Chiết Ánh TrăngChương 6
Cuối tháng Tám, sau những ngày mưa rào liên miên, ánh mặt trời vốn đã lặn tăm bấy lâu nay lại bắt đầu ló rạng.
Mặt trời treo cao, dát lên thế giới một lớp vàng rực rỡ, khiến những con đường nhựa như muốn tan chảy dưới sức nóng hầm hập. Thi thoảng có vài chú côn trùng bay qua, tiếng ve râm ran không dứt. Vân Li cảm giác như chính mình cũng đang bị nung chảy.
Sau khi gặp Đặng Sơ Kỳ, hai người chẳng còn tâm trí đâu mà chọn quán, họ đi thẳng vào trung tâm thương mại Hải Thiên ngay bên cạnh. Hai cô gái tùy ý chọn một tiệm hoành thánh để dừng chân.
“Cái thời tiết quỷ quái này, đang yên đang lành mà muốn biến người ta thành cá nướng luôn rồi.” Ngồi trong phòng điều hòa mát rượi, Đặng Sơ Kỳ mới cảm thấy như vừa được hồi sinh, “Tớ chịu hết nổi rồi, vẫn là Tây Phục tốt hơn, ở đó tớ chẳng bao giờ thấy nóng đến mức này.”
Vân Li phản bác: “Đó là vì cậu đi lâu quá rồi nên mới quên đấy thôi, Tây Phục cũng nóng chẳng kém đâu.”
“Thế à? Vậy coi như tớ không biết đi.” Đặng Sơ Kỳ nói, “Haiz, thật hy vọng mùa hè ở Nam Vu sẽ có nhiều mưa hơn, nhiệt độ mấy ngày trước đúng là cực kỳ hoàn hảo.”
“Cậu muốn Nam Vu bị ngập lụt à?”
“Thì cũng đừng có nắng suốt ngày như thế này chứ!”
“Bộ cậu không muốn nhìn thấy ánh sáng à?”
“...” Đặng Sơ Kỳ không chịu nổi nữa, rướn người tới véo má cô, “Vân Li, sao cậu thích cãi lý thế hả! Biết thế hôm nay tớ đã mang theo kim chỉ để khâu cái miệng cậu lại rồi!”
Vân Li đau đến mức phải né ra sau, cười xin tha: “Tớ sai rồi, tớ sai rồi mà.”
Lúc này Đặng Sơ Kỳ mới miễn cưỡng buông tay. Đùa giỡn xong, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Vân Li, cô nàng không khỏi cảm thán: “Ấn tượng ban đầu của tớ về cậu là, cô gái này tuy xinh đẹp nhưng sao lại lạnh lùng thế, không biết có phải đang làm màu không.”
Vân Li liếc cô bạn một cái: “Nói năng cho cẩn thận đấy.”
Đặng Sơ Kỳ tiếp tục: “Kết quả là sau khi chơi thân mới phát hiện ra, sự ít nói lúc trước của cậu có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc để bảo vệ bản thân thôi.”
“Hửm?”
“Để tránh đắc tội với nhiều người, khỏi bị người ta ám sát.”
“...”
Nhân viên phục vụ vừa vặn bưng hai bát hoành thánh lên. Đặng Sơ Kỳ múc một thìa ớt cay, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô chỉ tay lên tầng trên: “Đúng rồi, trung tâm trải nghiệm VR kia chơi có vui không? Hồi làm thí nghiệm tớ cũng định đi thử, mà bận quá nên quên béng mất.”
“Tớ thấy khá thích.” Vân Li thành thật đáp, “Lúc mới tiếp xúc thì có chút hối hận, nhưng đi xong rồi lại thấy rất đáng. Vừa kiếm được tiền lại vừa được chơi.”
Đặng Sơ Kỳ tò mò: “Ngoài cậu ra, họ còn mời ai nữa không?”
