Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 1

Ta là đích nữ thật sự của phủ Ninh An Hầu, kẻ đã bị tráo đổi năm xưa.

Năm ta mười sáu tuổi, ngày ta được đón trở về phủ, mẫu thân ôm chặt lấy ta mà khóc nức nở: "Oánh nhi của ta, con đã phải chịu khổ cực bên ngoài suốt mười mấy năm trời, giờ đây cuối cùng cũng có thể trở về hưởng phúc rồi."

Phụ thân nhìn ta với ánh mắt đầy an ủi: "Tốt, trở về là tốt rồi."

Liễu Tự, vị tiểu thư giả kia, nắm lấy tay ta dịu dàng nói: "Trưởng tỷ cứ yên tâm ở lại, dù sao tỷ mới chính là đích nữ thực thụ của phủ hầu."

Ta biết rõ, bọn họ tình thâm ý trọng như thế chẳng phải vì tìm lại được con gái ruột, mà là muốn ta chết thay cho Liễu Tự.

Nửa tháng trước, biên cương truyền tin Anh Vương tử trận, cung trung hạ chỉ: Nữ nhi Ninh An Hầu có hôn ước với Anh Vương, lẽ đương nhiên phải tuẫn táng theo người.

Chỉ tiếc là ta đã sớm gả cho người ta rồi, phu quân của ta chính là vị Ngọc Diện Diêm La lừng lẫy thiên hạ kia.

Nếu để chàng biết gia đình này ép ta chết thay, e rằng cả phủ Ninh An Hầu sẽ phải chịu cảnh tịch thu gia sản, tru di cửu tộc.

Liễu Tự nắm chặt tay ta, vừa chạm vào đã thốt lên một tiếng kinh hãi, rồi vội vàng mở lòng bàn tay mình ra xem. Nha hoàn của nàng ta hét toáng lên: "Trời ạ, tay của đại tiểu thư thô ráp quá, làm xước cả tay của nhị tiểu thư rồi."

Mẫu thân vội kéo tay Liễu Tự, phân phó hạ nhân: "Mau lấy Ngọc Cơ Cao trong phòng ta tới đây. Tay của Tự nhi ngày ngày đều dùng sữa tươi để dưỡng, một chút thô ráp cũng không chịu nổi. Con bé là lá ngọc cành vàng, trên tay mà để lại sẹo thì thật là đại họa."

Nói xong, bà ta dường như nhận ra mình lỡ lời, gượng cười nhìn ta: "Oánh nhi, con từ nhỏ không lớn lên ở kinh thành, đại khái là không biết quy củ nuôi dạy con gái nơi đây. Nếu không chăm sóc kỹ lưỡng, ra ngoài khó tránh khỏi bị người ta chê cười.

Tay con tuy có chút thô ráp, nhưng chăm chút dần là sẽ ổn thôi. Người đâu, mang mấy hũ dầu mỡ mà quản gia mới mua về cho đại tiểu thư. Oánh nhi, con hãy chăm chỉ bôi mỗi ngày, sau này tay sẽ mềm mại thôi."

Ta nhìn đôi bàn tay mình, vì phu quân dạo trước cứ nhất quyết đòi dạy ta bắn cung nên mới mài ra những vết chai này.

Vết chai ấy chạm vào tay Liễu Tự, chẳng qua chỉ để lại một vệt đỏ nhạt, chẳng cần bôi thứ gì thì chỉ chừng một chén trà là tan biến, vậy mà mẫu thân vẫn xót xa không thôi.

Nha hoàn mang mấy hũ mỡ đặc đến trước mặt ta, loại dầu mỡ kém chất lượng này nhìn qua là biết dành cho kẻ hầu người hạ. Đúng lúc ấy, nha hoàn thân cận của mẫu thân mang Ngọc Cơ Cao tới, chiếc bình làm bằng bạch ngọc, dùng trâm vàng khều một chút xức lên tay Liễu Tự, hương hoa đào thoang thoảng tỏa ra, nhìn qua đã biết là vật trân quý.

So với nàng ta, ta mới giống như kẻ được nhặt từ bên ngoài về vậy.

