Cố Hạ liếc nhìn một cái, tán thưởng không thôi: "Quả nhiên, người chuyên nghiệp làm việc chuyên nghiệp mới gọi là đúng chuyên môn mà."
Nàng quay người lại, hai tay chụm lại thành hình loa: "Đại sư huynh, các huynh không nhanh lên là không kịp chuyến xe miễn phí đâu!"
Thẩm Vị Hiền cười một tiếng, giọng nói thanh thoát truyền lại từ xa: "Tới ngay đây."
Cố Hạ lúc này mới yên tâm.
Ở lại địa cung quá lâu không tốt cho bọn họ, một là nơi này ma tộc đông thế mạnh, hai là ngộ nhỡ các trưởng lão phá được trận pháp tiến vào thì rất có thể không kịp ra tay cứu viện.
Vì thế việc chuyển đổi chiến trường vẫn là vô cùng cần thiết.
Cố Hạ đứng tại chỗ với vẻ cà lơ phất phơ, khẽ nheo mắt nhìn hai bóng người đang cực tốc lao tới, chân nhịp nhịp xuống đất.
"Chậc. Cảnh tượng thủ khoa hai tông bị đuổi chạy trối chết thế này không thường thấy đâu nha."
Nhìn những chấm đen nhỏ bám đuổi gắt gao sau lưng hai người, nàng bắt đầu đứng trước trận pháp hò hét cổ vũ.
Giang Triều Tự đứng bên cạnh nàng xem náo nhiệt, giọng điệu thong thả: "Đã lâu rồi đại sư huynh chưa chạy nhanh như vậy."
Cố Hạ tò mò: "Đại sư huynh trước đây chưa từng gặp phải tình huống đánh không lại sao?"
"Chưa từng." Diệp Tùy An cười hì hì nói: "Yêu thú đánh lén đại sư huynh đều bị huynh ấy nướng chín rồi, kẻ khiêu khích đại sư huynh đều bị huynh ấy xâu thành chuỗi treo lên ba ngày ba đêm."
"Ngoại trừ việc phải đề phòng đám lão lục của bốn tông khác âm thầm đến báo thù huynh ấy, còn lại thì chẳng ngán bố con thằng nào cả."
Cố Hạ kính nể: "Đại sư huynh, người đàn ông như thần."
"Vút——"
Chỉ trong vài câu nói đó, Thẩm Vị Hiền và Cố Lạn Ý đã trước sau lao tới.
Do chạy quá nhanh không phanh kịp, hai người bay lướt qua mang theo luồng gió tạt thẳng vào mặt nhóm Cố Hạ.
"..."
Cố Hạ đơ mặt hất tóc ra, u ám thốt ra mấy chữ: "Đại sư huynh, huynh định mời muội uống gió tây bắc đấy à?"
Thẩm Vị Hiền: "... Ngoài ý muốn, chỉ là ngoài ý muốn thôi mà."
Cố Lạn Ý đạp kiếm xoay một vòng, dừng lại trước mặt nàng: "Này, Cố Hạ. Rút hay không?"
Chậc.
Cái đồ không có lễ phép.
"Tất nhiên là phải rút rồi." Cố Hạ nhướng mày: "Hay là ngươi muốn ở lại đây chờ chết?"
Nàng hơi nghiêng người làm tư thế mời: "Tất nhiên, ta là người rất tôn trọng sở thích của người khác, nếu ngươi muốn thì cứ tự nhiên thôi."
Huyệt thái dương của Cố Lạn Ý giật giật, cạn lời: "Coi như ta chưa nói gì."
Hắn và cái con khốn Cố Hạ này đúng là bát tự xung khắc, sớm muộn gì cũng phải đánh nhau một trận.
Các thân truyền người đẩy ta kẻ lấn ngươi, chen chúc đứng thành một đoàn.
Cùng với ánh bạch quang lóe lên, dưới ánh mắt tức đến nổ mắt của Liên Khuê vừa đuổi tới, Cố Hạ dẫn người đi nhờ xe chạy mất dép.
"Đù——"
Ngay giây cuối cùng trước khi truyền tống đi, một bóng dáng nhếch nhác đột nhiên lao vào, ôm chặt lấy chân Hứa Tinh Mộ chết sống không buông.
Hứa Tinh Mộ xù lông, hắn điên cuồng vung chân, cố gắng đá người đó ra ngoài: "Á á á á sợ chết ta rồi, cái quái gì thế này?"
Ánh sáng trắng lung linh lóe lên rồi biến mất, mang theo tất cả các thân truyền biến mất tại chỗ.
Rũ mãi không được, đợi đến khi chân chạm đất trở lại, hắn quay đầu kéo Cố Hạ: "Tiểu sư muội, cứu mạng với!!"
Cái này thì.
Cố Hạ cúi đầu nhìn một cái, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Đừng vội nhị sư huynh, huynh nhìn kỹ lại đi, đây chẳng phải là người quen cũ sao."
Hứa Tinh Mộ: "???"
Người quen cũ nào?
