Màn đêm say ngủ, sấm chớp rạch trời cũng chẳng thể đánh thức.
Giữa cơn mưa rào tầm tã, sân bay Nam Vu vẫn sừng sững, ánh đèn rực rỡ soi sáng không gian như một chiếc hộp khổng lồ gói ghém trọn vẹn nhịp sống hối hả của ban ngày. Lúc này đã hơn hai giờ sáng nhưng dòng người vẫn không hề thưa thớt.
Giữa những hành khách ngược xuôi Nam Bắc, Vân Li đứng lặng lẽ một góc, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhìn điện thoại.
Đây là lần thứ hai cô đến Nam Vu. Lần đầu là vào đầu xuân năm nay để tham gia vòng thi vấn đáp nghiên cứu sinh tại Đại học Công nghệ Nam Vu, nhưng cũng chỉ ở lại vài ngày ngắn ngủi. Lần quay lại này, lý do chính là lời mời từ trung tâm thực tế ảo EAW.
EAW là dự án trải nghiệm VR (thực tế ảo) đầu tiên do Ưu Thánh phát triển, dự kiến khai trương vào cuối tháng sau. Trước đó, họ tổ chức một đợt dùng thử ba ngày để quảng bá, mời các blogger và truyền thông đến trải nghiệm để hâm nóng không khí. Vân Li là một trong số những khách mời đó.
Mọi việc liên lạc đều qua email với cô Hà. Phía ban tổ chức lo trọn gói vé máy bay và nơi ở, cô Hà cũng hứa sẽ sắp xếp người đưa đón khi cô hạ cánh.
Nhưng thời tiết vốn dĩ thất thường, chuyến bay của Vân Li bị hoãn tận ba tiếng đồng hồ. Khi nhận được thông báo về giờ hạ cánh mới, cô Hà nói sẽ cử người khác đến đón cô. Vậy mà khi xuống máy bay, Vân Li hỏi lại thì đối phương chỉ bảo tài xế đang trên đường, bảo cô kiên nhẫn chờ thêm.
Một tiếng trôi qua, bóng dáng người đón vẫn bặt vô âm tín, cô Hà cũng không có thêm phản hồi nào.
Vân Li mệt mỏi tựa người vào vali, đôi chân bắt đầu rã rời. Cô mím môi, bắt đầu soạn một tin nhắn chất vấn. Cô rà soát lại từng chữ: không thô lỗ, chỉ ra sự tắc trách của đối phương, giọng điệu bình thản nhưng vẫn giữ được thế chủ động.
Thế nhưng, nhìn chằm chằm màn hình một lúc lâu, cô vẫn chưa đủ can đảm để nhấn nút gửi.
Chậc. Hình như... hơi gắt quá thì phải?
Đang phân vân định sửa lại câu chữ cho mềm mỏng hơn, một giọng nói bất chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Xin chào?”
Vân Li ngẩng đầu, bất ngờ chạm phải một ánh mắt lạ lẫm. Một chàng trai có vẻ ngoài tuấn tú, dáng người cao gầy, trông giống sinh viên vừa mới ra trường. Có lẽ chưa quen với việc bắt chuyện, cậu ta gãi đầu đầy vẻ ngượng ngùng: “Chị đến đây du lịch ạ?”
Đây là người thứ sáu tiếp cận cô trong tối nay. Năm người trước đều là tài xế “dù” mời chào về khách sạn. Vân Li tự động đoán định phần còn lại của câu chuyện, vội xua tay: “Không cần đâu...”
Chàng trai sững lại: “Dạ?”
“Tôi đang đợi người, không có nhu cầu ở khách sạn.”
Một khoảng lặng bao trùm. Sau vài giây nhìn nhau, chàng trai ho nhẹ, lúng túng giải thích: “Không phải ạ... Em chỉ muốn hỏi, em có thể xin WeChat của chị được không?”
“...” Vân Li ngây người.
Giọng nói của chàng trai trong trẻo, lúc này lại thấp đi vài phần vì ngượng ngùng: “Có được không chị?”
“À.” Nhận ra mình đã hiểu lầm, mặt Vân Li nóng bừng, lúng túng đáp: “... Được.”
“Cảm ơn chị.” Chàng trai cười rạng rỡ, rút điện thoại ra: “Để em quét mã nhé?”
Vân Li gật đầu, mở điện thoại. Tin nhắn vừa soạn dở vẫn còn đó, cô vội vàng thoát ra để mở mã QR. Cậu thanh niên vừa thao tác vừa lịch sự tự giới thiệu: “Em là Phó Chính Sơ, sau này nếu chị có thời gian...”
Danh bạ hiện lên thông báo kết bạn mới. Nhìn thấy ảnh đại diện và cái tên hiển thị, Vân Li chợt thấy có gì đó sai sai.
— Nhà nghỉ Tranh Thủ Nâng Ly.
“...”
Bây giờ cò mồi khách sạn đã đạt đến trình độ “diễn sâu” như thế này rồi sao?
Phó Chính Sơ dường như không nhận ra lớp vỏ bọc của mình đã bị lộ, cậu ta vẫn thản nhiên hỏi thăm: “Sắp tới chị định đến EAW ạ? Chỗ trải nghiệm VR ấy?”
Vân Li nheo mắt cảnh giác: “Sao cậu biết?”
“Vừa nãy em vô tình thấy màn hình trò chuyện của chị có ghi chú. Xin lỗi, em không cố ý đâu,” Phó Chính Sơ giải thích, “Với lại chỗ đó gần trường em nên em đoán bừa thôi.”