Mẫu thân thấy ta nhìn chằm chằm vào hũ Ngọc Cơ Cao, liền vội vàng đậy nắp bình lại, đưa cho nha hoàn rồi nhìn ta nói: "Oánh nhi, muội muội con còn nhỏ, mẫu thân có phần thiên vị con bé hơn một chút, con sẽ không trách mẫu thân chứ?"

Ta mỉm cười nhẹ nhàng: "Tự nhiên là không rồi, muội muội được mẫu thân nuôi nấng từ nhỏ, đương nhiên cũng giống như con ruột vậy."

Liễu Tự nũng nịu nói: "Tỷ tỷ, không phải mẫu thân không thương tỷ đâu, chỉ tại muội từ nhỏ đã được nuông chiều, hễ xước tay một chút là lại muốn khóc, mẫu thân quen như vậy nên mới lo lắng cho muội, tỷ tỷ đừng để bụng nhé."

Nói xong, nàng ta tiến lại gần, cố ý dùng khăn tay lót một lớp rồi mới nắm lấy tay ta: "Đều tại muội muội cứ làm quá lên. Hôm nay là ngày đầu tỷ tỷ hồi phủ, sao có thể vì chuyện nhỏ này mà làm hỏng không khí vui vẻ được. Để muội dẫn tỷ đi xem viện tử của tỷ nhé."

Ta được Liễu Tự dẫn đến một viện tử hẻo lánh, ta tò mò hỏi: "Tiểu thư trong phủ hầu đều ở nơi hoang vắng thế này sao?"

Liễu Tự nghe vậy thì ngẩn ra một chút, rồi lập tức đỏ hoe mắt, cắn môi nói: "Muội cứ ngỡ nơi này thanh tĩnh, sợ tỷ tỷ không thích ồn ào. Hóa ra tỷ tỷ thích viện tử lộng lẫy sao? Vậy tỷ tỷ sang ở viện của muội đi."

Bỗng nhiên, một giọng nam tử vang lên từ phía sau: "Ngươi vừa trở về đã muốn tranh giành đồ của Tự nhi sao? Ngươi không ở đây thì muốn ở đâu? Chẳng lẽ muốn cướp viện tử của Tự nhi?"

"Quả nhiên là đứa con gái lớn lên từ nơi nghèo nàn, tầm mắt hạn hẹp. Đừng tưởng ngươi là muội muội ruột của ta thì có thể làm xằng làm bậy ở phủ hầu này. Tự nhi đã sống ở đây mười sáu năm, trong mắt ta, muội ấy mới là muội muội ruột thịt."

Người nam tử này chính là đại ca của ta, Liễu Phong. Không ngờ lần đầu gặp mặt, huynh ấy đã cho ta một bài học phủ đầu để ta nhận rõ thân phận của mình.

Ta ngước mắt nhìn huynh ấy: "Đại ca dạy bảo rất đúng, muội muội biết lỗi rồi. Liễu Tự mới là muội muội ruột của huynh, mới là đích nữ của phủ hầu."

Lời ta vừa dứt, Liễu Tự đã giậm chân cuống quýt, nước mắt chực trào: "Đại ca, huynh xem huynh làm tỷ tỷ giận đến mức nào rồi. Nếu tỷ ấy không thích muội, muội không chịu đâu, huynh mau xin lỗi tỷ tỷ đi."

Liễu Phong dỗ dành nàng ta: "Được rồi, Tự nhi đừng giận."

Sau đó huynh ấy nhíu mày nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ chán ghét: "Ta chẳng qua chỉ là nhất thời nóng nảy nói sai vài câu, ai mà chẳng biết ngươi mới là con gái ruột của phủ hầu, thế này đã được chưa?"

Nói đoạn, huynh ấy lấy từ trong ngực ra một cây trâm bảo châu đông hải đưa cho Liễu Tự: "Muội muội xem này, ca ca đã lấy được trâm quý cho muội rồi. Hôm đó Lý tiểu thư mua trước muội một bước khiến muội buồn phiền, hôm nay ta cùng ca ca cô ta thi họa, đặc biệt thắng về cho muội đấy!"

Liễu Tự vui sướng reo lên, kéo tay áo Liễu Phong cười rạng rỡ: "Muội biết ngay đại ca là người tốt với muội nhất mà."

Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Vì Muốn Làm Thái Tử Phi Mà Cướp Phu Quân Rắn Của Ta
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện