô không hề lùi bước.
Cuộc sống ở nước ngoài không hề dễ dàng, cô thường xuyên livestream để trò chuyện với người hâm mộ. Người xem cứ đến rồi đi, nhưng vẫn có những fan trung thành luôn xuất hiện đúng giờ, trong đó có tài khoản “efe” ngày trước.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Vân Li mở trang cá nhân của “efe” ra xem. Trang trống trơn, không để lộ giới tính. Theo thời gian, hai người dần trở thành bạn bè, “efe” đã đồng hành cùng cô vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất.
Mấy tháng sau, “efe” nói muốn gửi bưu thiếp cho cô. Cô lần lượt nhận được những tấm bưu thiếp gửi từ Tây Phục. Nhìn nét chữ, cô biết đó không phải là chữ của Phó Chí Tắc, vả lại anh chắc hẳn vẫn ở Nam Vu.
Nhưng điều đó thì có sao đâu. Đã nửa năm kể từ ngày họ chia tay. Vân Li cảm thấy suy nghĩ của mình thật kỳ lạ.
Cô đi sớm về khuya, dành toàn bộ sức lực cho việc học và cập nhật video trên trạm E. Ngày nọ, từ phòng thí nghiệm trở về, cô cho hộp cơm vào lò vi sóng. Trong lúc chờ đợi, cô lướt xem lại bài đăng nổi tiếng năm nào, nó vừa mới lọt vào danh sách hot trở lại. Đã lâu lắm rồi, nhưng vẫn có vô số bình luận mới hiện lên.
Cô nhìn chàng thiếu niên trong video. Bất giác, Vân Li mở ô bình luận. Do dự hồi lâu, cuối cùng cô hạ quyết tâm, gõ xuống một dòng chữ. Giống như đang an ủi người khác, mà cũng như đang vỗ về chính mình.
“Cũng may là tôi đã đủ dũng cảm, ít nhất là đã từng chạm tay vào ánh trăng.”
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Khuất Núi, Tướng Quân Nổi Loạn
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