Chiết Ánh TrăngChương 25
Sau giờ nghỉ trưa, Vân Li tình cờ gặp Hà Giai Mộng ở hành lang.
“Nhàn Vân lão sư, tối nay cô có tham gia sự kiện Halloween không? Nếu không thì chúng ta đi chung nhé?”
Vân Li thật thà đáp: “Tối nay tôi định đi mua ít hạt cà phê. Vừa rồi ở phòng nghỉ thấy hũ của Phó Chí Tắc đã cạn sạch nên tôi có rủ anh ấy đi cùng rồi.”
Hà Giai Mộng cười tủm tỉm: “Là đi mua hạt cà phê thật sao?”
“Thật mà.” Vân Li cố gắng giữ vẻ tự nhiên như thể mình đã biết trước câu hỏi này, “Hay là cô cũng đến đi, rồi chúng ta cùng đi?”
“Thôi thôi, tôi tự thấy trên đầu mình đang tỏa sáng như cái bóng đèn một nghìn oát rồi đây này.”
“...”
Vừa đi được vài bước, Hà Giai Mộng lại gọi cô lại: “Đúng rồi Nhàn Vân lão sư.”
Vân Li quay đầu: “Có chuyện gì vậy?”
“Người bên bộ phận Marketing nhờ tôi hỏi cô xem có thể hỗ trợ đăng một bài tuyên truyền trên Trạm E không? Phí quảng cáo vẫn như lần trước nhé.”
“Có yêu cầu gì đặc biệt không?”
Hà Giai Mộng ngẫm nghĩ rồi nói: “Chỉ cần ghi lại vài khoảnh khắc ở các thiết bị trong khu trải nghiệm, làm sao để mọi người thấy vui vẻ là được.”
Vì chưa chắc chắn có thể quay chụp được không nên Vân Li không nhận lời ngay: “Để tôi suy nghĩ chút đã nhé.”
Buổi chiều, Phương Ngữ Ninh bảo khu trải nghiệm đang thiếu nhân lực, bèn phân phó Vân Li qua đó hỗ trợ trang trí. Cô khệ nệ bê một thùng đồ trang trí lớn đến hội trường. Vừa bước ra khỏi lối thoát hiểm, cô đã thấy cửa vào khu trải nghiệm đông nghịt người.
“Chị Li Li!” Phó Chính Sơ đứng ngay cổng gọi cô, “Nghe nói tối nay có sự kiện nên em đến xem thử, định bụng đi uống trà chiều, ai dè lại bị tóm lại làm cu li.”
Vân Li đồng cảm: “Em thảm thật đấy.”
Phó Chính Sơ lầm bầm: “Đúng thế ạ, em còn dắt theo cả cậu nhỏ nữa, kết quả là cậu ấy cứ ngồi kia nhìn em làm việc thôi.”
Vân Li nhìn theo hướng tay cậu nhóc chỉ. Phó Chí Tắc đang ngồi trên chiếc ghế nghỉ trong hội trường, một tay tựa lên thành ghế, chống cằm nhìn về phía này.
“Chị Li Li?” Thấy Vân Li ngẩn người không đáp, Phó Chính Sơ gọi thêm tiếng nữa.
Vân Li sực tỉnh: “Em cũng lớn rồi, giúp đỡ trưởng bối là việc nên làm mà.”
Phó Chính Sơ thở dài: “Thôi em quay lại làm việc đây.”
“Này, đợi chút!” Vân Li vội vàng gọi cậu lại.
Phó Chính Sơ dừng bước: “Dạ?”
Vân Li đưa tay che bớt khuôn mặt đang nóng bừng: “Phó Chính Sơ, chị xin lỗi em.”
Phó Chính Sơ ngơ ngác: “Rốt cuộc là chuyện gì ạ?”
“Chuyện là... lúc chúng ta uống rượu hôm qua ấy,” Vân Li chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống cho xong, cô đánh liều nói tiếp, “Chị lỡ nói với cậu nhỏ của em là hình như em thích chị...”
Phó Chính Sơ: “...”