Vân Li vắt óc suy nghĩ một hồi, rồi nói ra vài cái tên mà cô còn nhớ. Trong số đó có một cái tên mà Đặng Sơ Kỳ đã từng nghe qua, cô nàng lập tức hào hứng kể về mấy tin đồn liên quan đến người này.
Vân Li nghe một cách thích thú, rồi nhận xét: “Chắc là tin giả thôi.”
Một lúc sau, Đặng Sơ Kỳ lại hỏi: “Chỉ có mấy người đó thôi sao? Còn ai nữa không?”
Vân Li tự hỏi mình, thực sự không thể nhớ ra thêm ai khác. Nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của Đặng Sơ Kỳ, trong đầu cô bỗng hiện lên ba chữ “Phó Chí Tắc” mà cô đã tìm kiếm trên mạng hôm trước.
Cô mấp máy môi, do dự hỏi: “Cậu có nhớ hồi chúng mình học cấp ba, có một video khá nổi tiếng trên trạm B không?”
Đặng Sơ Kỳ ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
“Chính là cái đó ấy,” Vân Li không thể trực tiếp nhắc tên, ngập ngừng mãi mới thốt ra được một câu, “... Ánh trăng của nhân gian.”
“Ánh trăng?” Đặng Sơ Kỳ vẫn mù mờ.
“Chính là cái anh ở Đại học Tây Phục ấy...”
“À! Có phải là thiên tài của khoa Đại học Tây Phục không?” Nhắc đến từ khóa then chốt, Đặng Sơ Kỳ lập tức phản ứng lại, “Tớ nhớ rồi, hồi cấp ba lần đầu tiên đến nhà cậu chơi, tớ còn thấy cậu dán ảnh cậu ta lên tường như đang thờ phụng ấy—”
“...”
Cô đã quên bẵng chuyện này rồi. Nhắc lại chuyện ngốc nghếch mình từng làm, hai má Vân Li nóng bừng, cô vội ngắt lời bạn: “Được rồi, được rồi, ăn cơm thôi.”
Đặng Sơ Kỳ vô cùng phấn khích: “Sao tự nhiên lại nhắc đến người này? Tớ chẳng nhớ nổi mặt mũi cậu ta thế nào nữa rồi.”
Vân Li khựng lại, vài giây sau mới trả lời: “Hình như tớ vừa gặp anh ta.”
“Hả?”
“Nhưng tớ không dám chắc, không biết có phải cùng một người không.”
Thực ra lần này đến EAW, cô cũng gặp vài blogger, trông họ ngoài đời cũng không khác trên màn ảnh là mấy. Nhưng nếu so sánh, những cảm xúc mà Phó Chí Tắc mang lại chắc chắn mãnh liệt hơn nhiều. Dù sao đó cũng là người cô từng sùng bái.
Vân Li chỉ cảm thấy trong lòng có chút kỳ lạ. Kỳ lạ ở đâu, chính cô cũng không rõ. Là vì không nhận ra người ta, hay là vì bất ngờ gặp lại người mà cô vốn tưởng cả đời này sẽ chẳng bao giờ có cơ hội giao thoa.
Tính ra thì cũng đã bảy năm trôi qua rồi. Cậu thiếu niên năm ấy giờ đã cao thêm một bậc, ngũ quan cũng nảy nở hơn, mang theo nét trưởng thành của thời gian, một vẻ chín chắn không thể ngụy tạo. Ngoại hình không thay đổi quá nhiều, điểm khác biệt nhất chính là khí chất mà anh tỏa ra.
Nó khác xa với những gì cô từng tưởng tượng. Qua vài lần gặp gỡ, biểu hiện của anh có chút quái gở, không thích hòa nhập với đám đông. Cô luôn cho rằng một người như anh hẳn phải là tâm điểm, là vầng trăng sáng được muôn vàn vì sao vây quanh. Anh phải là người phong độ, biết chừng mực, khéo léo trong đối nhân xử thế, nhìn thấu thế gian mà không cần phải trở nên phức tạp. Cố chấp mà kiên định, mạnh mẽ mà bất khuất.
