Chương 171: Ưu nhã thật sự là quá ưu nhã

Đám ma binh phía sau đuổi theo chưa được bao lâu đã bắt đầu la hét thảm thiết.

"Cái gì thế này? Chân ta không rút ra được!!"

"Á á á á cái thứ quỷ gì thế này? Thối chết lão tử rồi!"

"Ha ha ha ha ha tại sao ta không dừng lại được, ta cười đến xóc hông rồi."

"Đù, trận pháp này có độc!!!"

Từng mảng lớn ma binh đạp trúng trận pháp, phù lục chuẩn bị sẵn trong bóng tối ầm ầm nổ tung, Lê Thính Vân và sư đệ Lâm Thâm đã bố trí hàng chục trận pháp tấn công.

Dưới những ý tưởng quái đản của Cố Hạ còn thêm không ít "gia vị" vào, giờ đủ để đám ma binh không chút phòng bị kia ăn đủ rồi.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Tùy An nuốt nước miếng một cái, vẻ mặt tán thưởng giơ ngón tay cái với Cố Hạ: "Cao tay, vẫn là tiểu sư muội ngươi cao tay."

"Thao tác cơ bản thôi đừng có 666 (khen ngợi), khiêm tốn khiêm tốn ha." Cố Hạ mỉm cười nhẹ nhàng.

Lê Thính Vân lần đầu tiên thấy trận pháp của mình đổi sang cái màu sắc âm phủ như vậy, thần tình hốt hoảng: "Cái đồ nhà ngươi đúng là thâm độc thật đấy."

Hứa Tinh Mộ: "Hê, ngươi nói năng kiểu gì đấy?"

Hắn nắm nắm đấm, đe dọa: "Muốn ăn đòn rồi có phải không?"

Lê Thính Vân không cảm xúc: "... Cút!"

Hắn không muốn nói chuyện với cái tên ủng hộ Cố Hạ mù quáng này.

Bởi vì điều đó sẽ kéo thấp chỉ số thông minh của hắn xuống.

Tốc độ của các thân truyền đều rất nhanh, đến khi Liên Khuê đang vui vẻ vờn Cố Lạn Ý phát hiện ra có gì đó không ổn.

Bọn họ đã chạy xa tít tắp được hai dặm đường rồi.

"Đáng chết!!"

Sắc mặt Liên Khuê đột nhiên biến đổi, tâm trạng vui vẻ im bặt.

Hắn chẳng màng đến hai người phía sau, định dứt ra để chặn đội quân bỏ trốn phía trước.

Thẩm Vị Hiền mà để hắn thành công mới là lạ!

Hắn không chút do dự vung ngang một kiếm, mấy đạo kiếm khí mạnh mẽ khác hẳn với khí tức ôn nhuận của hắn ầm ầm nổ tung.

Ép Liên Khuê vừa định đuổi người phải vung đao né tránh.

"Hừ, định đi đâu thế?" Kiếm khí băng hàn của Cố Lạn Ý theo sát phía sau, giọng điệu hờ hững.

Mặt Liên Khuê xanh mét lại.

Hắn nghiến răng: "Các ngươi tìm chết!"

"Vốn dĩ còn muốn chơi đùa với các ngươi một chút, nhưng các ngươi thật sự quá vướng víu, ta không ngại tiễn các ngươi đi trước một đoạn đâu."

"Còn cả con khốn Cố Hạ kia nữa, đợi bản điện bắt được nó, nhất định sẽ băm thây nó ra vứt đi cho yêu thú ăn!!"

Cố Hạ đang chạy trốn ở đằng xa hắt hơi một cái, cảm thấy khó hiểu: "Ai mắng mình thế nhỉ?"

"Hừ." Lê Thính Vân nhếch môi tạo ra một độ cong, đầy ẩn ý: "Đám người đang đuổi theo phía sau không phải đều đang hỏi thăm ngươi sao?"

Cố Hạ: "... Nói cũng đúng."

Nàng nở một nụ cười: "Đó đều là những gì bọn chúng xứng đáng nhận được thôi."

Cố Hạ thì có ý xấu gì chứ?

Nàng chẳng qua chỉ là thêm vào trong đó một tẹo tèo teo đồ tốt mà thôi.

Các trận pháp liên tiếp sáng lên, phù lục tấn công vứt ra như không tốn tiền, cộng thêm một đám bảo mẫu đan tu luôn túc trực quan sát cục diện.

Nhóm thân truyền ít người thế yếu vậy mà lại thuận lợi chạy đến địa điểm tập kết một cách thần kỳ.

Thấy mọi người đã chạy xa, Thẩm Vị Hiền nhíu mày gồng mình đỡ lấy một chưởng độc ác của Liên Khuê, thân hình đột nhiên lóe lên, thuận tay ấn vào lưng Cố Lạn Ý vừa bị đá bay ra ngoài.

Hắn khẽ ho hai tiếng, trên làn môi hơi đậm sắc hiện ra một vệt máu, cổ tay xoay chuyển tung ra mấy đạo kiếm khí, trong lúc đó còn kẹp theo vài tấm phù lục, ép Liên Khuê vừa định bồi thêm đao phải hơi khựng lại.

Cố Lạn Ý ổn định thân hình, hai người nhìn nhau: "Đi."

Nói chạy là chạy.

Linh kiếm ném ra trước người, Thẩm Vị Hiền và Cố Lạn Ý nhẹ nhàng nhảy lên, đạp phi kiếm bay vút về phía cửa địa cung với tốc độ cực nhanh.

Còn rừng xanh lo gì thiếu củi đốt.

"Ầm ầm——"

Phía sau truyền đến một trận nổ mạnh, hai người mặt không đổi sắc tiếp tục bay về phía trước.