Vân Li giải thích ngọn ngành sự việc cho cậu nghe, trong lòng không khỏi áy náy vì hành động không đúng mực của mình. Nhưng sau một hồi im lặng, Phó Chính Sơ không hề để tâm đến chuyện kia mà lại hít một hơi thật sâu, hỏi nhỏ: “Chị Li Li, chị thích cậu nhỏ của em đúng không?”
Vân Li lặng thinh.
“Thảo nào nãy giờ chị cứ nói đỡ cho cậu ấy.”
Vân Li bối rối: “Em... có thể giữ bí mật giúp chị được không?”
Phó Chính Sơ gật đầu: “Dạ được.”
Cả hai rơi vào khoảng lặng ngượng ngùng. Đột nhiên, Phó Chính Sơ nghiêm túc hẳn lên: “Chị Li Li, sức khỏe của cậu nhỏ không tốt lắm đâu, dạ dày cũng yếu nữa. Nhưng cậu ấy thật sự là người rất tốt. Em không nói nhiều nữa, chị Li Li cố lên nhé!”
Trái tim Vân Li bỗng chốc ấm áp lạ thường: “Cảm ơn em.”
Công việc trang trí khu trải nghiệm chủ yếu là việc chân tay, dán ruy băng, treo đèn và các phụ kiện Halloween lên những bức tường cao. Vân Li quan sát một lượt rồi vác chiếc thang lại gần, chuẩn bị leo lên.
Vừa mới đặt chân lên thang, Phó Chính Sơ đã kéo Phó Chí Tắc đi tới: “Chị Li Li, chị xuống đi. Em gọi cậu nhỏ tới giúp chị rồi đây.”
Vân Li: “...”
Cô leo xuống, giọng điệu có chút không tự nhiên: “Gọi anh ấy tới làm gì chứ...”
Phó Chính Sơ liến thoắng: “Dù sao cũng không thể để một đại nam nhân như cậu nhỏ ngồi chơi xơi nước, nhìn một cô gái như chị leo lên leo xuống được. Em đi làm việc tiếp đây.”
Biết rõ Phó Chính Sơ đang tạo cơ hội cho mình, nhưng khi thấy Phó Chí Tắc đường hoàng đứng đó, Vân Li vẫn thấy ngượng ngùng vô cùng. Cô chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh, thốt ra một câu ngớ ngẩn: “Hay là... anh ngồi đây đi?”
Phó Chí Tắc liếc nhìn cô: “Ngồi đây để nhìn cô làm à?”
Vân Li hình dung ra cảnh tượng đó, cảm thấy áp lực đến mức không thở nổi: “Tôi không có ý đó.”
“Đưa tôi.” Phó Chí Tắc đón lấy dải ruy băng từ tay cô.
Vân Li ngẩn ra: “Dạ?”
Phó Chí Tắc dừng lại một chút, kiệm lời như vàng: “Hỗ trợ.”
Để anh làm một mình cũng không tiện, Vân Li bèn cầm ruy băng và đồ trang trí đứng cạnh thang. Phó Chí Tắc treo xong một cái, cô lại đưa cho anh cái tiếp theo. Vân Li cảm thấy nhịp điệu phối hợp này... cũng không tệ chút nào.
Đắm chìm trong niềm vui nhỏ bé khi được đưa đồ cho anh, chẳng mấy chốc chiếc hộp đã trống rỗng.
“Anh đợi tôi một chút được không?” Vân Li ngẩng lên nhìn anh.
“Ừ.”
Vân Li ôm chiếc hộp chạy biến đi, đến khu vực khác để lấy thêm đồ. Khi cô quay lại chỗ chiếc thang, Phó Chí Tắc vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn cô với gương mặt không chút cảm xúc. Vân Li bỗng thấy chột dạ, chẳng dám nói lời nào, chỉ lẳng lặng tiếp tục đưa đồ cho anh.
Sau giờ làm việc, Vân Li về nhà trang điểm kỹ càng và thay một chiếc váy trắng tinh khôi. Tại cổng hội trường khoa học kỹ thuật, cô gặp Phó Chí Tắc. Anh mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, hai tay đút túi quần, hơi cúi đầu tựa lưng vào bức tường gạch đỏ đã trang trí xong. Phía xa, quảng trường rực rỡ như ngàn vì sao hội tụ.