Không nên giống như bây giờ. Hào quang như bị mây mù che phủ, hòa mình vào màn đêm tĩnh lặng. Trầm mặc và khô héo.
Vân Li thẫn thờ một lúc, vô cớ nhớ lại hình ảnh anh nằm ngủ trên ghế sofa. Người đàn ông hơi cuộn tròn, dáng người gầy gò, thấp thoáng sau lớp áo là đường nét của xương cánh bướm nhô lên. Tàn lụi, yếu ớt và dường như rất dễ bị tổn thương.
“Có lẽ thực sự không phải cùng một người đâu, nói không chừng chỉ là người giống người thôi.” Đặng Sơ Kỳ cũng không để tâm lắm, “Tớ nhớ thiên tài đó bằng tuổi chúng mình mà? Nhiều năm trôi qua rồi, chắc gì đã giống trong video kia.”
Vân Li bừng tỉnh, nở một nụ cười: “Cũng đúng.”
Nghĩ lại thì, có lẽ trí tưởng tượng của cô hơi quá phong phú rồi. Cho dù thực sự là cùng một người, cũng có thể vì mấy ngày nay anh bị ốm nên trông mới uể oải, thiếu sức sống như vậy.
Khu vực xung quanh đây có không ít tiểu khu, cả mới lẫn cũ. Vân Li không thiếu tiền, cô chọn tiểu khu Thất Lí Hương Đô gần đó vì điều kiện an ninh và trật tự rất tốt. Đối diện chính là trung tâm thương mại Hải Thiên, cách trường đại học chưa đầy mười phút đi bộ.
Ăn xong, Vân Li liên lạc với người môi giới, xác nhận thời gian rồi kéo Đặng Sơ Kỳ qua xem nhà. Căn hộ gồm một phòng ngủ và một phòng khách, nội thất đầy đủ, vệ sinh sạch sẽ. Đặng Sơ Kỳ cũng vừa mới ký hợp đồng thuê nhà nên có chút kinh nghiệm, cô giúp Vân Li làm việc với phía môi giới suốt cả quá trình. Chủ nhà yêu cầu thuê ít nhất một năm, đặt cọc ba tháng. Vân Li thấy mọi thứ đều ổn nên chấp nhận.
Mọi chuyện được quyết định nhanh chóng, hai bên đồng ý ký hợp đồng vào ngày hôm sau. Sau khi Đặng Sơ Kỳ về nhà, Vân Li lên mạng tìm người đến tổng vệ sinh. Cô cũng lục tục đặt mua rất nhiều nhu yếu phẩm, thiết bị quay chụp và cả những món đồ trang trí nhỏ xinh.
Một ngày trước khi phòng khách sạn hết hạn, Vân Li chính thức dọn vào nhà mới. Đến khi thu dọn xong xuôi thì trời đã tối hẳn. Lúc này cô mới cảm thấy đói bụng, chợt nhớ tới lần trước đến đây thi vòng hai, cô có ăn một phần mì xào ở phố ăn vặt cạnh trường đại học, hương vị cực kỳ ngon. Sau khi về Tây Phục, cô đã ăn thử ở mấy cửa hàng nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Nghĩ vậy, Vân Li lướt ứng dụng đặt đồ ăn một vòng nhưng không tìm thấy quán đó. Chắc là cửa hàng này không có dịch vụ giao hàng tận nơi. Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn mười giờ đêm. Qua khung cửa sổ, có thể thấy trung tâm thương mại Hải Thiên vẫn rực rỡ ánh đèn. Thời gian chưa quá muộn, cộng thêm cơn đói cồn cào khiến Vân Li nảy sinh cảm giác nếu hôm nay không ăn được món đó thì sẽ không yên.
Cô dứt khoát về phòng thay quần áo, cầm theo ví tiền rồi đi ra ngoài.