Cố Lạn Ý liếc nhìn một cái, nhướng mày: "Cái này chẳng giống phong cách của ngươi chút nào."

Hắn quen cái tên mù dở này lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên thấy hắn học được chiêu âm người.

Thẩm Vị Hiền khẽ ho một tiếng, vẻ mặt thong dong: "Hết cách rồi, tiểu sư muội cho nhiều phù lục quá, không dùng thì phí."

Nói xong hắn còn tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Cố Lạn Ý một cái: "Chẳng lẽ ngươi không có sao?"

"Không phải chứ, không phải chứ, nhà ai có tiểu sư muội mà lại không chuẩn bị chút đồ tốt cho sư huynh cơ chứ?"

Cố Lạn Ý: "..."

Hắn mặt không cảm xúc, trong lòng thầm tự tát mình một cái.

Mẹ kiếp.

Hắn đúng là dư hơi mới đi hỏi câu đó!

Nghe thấy lời khoe khoang ngấm ngầm của Thẩm Vị Hiền, hắn chợt nhớ tới vị sư muội gây phiền lòng của mình.

Ờm.

Hình như hắn quên mất cái gì đó thì phải?

Khóe môi Cố Lạn Ý dần hạ xuống: "Hình như bỏ quên một người rồi."

"Ai?"

Thiếu niên giữa đôi lông mày mang theo một tia tê dại, lời ít ý nhiều: "Sư muội của ta."

Hắn chỉ tay ra phía sau: "Có phải muội ấy vẫn còn ở bên trong không?"

Giây tiếp theo, Liên Khuê cả người như một quả trứng đen thui bay vọt ra từ bên trong.

Lúc này lúc này có chút nhếch nhác, bị phù nổ sóng sánh ở cự ly gần, mái tóc hắn cháy sém, hơi xoăn lại, hễ cử động là bụi than rơi lả tả.

Hắn hung tợn nhìn hai người, há miệng phun ra một ngụm khói đen: "Các ngươi triệt để chọc giận ta rồi."

"Đù——"

Cố Lạn Ý rụt ngón tay lại, lập tức ném sạch chút do dự trong đầu ra sau đầu, thúc giục: "Bay nhanh lên, hắn đuổi tới nơi rồi."

Nói xong liền thúc động linh lực tăng tốc, phóng đi như bay.

Cái vẻ hớt hải đó khiến Thẩm Vị Hiền cũng phải tặc lưỡi cảm thán.

Áo trắng của hắn tung bay theo gió, không nhịn được vỗ tay cảm thán: "Ưu nhã, thật sự là quá ưu nhã."

...

Liên Khuê thật sự sắp tức điên rồi.

Hắn ở Ma tộc hô mưa gọi gió, nói một không hai quen rồi, đây là lần đầu tiên chịu thiệt thòi lớn như vậy.

Cái chính là, lũ thân truyền này đứa nào đứa nấy đều đéo đánh theo bài bản gì cả.

Đặc biệt là con khốn Cố Hạ kia!

Quanh thân hắn ma khí lượn lờ, sắc mặt đen đến mức gần như nhỏ ra nước, đi ngang qua đám ma binh phía dưới đang phát điên liền vung tay tát một cái.

"Chát——"

Những cái tát giòn giã không sót một ai giáng xuống mặt tất cả đám ma tộc.

Đám ma binh đang chảy nước miếng gặm đất ngơ ngác, trên mặt hiện rõ dấu bàn tay.

"Ai? Đứa nào dám đánh lão tử?!"

Chuyện gì xảy ra thế?

Bị đánh ngay trên địa bàn của mình sao?

Giọng nói lạnh lùng của Liên Khuê vang xuống: "Ta."

Tên ma binh cầm đầu lập tức cụp đầu xuống, nụ cười trên mặt nịnh nọt: "He he, đánh hay lắm Điện hạ, hèn chi tự nhiên thần thanh khí sảng hẳn ra."

Liên Khuê: "Câm miệng. Theo sát vào, còn có lần sau thì các ngươi cũng đừng hòng quay về nữa."

Đây là nhịp điệu định đuổi bọn chúng đi sao!!

Đám ma tộc trong lòng đồng loạt kinh hãi, vội vàng bò lăn bò càng đuổi theo.

"Rõ... rõ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!!"

Phía bên kia, nhóm Cố Hạ đã chạy tới trước trận pháp lúc trước rơi xuống.

Lần này không cần nàng nói, Lê Thính Vân liếc mắt một cái là hiểu ý đồ của nàng rồi.

Hắn không lãng phí thời gian, nắm lấy Lâm Bạch cùng ngồi xổm trước truyền tống trận, hai sư huynh đệ đầu tựa vào nhau.

Trong chớp mắt đã tiến vào trạng thái nghiên cứu.

Lúc trước khi Cố Hạ xuống đã thuận tay điều chỉnh nhẹ truyền tống trận một chút.

Trong điều kiện không ảnh hưởng đến tác dụng của nó, nàng đã hạn chế số lượng người tiến vào cùng một lúc.

Vì thế tiến trình Bạch Mộng dẫn người đuổi theo mới bị kéo chậm lâu như vậy.

Mà bây giờ thân truyền của cả bốn tông đều ở đây, truyền tống trận chắc chắn không thể một lần mang đi hết nhiều người như vậy được.

Thế nên lúc này là lúc Lê Thính Vân và sư đệ trổ tài.

Cố Hạ đối với trận pháp hiện tại cũng chỉ là hiểu biết nửa vời không đủ thuần thục, vì thế không lâu sau Lê Thính Vân đã ngước mắt nhìn nàng.

"Xong rồi."

BÌNH LUẬN