Thấy Vân Li đến, anh ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt cô trong chớp mắt rồi mới dời đi. Ánh mắt ấy khiến nhịp thở của Vân Li khẽ khựng lại.
“Tối nay tôi muốn chụp một ít tư liệu để làm số đặc biệt cho Halloween, lâu rồi tôi chưa cập nhật nội dung mới.” Phó Chí Tắc lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, Vân Li hít sâu một hơi, hồi hộp hỏi: “Anh thấy... có đẹp không?”
Dường như không ngờ cô sẽ hỏi câu này, Phó Chí Tắc im lặng. Vân Li vốn đã dốc hết tâm sức trang điểm, thấy anh không đáp, cô bắt đầu hoang mang: “Khó coi lắm sao...”
Một lát sau, cô lại lầm bầm tự nhủ: “Chắc là so với ngày thường thì cũng đẹp hơn một chút chứ nhỉ?”
Phó Chí Tắc vẫn không nói gì.
Giống như hội chợ trẻ em lần trước, các gian hàng lớn nhỏ san sát nhau khắp quảng trường, trên cây và tường treo đầy những món đồ trang trí chủ đề Halloween. Dù còn cách quầy cà phê một đoạn, Vân Li đã ngửi thấy mùi hương đậm đà của hạt rang.
Xung quanh quầy có khá đông người. Hàng chục chiếc hũ gốm màu đỏ sẫm được xếp ngay ngắn trên bàn, phía sau là những túi giấy lớn đựng hạt cà phê. Chủ quầy hỏi Phó Chí Tắc muốn loại nào rồi bốc một ít hạt đặt vào lòng bàn tay anh. Phó Chí Tắc đưa lên mũi ngửi.
Vân Li tò mò: “Thế nào anh?”
Phó Chí Tắc đáp: “Khá ổn.”
“Tôi ngửi thử được không?”
Phó Chí Tắc gật đầu. Thấy anh không đưa hạt cho mình, Vân Li do dự một chút rồi ghé sát lại gần tay anh. Mùi hạt cà phê rang tỏa ra hương sô-cô-la nồng nàn.
“Sao mà thơm thế không biết.” Vân Li cảm thán rồi ngẩng đầu lên, chợt nhận ra Phó Chí Tắc đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt không rõ cảm xúc.
Nghĩ lại hành động vừa rồi, mặt Vân Li nóng bừng: “Tôi... tôi đang nói về hạt cà phê ấy...”
“...”
Vân Li không có kinh nghiệm uống cà phê nên nhờ chủ quán giới thiệu một loại: “Tôi chọn loại tôi thích, hay là cô cũng dùng thử xem.”
Phó Chí Tắc lại bốc một ít hạt lên ngửi: “Loại này được đấy.”
Vân Li hào hứng: “Vậy tôi tặng anh một túi nhé.”
Phó Chí Tắc từ chối: “Không cần đâu.”
Bị từ chối là điều cô đã dự liệu, nhưng Vân Li vẫn kiên trì: “Tôi thật sự muốn tặng anh một túi.”
“...”
Vân Li thu lại vẻ hăng hái, hạ giọng: “Lần trước anh đã giúp tôi trả tiền rất nhiều lần, tôi cứ thấy mình nợ anh.”
“Nếu là vì lý do đó,” Phó Chí Tắc nhìn vào đôi bàn tay đang bốc hạt của chủ quầy, tầm mắt không đặt lên người cô, “vậy thì cứ nợ đi.”
Vân Li dời tầm mắt sang các gian hàng khác, thấy một quầy hàng đơn sơ bán kẹo đường thủ công. Hồi nhỏ, thỉnh thoảng cô vẫn thấy những gánh hàng rong như thế này gần trường học.
Vân Li hỏi: “Tôi mua cái đó được không?”
Phó Chí Tắc: “Ừ.”
“Vậy anh đợi tôi một chút, tôi đi mua ngay đây.” Nói rồi cô liền chạy đi.