Dựa vào ký ức mơ hồ, Vân Li rời khỏi tiểu khu, băng qua đường rồi đi dọc theo Hải Thiên về phía trước. Trên đường đi, cô bắt gặp vài người đang đốt vàng mã bên lề đường. Vân Li cảm thấy vừa hiếu kỳ vừa bất an, cô lấy điện thoại ra xem. Lúc này cô mới phát hiện ra hôm nay là tết Trung Nguyên.
“...”
Vân Li cảm thấy da đầu tê rần, trong lòng thoáng chốc hối hận vì đã ra ngoài vào giờ này. Nhưng đã đi được hơn nửa quãng đường, cô không muốn phải về tay không.
Vân Li tiếp tục bước đi, lượn qua một quảng trường rồi băng qua một con lộ lớn, cuối cùng cũng đến được phố ăn vặt quen thuộc. Ánh đèn đường sáng sủa, người qua kẻ lại đông đúc khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Lúc trước Vân Li đến đây vì một tiệm trà sữa nổi tiếng, chỉ đi thêm vài bước là thấy quán mì xào. Nhưng bây giờ cô không nhớ rõ vị trí cụ thể, chỉ nhớ mang máng nó nằm ở một góc khá vắng vẻ.
Vân Li mở bản đồ lên. Đi được cả trăm mét mà vẫn không biết mình có bị lạc hay không, tuyến đường chỉ dẫn cứ xiêu xiêu vẹo vẹo. Mũi tên nhắc nhở cô phải đi xuyên qua một con ngõ nhỏ. Bên trong tối om, mặt đất ẩm ướt. Cách đó khoảng mười mét là một khúc cua. Đi qua chỗ đó, rẽ phải rồi rẽ trái là sẽ sang một con phố khác.
Vân Li lấy hết can đảm bước vào, vừa rẽ vào góc cua đã nghe thấy tiếng đàn ông cười đùa cợt nhả phía trước. Khi ngẩng đầu lên, cô còn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Hai người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt. Một kẻ nhuộm tóc màu xanh nhạt, trên xương quai xanh xăm một dãy chữ tiếng Anh; kẻ còn lại mặc áo ba lỗ, lộ ra bắp tay cuồn cuộn.
Con ngõ tối tăm lại hẻo lánh, cảnh tượng này khiến Vân Li không khỏi rùng mình. Cô không dám nhìn thẳng vào bọn chúng, cố giữ bình tĩnh để bước tiếp. Nhưng đi chưa được mấy bước, gã tóc xanh đã chặn đường cô: “Chậc, chào em gái nhỏ nhé.”
Vân Li cảnh giác lùi lại phía sau. Gã to con bên cạnh trêu chọc: “Đại Phong, mày lại giở trò lưu manh gì đấy?”
“Tao lưu manh chỗ nào?” Gã tóc xanh say khướt, lè nhè nói, “Tao... tao chỉ đang chào hỏi thôi mà!”
Vân Li muốn vòng qua bọn chúng, nhưng con ngõ quá hẹp, hai gã đàn ông đã chặn đứng lối đi. Sợ rằng nếu tỏ ra nhát gan sẽ khiến đối phương lấn tới, cô nhẹ giọng nói: “Phiền các anh nhường đường một chút được không? Tôi muốn đi qua bên kia.”
Gã tóc xanh trơ tráo: “Được thôi, anh cho em qua, nhưng lát nữa em phải đi ăn khuya với anh đấy.”
“...”
“Được không, em gái nhỏ?”
“... Được.” Sợ chọc giận hắn, Vân Li không dám cự tuyệt ngay lập tức, chỉ có thể tìm lý do trì hoãn, “Để tôi qua trước được không? Tôi còn phải đi mua vài thứ.”
Gã tóc xanh nhún vai, nghiêng người chừa ra một khoảng nhỏ. Những cửa hàng bên cạnh con ngõ đều đã đóng cửa, phía bên trái trống trải như thể bước vào chốn không người.
Ở phía bên kia, dưới ngọn đèn đường mờ ảo cách đó vài mét, có một người đàn ông đang đứng tựa lưng, cúi đầu hút thuốc. Anh đứng ngược sáng, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, trông âm trầm và có chút quỷ dị, tựa như một bóng ma hiện hình giữa đêm khuya.
Trái tim Vân Li nảy dựng lên, cô nhận ra khuôn mặt đó ngay tức khắc.
Là Phó Chí Tắc. Vốn dĩ cô tưởng rằng sẽ không gặp lại anh nữa. Ngay lúc này, dường như anh cũng nghe thấy động tĩnh nên ngẩng đầu nhìn lại. Không biết hai kẻ phía sau sẽ làm gì, Vân Li không muốn chọc giận bọn chúng. Cô mím môi, trong mắt hiện lên tia cầu cứu rõ rệt.
Ánh mắt cả hai chạm nhau trong tích tắc. Nhưng rồi Phó Chí Tắc dời mắt đi, như thể không nhìn thấy gì, thong dong nhả một làn khói trắng.
Vân Li sững sờ tại chỗ. Trong một khoảnh khắc, cô không dám tin vào hành động của anh. Anh không hề có ý định giúp cô.
Gã tóc xanh phía sau bắt đầu thúc giục, hắn mất kiên nhẫn quát lên: “Cho em qua rồi đấy, đi ăn khuya với anh thôi nào em gái nhỏ. Sao lại đứng đực ra đấy? Muốn lật lọng à—”
Giọng Vân Li run rẩy, cô không nhịn được mà gọi lớn: “Phó, Phó Chí Tắc!”
Tiếng gọi vừa dứt, không khí xung quanh như đông cứng lại. Gã tóc xanh cũng khựng người, rồi đột nhiên im bặt. Thời gian trôi qua như dài vô tận, Phó Chí Tắc nghiêng đầu, lười biếng vẫy tay một cái.
Vân Li thắp lên hy vọng, tưởng rằng anh gọi cô qua, nhưng khi cô vừa định bước đi thì...
Giây tiếp theo, gã tóc xanh đã lăng xăng chạy đến bên cạnh anh, lúng túng hỏi: “Anh... anh quen cô ấy ạ?”
“...”
Đầu óc Vân Li trống rỗng. Giấc mơ mấy ngày trước vốn mờ nhạt, bỗng chốc trở nên rõ mồn một. Nụ cười chế nhạo của chàng trai ở sân bay hôm đó lại văng vẳng bên tai cô: “Thấy ngốc chưa! Không ngờ tới đúng không! Anh ta chính là kẻ cầm đầu của bọn tôi đấy!”
Phó Chí Tắc không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ hỏi: “Mày đang làm gì đấy?”
Vẻ mặt gã tóc xanh trông rất thản nhiên: “Em chỉ rủ cô ấy đi ăn khuya thôi, có làm gì đâu ạ.”
“Đi ăn khuya cùng mày à...” Anh lặp lại một cách hờ hững, rồi đưa mắt nhìn về phía Vân Li, “Cô có muốn đi không?”
Những vì sao treo cao trên bầu trời, làn gió khô hanh thổi qua mang theo hơi nóng âm ỉ. Ngay khoảnh khắc đó, Vân Li chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, cô khẽ lắc đầu.
Phó Chí Tắc “ừ” nhẹ một tiếng, thay cô chuyển lời: “Cô ấy không muốn đi.”
Gã tóc xanh dường như vẫn chưa tỉnh rượu hẳn, nghe vậy định cãi lý. Nhưng chưa kịp thốt ra lời nào, gã đã bị Phó Chí Tắc đẩy mạnh vào vai. Gã lảo đảo lùi lại hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào, kinh ngạc quay đầu lại.
“Mày làm người ta sợ rồi đấy,” Phó Chí Tắc thản nhiên nói, “Qua đó xin lỗi đi.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Nàng Là Kiếm Tu
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