Trong danh bạ, cô lưu tên cô Hà kèm theo chú thích EAW, chứ không ghi rõ là nơi trải nghiệm VR. Lời giải thích này nghe cũng khá hợp lý. Cô khẽ gật đầu.
Cậu ta lại tiếp tục: “Nhưng sao chị lại đến vào lúc này? Hình như cuối tháng mới khai trương mà.”
Vân Li thật thà đáp: “Tôi được mời đến.”
“Được mời?” Phó Chính Sơ tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng không hỏi sâu thêm: “Vậy chị đang đợi người của họ đến đón à? Em thấy chị chờ lâu lắm rồi, hay để em chở chị đi một đoạn?”
Sự cảnh giác trong Vân Li lại trỗi dậy, cô lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn cậu.”
Cậu ta vội vã bồi thêm: “Không sao đâu mà, dù sao chỗ đó cũng có chút liên quan đến em. Vì EAW là do anh trai em mở.”
Vân Li im lặng. Cô thầm nghĩ: “Sao cậu không nói luôn là cậu mở đi cho nhanh?”
Càng nghĩ, cô càng thấy hành tung của người này kỳ quặc. Nói dối hết lần này đến lần khác, lại còn đòi đưa đi. Cô bắt đầu liên tưởng đến những tin tức về tội phạm lừa đảo nhắm vào những cô gái đi một mình trong đêm. Dù đang ở nơi công cộng, nỗi bất an vẫn dâng lên trong lòng.
Có lẽ nhận ra mình vừa lỡ lời khiến đối phương sợ hãi, Phó Chính Sơ cuống quýt giải thích vài câu rồi nhanh chóng rút lui.
Vân Li chuyển chỗ, lang thang trong sân bay để đảm bảo không bị theo dõi. Cô mở điện thoại, xóa sạch những dòng tin nhắn giận dữ nãy giờ. Thay vì chờ đợi vô vọng, cô định tự bắt xe đến khách sạn.
Đúng lúc đó, cô Hà nhắn tin lại với hàng loạt lời xin lỗi vì đã ngủ quên và báo rằng tài xế cũ không đến được. Người mới được cử đến là nhân viên của EAW đang ở gần đó, kèm theo biển số xe và lời hứa sẽ có mặt trong mười phút.
Vân Li thở phào, kéo vali ra sảnh. Luồng không khí lạnh lẽo của đêm mưa ập vào mặt. Năm phút sau, một số điện thoại lạ gọi đến. Theo phản xạ, cô nhấn tắt máy rồi chợt nhận ra mình vừa làm chuyện dại dột. Cô cắn môi, lấy hết can đảm gọi lại.
Tiếng chuông vừa reo một nhịp, đầu dây bên kia đã nhấc máy, nhưng không ai lên tiếng.
“Xin lỗi... tôi lỡ tay bấm nhầm,” Vân Li lí nhí, “Anh là người của EAW phải không?”
Sau vài giây im lặng, một giọng nam trầm thấp, lạnh lùng vang lên: “Cô ra ngoài, băng qua đường sẽ thấy bãi đỗ xe...”
Vân Li ngắt lời: “Hả?”
“Xe không được dừng ở lối ra,” anh giải thích ngắn gọn, “Cô có mang ô không?”
“Có ạ.”
“Chờ tôi ở cổng bãi đỗ xe.”
Cuộc gọi kết thúc chóng vánh. Vân Li bước đến bãi đỗ xe, thấy một chiếc xe đúng biển số đang từ từ tiến lại. Qua cửa kính, cô chỉ thấy một bờ vai rộng và đường xương hàm trắng xanh dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Người đàn ông không nói lời nào, kéo mũ áo lên đầu rồi bước xuống xe.
“Để tôi tự làm...” Vân Li định ngăn lại nhưng tiếng mưa đã nuốt chửng giọng cô. Anh dứt khoát cầm lấy vali của cô.
“Cảm ơn anh,” cô khẽ nói.
Giữa màn mưa giăng lối, Vân Li bất chợt ngẩng đầu. Thật kỳ lạ, giữa bầu trời u ám ấy, cô lại thấy một vầng trăng nhạt nhòa hiếm hoi hiện ra.
Người đàn ông đứng đó, ánh đèn đường le lói hắt lên gương mặt anh. Thời gian như ngừng trôi. Anh có đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng mím chặt, toát lên vẻ xa cách khó gần. Những giọt nước mưa vương trên hàng mi khiến anh trông có vẻ hơi xanh xao, nhưng vẫn đầy vẻ sắc sảo. Một vẻ đẹp khiến người ta không thể rời mắt, nhưng cũng chẳng dám chạm vào.
Vân Li sực tỉnh, vội vàng che ô cho anh. Vì chiếc ô hơi nhỏ, cô không dám đứng quá gần, đành để một bên vai mình ướt đẫm.
Người đàn ông liếc nhìn cô bằng ánh mắt sâu hoắm, rồi bất ngờ đưa tay ra. Những ngón tay thon dài của anh lướt qua mu bàn tay cô, khẽ chạm vào cán ô rồi nhẹ nhàng đẩy nó về phía cô.
Cán ô sượt qua tóc mai, bên tai và cổ cô. Cả người Vân Li lại được bao bọc trong vòng tròn khô ráo của chiếc ô. Mọi việc diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Anh quay người đóng sầm cốp xe lại, giọng nói lạnh nhạt tan vào tiếng mưa:
“Không cần đâu.”
Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