Hắn hồ nghi cúi đầu nhìn một cái, xuyên qua mái tóc rối bời của người đó thấp thoáng thấy được ngũ quan, hóa ra chính là Khúc Ý Miên bị bỏ lại ở địa cung.
"Đù!"
Là người thì dễ giải quyết rồi.
Hứa Tinh Mộ trấn tĩnh lại, không chút lưu tình vắt chân lên cổ mà đi, trốn sau lưng Thẩm Vị Hiền và Cố Hạ thò đầu ra chỉ trỏ: "Ngươi cái người này có biết lễ phép không hả, có biết người dọa người sẽ dọa chết người không?"
"Ai cho phép ngươi đột nhiên xông ra ôm đùi ta hả, hồn vía tiểu gia sắp bị dọa bay ra khỏi xác rồi!!"
Khúc Ý Miên ngồi bệt dưới đất, nước mắt lã chã: "Hứa sư huynh, muội... muội không cố ý, ở địa cung đó một bóng người cũng không có, muội sợ lắm."
Nói đoạn nàng vén lọn tóc bên tai, giọng nói run rẩy: "Đa tạ Hứa sư huynh không chấp nhặt chuyện cũ đã đưa muội ra ngoài, muội..."
"Dừng lại!"
Hứa Tinh Mộ làm tư thế tạm dừng: "Ngươi đừng có nói nữa."
"Ta với ngươi thân lắm à? Sao ngươi lại gọi ta là sư huynh? Với lại, ta nghiêm túc đính chính một chút, ta không phải muốn cứu ngươi, đó là phản ứng tự nhiên định đá văng ngươi ra ngoài thôi."
Thiếu niên lầm bầm nói: "Ai mà biết ngươi bám chặt thế, suýt chút nữa kéo đứt thắt lưng của ta rồi."
Khúc Ý Miên liếc mắt đưa tình cho mù xem, khuôn mặt trắng nõn cứng đờ lại.
Sao lại có cái loại người gỗ đá như thế này chứ?
Chẳng hiểu phong tình chút nào!!!
"Ha ha ha ha ha ha ha buồn cười chết ta rồi!" Diệp Tùy An vịn vai Cố Hạ, hai người cười một cách điên cuồng.
Hứa Tinh Mộ không thể tin nổi: "Quá đáng rồi nha, ta đã thế này rồi mà các người còn cười, chẳng có chút tình đồng môn nào cả!"
Cố Hạ vừa cười vừa không quên chọc chọc Cố Lạn Ý: "Hê? Thấy sư muội ngươi thế này thì có phản ứng gì không?"
Đừng nói nha, Khúc Ý Miên ngồi bệt dưới đất, tuy có hơi nhếch nhác thật, nhưng dù sao cũng là nữ chính được tác giả ưu ái, nước mắt rưng rưng càng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn kia trông thấy mà thương.
Nếu bỏ qua ánh mắt oán hận độc địa nàng ta nhìn mình thì tốt hơn.
Cố Lạn Ý bị nàng ta làm phiền đến mức mặt không cảm xúc, thái độ lạnh nhạt: "Phiền."
Hắn thật sự cảm thấy có chút phiền, tuy vị sư muội xinh đẹp khóc lóc trông cũng không cay mắt.
Nhưng chỉ riêng việc hắn bị đâm sau lưng đó thôi, Cố Lạn Ý có thể nhớ nàng ta cả đời.
"..."
Sắc mặt Khúc Ý Miên suýt chút nữa không giữ nổi.
Cố Hạ ngẩn ra một chút, rồi vui vẻ: "Ha ha ha ha ha ha, có nàng ta là phúc khí của ngươi đấy."
Cố Lạn Ý: "..."
Không.
Có vị sư muội như vậy hắn mới thật sự là "phục khí" (phục sát đất).
Hắn ghét nhất là những kẻ cứ luôn phạm sai lầm ngu xuẩn, lúc mấu chốt còn không phân biệt được bạn thù.
Màn thao tác này của Khúc Ý Miên khiến chứng "ghét kẻ ngu" của hắn tái phát rồi.
Làm sao còn có thể cho nàng ta sắc mặt tốt được?
Đêm vẫn còn đậm, mọi người lúc này đã ở trong phủ Thành chủ rồi, dù nói thế nào, sau khi rời khỏi môi trường áp lực ở địa cung.
Đừng nói là thân truyền, ngay cả năm vị tu sĩ còn sót lại kia cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ kiếp.
Cuối cùng cũng thoát khỏi cái nơi quỷ quái đó rồi.
Cố Hạ nhảy lên nóc nhà, bám ở đó quan sát nửa ngày, nàng tính toán thời gian, rồi lại nhảy xuống.
"Nhị sư huynh." Nàng móc từ trong túi Càn Khôn của Hứa Tinh Mộ ra cái pháp khí lúc trước, thì thầm: "Muốn thử đóng cửa đánh chó không?"
Hứa Tinh Mộ lập tức hứng thú: "Nói thế nào?"