Người thợ cầm chiếc nồi đồng nhỏ, múc từng thìa đường đã nấu chảy, khéo léo nhỏ giọt trên tấm thép để phác thảo hoa văn. Trong lúc chờ đợi, Vân Li nhớ lại khoảnh khắc ngửi hạt cà phê khi nãy, lòng bàn tay Phó Chí Tắc chỉ cách cô chừng hai phân. Cô đưa mu bàn tay lên chạm vào gò má vẫn còn nóng rực của mình.
Đã bao lâu rồi cô không có cảm giác này? Trái tim đập thình thịch, hình bóng của người ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Ngửi thấy mùi hương, nghe thấy tiếng động hay nhìn thấy bất cứ thứ gì, cô đều liên tưởng đến anh.
Chắc là anh... cũng không ghét cô đâu nhỉ.
Suy nghĩ ấy tiếp thêm can đảm cho Vân Li. Vốn dĩ cô không phải người chủ động, trong các mối quan hệ xã hội, cô thường ở thế bị động, buộc phải giao tiếp. Ánh trăng nơi nhân gian luôn xa xôi không thể chạm tới, nhưng giờ đây, ánh trăng ấy đang đứng ngay trước mặt cô.
Vân Li khẽ nhếch môi cười. Đúng vậy, thật may mắn biết bao khi ánh trăng đang ở ngay trước mắt.
Khi món kẹo đường hoàn thành, người thợ gắn vào xiên tre giao cho Vân Li. Đó là hình một quả bí ngô đang há miệng rộng, trông rất đáng yêu. Cô đưa một cây cho Phó Chí Tắc.
“Cho tôi sao?” Phó Chí Tắc nhìn chằm chằm cây kẹo trong tay cô, lớp đường màu nâu óng ánh dưới ánh đèn. Thật khó tin là chỉ trong vài phút người ta có thể tạo ra hình thù tinh xảo như vậy.
Nhưng cái này ăn kiểu gì? Anh nhìn sang Vân Li, cây kẹo bí ngô to hơn cả khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Vì vừa chạy về nên đôi má cô vẫn còn ửng hồng. Cô ngắm nghía cây kẹo trên tay một lát rồi chậm rãi đưa lên môi.
Sau đó, cô khẽ liếm một cái.
...
Chẳng lẽ anh cũng phải liếm như vậy sao?
Vân Li tiếp tục liếm môi, định cắn một miếng nhỏ thì bắt gặp ánh mắt của Phó Chí Tắc. Cô hơi ngạc nhiên: “Anh... đang nhìn lén tôi à?”
Phó Chí Tắc dời tầm mắt, hiếm hoi lắm mới nói dối một câu: “Không có.”
Trời đêm se lạnh, nhưng anh bỗng cảm thấy người mình hơi nóng lên. Ánh đèn neon xung quanh dường như chói mắt hơn. Đến khi sực tỉnh, anh đã cắn một miếng kẹo đường hình bí ngô trên tay mình.
“...”
“Ơ, Vân Li phải không?”
Trong lúc cả hai đang dạo quanh các quầy hàng, vai Vân Li đột nhiên bị ai đó vỗ một cái, cô theo bản năng rụt người lại. Ngước mắt lên, cô thấy một người mà cô cứ ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại.
Khuất Minh Hân bước tới, chào hỏi một cách thân thiết: “Lâu quá không gặp nhỉ? Không ngờ lại gặp cô ở đây.”
“Sao cô không nói gì thế? Vẫn còn nhớ tôi chứ? Hồi trung học chúng ta...”
Vân Li ngắt lời: “Nhớ chứ.”
“Đây là bạn trai cô à? Đẹp trai quá.” Khuất Minh Hân dường như không nhận ra sự xa cách của Vân Li, vẫn thao thao bất tuyệt.
Vân Li đáp: “Không phải, đây là đồng nghiệp của tôi.”
“Cô đi làm rồi sao? Tôi nghe mấy bạn học khác nói cô không được xét tuyển thẳng, đang chuẩn bị thi thạc sĩ thì phải...” Khuất Minh Hân vẫn giữ vẻ tự nhiên đến mức tùy tiện, “Sau khi tốt nghiệp đại học tôi làm việc ở Nam Vu, bạn tôi ở Nam Lý vừa đi làm vừa học cao học, hôm nay tôi qua đây chơi với cô ấy.”
“...”
Thấy đối phương quá nhiệt tình, Vân Li bỗng thấy hơi mông lung, chỉ biết ngơ ngác đáp lại: “Tôi cũng đang học cao học ở bên này.”
“Đi thôi.” Phó Chí Tắc đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng, nói xong liền sải bước về phía trước.
Vân Li sực tỉnh, vội nói với Khuất Minh Hân: “Chúng tôi đi trước nhé.”
Khuất Minh Hân cười rạng rỡ: “Được rồi! Hôm nào rảnh hẹn nhau ăn bữa cơm nhé! Lâu quá rồi không gặp.” Nói rồi cô ta vẫy tay chào, quay người đi tìm bạn mình.
Vân Li đuổi theo Phó Chí Tắc, nhưng tâm trí vẫn quẩn quanh hình bóng Khuất Minh Hân. Tại sao cô ta lại có vẻ thân thiết như vậy? Chẳng phải chính miệng cô ta đã từng nói: “Tôi ghét nhất loại người như vậy” sao?
Năm lớp mười, tính cách Vân Li khá cởi mở. Khai giảng không bao lâu cô đã làm quen được với bạn bè trong ký túc xá, người thân nhất là Đặng Sơ Kỳ. Đặng Sơ Kỳ tính tình phóng khoáng, hai người thường xuyên đi cùng nhau, mối quan hệ trong lớp cũng rất tốt.
Nhưng sau khi phân ban vào năm lớp mười một, Vân Li chọn ban tự nhiên, lớp mới hầu như không có người quen. Đó là lúc cô quen biết Khuất Minh Hân. Khuất Minh Hân rất nhiệt tình với mọi người, kể cả Vân Li. Cô ta luôn chào hỏi Vân Li mỗi khi gặp trên đường với đôi mắt cười cong cong. Cô ta giỏi khuấy động bầu không khí, là một MC ưu tú của trường, luôn đứng ở vị trí nổi bật nhất. Mọi học sinh trong lớp đều yêu quý cô ta, và Vân Li cũng không ngoại lệ.
Ban đầu, Vân Li rất thích lớp mới này. Dù không có bạn thân nhưng cô vẫn sẵn lòng mở lòng, ngượng ngùng tìm cách kết bạn với những người bạn mới. Nhưng lạ thay, dù cô có cố gắng thế nào, các bạn trong lớp vẫn giữ một khoảng cách nhất định với cô.
Giờ nghỉ trưa kéo dài hai tiếng. Đa số học sinh về ký túc xá chợp mắt, nhưng cũng có một số người ở lại lớp làm bài tập hoặc tán gẫu. Trưa hôm đó Vân Li không thấy buồn ngủ, biết Khuất Minh Hân và mấy bạn khác thường nghỉ trưa tại lớp nên cô định bụng tới tham gia cho vui.
Vừa tới cửa lớp, cô đã nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.
“Hay là cuối tuần rủ Vân Li đi chơi Tam Quốc Sát đi? Lúc nãy giờ thể dục cậu ấy bảo cũng biết chơi đấy.” Nghe giọng, Vân Li nhận ra đó là cô bạn ngồi ngay sau mình.
Một giọng nữ khác vang lên: “Cậu ấy cũng biết chơi à? Nhìn cậu ấy văn tĩnh đáng yêu thế, tớ cứ ngỡ cậu ấy không thích mấy trò này.”
Khuất Minh Hân ngập ngừng: “Tớ nghĩ đừng nên rủ cậu ấy thì hơn, tớ không thích cậu ấy lắm.”
Cô bạn kia ngạc nhiên: “Tại sao? Cậu ấy chẳng phải rất đáng yêu sao?”
Khuất Minh Hân nói: “Cậu ấy nhìn cứ như đang giả vờ ngoan ngoãn ấy. Bạn cùng phòng cũ của cậu ấy còn kể với tớ là cậu ấy có quan hệ mập mờ với mấy anh khóa trên, cảm giác rất ‘trà xanh’.”
“Không phải chứ...”
“Tớ ghét nhất loại trà xanh như vậy, các cậu mà rủ cậu ấy thì đừng gọi tớ.”
Vân Li đột nhiên cảm thấy mình không thể hiểu nổi cách nhìn nhận của người khác. Cô biết thế giới này có muôn vàn kiểu người, có những ông chú xăm trổ đầy mình lại hay cười hiền lành nướng BBQ, cũng có những người xinh đẹp nhưng máu lạnh vô tình. Nhưng cô cứ ngỡ những điều đó còn xa vời lắm. Những gì cô hiểu chỉ là mỗi lần Vân Dã bỏ nhà đi đều lén hỏi cô xem bố mẹ có tìm cậu không, hay là Đặng Sơ Kỳ mỗi sáng đều mượn bài tập của cô, rồi khi thấy giáo viên đến lại trưng ra bộ mặt nghiêm túc đọc sách...
Ngay cả khi cô mua đồ uống ở căng tin, Khuất Minh Hân thấy chai nước chanh trên tay cô còn cười nói muốn mua một chai giống hệt. Vân Li đã rất muốn xông vào lớp, nói cho họ biết mình không giống như những gì Khuất Minh Hân nói. Cô khao khát bầu không khí náo nhiệt, yêu thích sự hòa hợp giữa mọi người.
Nhưng cô nhận ra chân mình không thể nhúc nhích. Dù có cố gắng thế nào cô cũng không thể bước vào. Giá như cô dũng cảm hơn một chút thì tốt biết mấy.
Cuối cùng, cô chọn cách quay về ký túc xá. Thật ra Vân Li cũng không hiểu vì sao lúc đó mình lại dễ dàng bị đả kích đến vậy, cô cũng chẳng phải chưa từng thấy cảnh người ta nói xấu sau lưng nhau. Cô chợt nhận ra, có lẽ vì vốn dĩ cô đã rất quý mến Khuất Minh Hân. Sự tương phản quá lớn ấy khiến cô không thể chịu đựng nổi.
Đang mải mê với những ký ức cũ, Vân Li không chú ý thấy hai người mặc mascot đầu bí đỏ đang tiến về phía mình. Cái bụng bầu bĩnh của mascot va vào người cô. Khi cô sực tỉnh, con mascot to gấp đôi cô đang mở rộng vòng tay định ôm lấy mình.
Vân Li đứng sững tại chỗ, không biết phải phản ứng ra sao. Đột nhiên, một bàn tay lành lạnh nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái. Vân Li chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua, mình đã đứng gọn sau lưng Phó Chí Tắc.
Trong phút chốc ngẩn ngơ, Vân Li cảm nhận được hơi ấm truyền từ cổ tay, anh vẫn đang nắm lấy cô. Bản thân Phó Chí Tắc cũng chưa kịp định thần, lúc nãy thấy Vân Li sắp bị con mascot kia “nuốt chửng”, anh chỉ theo bản năng kéo cô lại phía sau mình.
Con mascot dường như cũng ngớ người ra, đứng hình mất hai giây rồi tiếp tục hành động dang dở, ôm chầm lấy anh.
“...”
Tiện tay, nó rút từ chùm bóng bay sau lưng ra một chiếc bóng hình con thỏ đưa cho anh.
“...”
Thấy anh không nhận, con mascot kiên trì đẩy chiếc bóng về phía anh. Phó Chí Tắc đành phải cứng nhắc nhận lấy. Chiếc bóng căng tròn, hai tai thỏ vểnh lên trông thật ngộ nghĩnh. Cầm thứ này trên tay, Phó Chí Tắc cảm thấy không thoải mái chút nào. Anh quay người, đưa chiếc bóng tới trước mặt Vân Li.
“Cho cô đấy.”
Đề xuất Cổ Đại: Nhà Trẻ Vương Phủ
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