Cố Hạ kéo hắn đến bên cạnh trận pháp, chậm rãi dặn dò: "Không có gì bất ngờ thì lát nữa kẻ dẫn đầu chắc chắn là Liên Khuê, huynh nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng thì trực tiếp trói hắn lại là được. Nếu không được thì nhân lúc hỗn loạn đá hắn vài cái cũng không lỗ."
"Ồ ồ." Hứa Tinh Mộ ngoan ngoãn gật đầu.
Ai ngờ đám thân truyền đang đi dạo loanh quanh gần đó đứa nào đứa nấy đều xúm lại.
"Nói cái gì vui thế? Cho ta tham gia với."
"Đúng đấy Cố Hạ, dù sao cũng không ra ngoài được, ngươi dạy bọn ta cách đập tên đó một trận đi."
"Đúng đúng đúng, ta muốn nhét phù nổ cho hắn bay lên trời luôn, ai bảo bọn chúng âm thầm hại chết nhiều tu sĩ như vậy!!"
Một đám người mồm năm miệng mười, ồn ào đến mức Cố Hạ đau cả đầu.
Nàng xua tay: "Tùy các người."
Chỉ cần không ảnh hưởng đến nàng là được.
Thế là tiếp theo trước trận pháp xuất hiện một cảnh tượng như sau:
Một đống thân truyền đứa cầm phù, đứa xách pháp khí, hổ báo rình rập chằm chằm vào truyền tống trận.
Vẻ mặt đầy háo hức muốn thử.
Ước chừng Liên Khuê có nằm mơ cũng không ngờ tới, khoảnh khắc hắn dẫn người đi tiên phong lộ diện từ trong trận pháp.
Những thân truyền có mặt tại hiện trường, có một tính một, đều tranh nhau xông lên áp chế.
Ngày thường đứa nào đứa nấy đều coi trọng thể diện, giờ đây cứ như mấy ông chú ngoài chợ, mài dao xoèn xoẹt nhắm vào Liên Khuê.
"Bộp——"
Pháp khí trong tay Hứa Tinh Mộ hóa thành dây thừng thành công quấn vào một chân của hắn, tay dùng lực một cái khiến Liên Khuê loạng choạng quỳ một gối xuống đất ngay tại chỗ.
Không sao cả, hắn sẽ tự làm xấu mặt mình.
Trước khi hắn kịp đứng dậy, một nửa thân truyền chặn đứng đám ma tộc đang lần lượt chui ra, số còn lại xoa xoa tay, cười hắc hắc.
Cảnh tượng đó, đừng nói là kinh dị đến mức nào.
"Nhanh nhanh nhanh, nhân lúc hắn bệnh lấy mạng hắn đi anh em ơi!!"
Dịch Lăng búng tay đốt phù lục, mắt không chớp lấy một cái ném vèo vèo lên, dư chấn của vụ nổ khiến căn phòng vốn rộng rãi cũng phải rung chuyển một cái.
Cố Lạn Ý: "Ngươi định chôn sống tất cả bọn ta đấy à?"
Trong lúc nói chuyện, mấy chiêu kiếm của hắn lóe lên bạch quang, mang theo thế tựa chẻ tre, hàn ý thấu xương.
"Đợi——" Cố Hạ định nói gì đó, ít nhất cũng để nàng nói xong đã có được không hả trời!
Giây tiếp theo.
Cả nóc nhà bị chấn động từ cuộc đánh nhau hất bay ra ngoài, sau một tiếng "đùng" trầm đục thì chẳng biết đã đè trúng tên xui xẻo nào rồi.
"..."
Cảnh tượng nhất thời rất khó xử.
Cố Hạ u ám thốt ra từng chữ: "Ngươi là muốn giết ta sao, bạn hiền?"
"Ờ thì..." Cố Lạn Ý quả quyết thu kiếm lùi lại, không chút hối lỗi: "Đây chỉ là một tai nạn thôi."
Hứa Tinh Mộ: "Hả?"
Diệp Tùy An: "Hừ."
Cố Hạ: "Chậc."
Đừng tưởng ngươi lùi ra sau là bọn ta không thấy ngươi là một trong những kẻ thủ ác nha.
Rất không may là, Liên Khuê lúc này đã phản ứng lại được, hắn sa sầm mặt mày thoát khỏi sự trói buộc, một chưởng đánh bay Bạch Tụng còn đang ngơ ngác.
"Rầm——"
Cả người Bạch Tụng bay ngược ra ngoài, thuận tiện mang đi luôn một cánh cửa.
"Xong đời rồi."
Mọi người trong lòng kinh hãi, âm thầm muốn chuồn lẹ.
"Lũ thân truyền khóa này của các ngươi, đứa nào cũng giỏi đánh lén nhỉ." Liên Khuê bẻ ngón tay kêu răng rắc, cười lạnh: "Nhưng rất tiếc, trước thực lực tuyệt đối, mọi sự vùng vẫy đều là vô ích."
Hắn vừa làm màu vừa áp sát đám thân truyền đang chen chúc lùi lại.
Ngay lúc này, Cố Hạ bỗng cảm thấy tim đập thình thịch, cảm nhận được mặt đất có chút không ổn định.
Nàng túm lấy Thẩm Vị Hiền bên cạnh, hét lớn: "Mau rời khỏi đây!"
Mấy vị sư huynh không chút do dự đi theo phía sau, các thân truyền khác ngẩn ra một lúc rồi cũng vội vã lao ra ngoài.
Chỉ để lại Liên Khuê còn đang đứng tại chỗ buông lời độc ác.
Hắn cười dữ tợn: "Các ngươi không thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu... Đù mẹ?"
Căn nhà mất nóc dưới sự rung chấn từ cuộc đánh nhau của bọn họ nãy giờ đã sớm đình công rồi, thế là Liên Khuê còn chưa kịp nói xong lời thoại đã bị một thanh xà nhà đập bẹp dí xuống đất.
"Rầm——" một tiếng, đập hắn nổ đom đóm mắt, suýt chút nữa là hồn lìa khỏi xác.
Nhóm Cố Hạ vừa mới lao ra ngoài thì căn nhà lúc nãy còn đứng vững đã sụp đổ, bụi bay mù mịt.
"Khụ khụ khụ——"
Đù mẹ?
Một đám thân truyền bị sặc bụi, vừa dùng tay quạt gió vừa sợ hãi nhìn đám ma tộc bị chôn vùi bên trong.
Cố Lạn Ý kéo Bạch Tụng đang ngã dưới đất dậy, nhíu mày: "Ngươi bị sao thế? Từ lúc thoát ra đến giờ cứ luôn mất tập trung vậy?"
"Muốn tìm chết thì ta không cản, đừng có ở đây mà ngáng chân."
Bạch Tụng bị hắn mắng đến mức rụt cổ lại, lí nhí: "Không... ta không sao."
Cố Lạn Ý liếc hắn một cái, trước khi quay người rời đi đã nhét một viên đan dược trị liệu còn sót lại lúc trước cho hắn.
Phong Lạc Thành trợn tròn mắt, chỉ vào bên trong: "Sập sập sập... sập rồi?"
Cố Hạ đưa tay ấn ngón tay hắn xuống, an ủi: "Ta biết nó sập sập sập sập rồi, nhưng ngươi cũng không cần kích động thế chứ?"
Phong Lạc Thành: "..."
Không được nhại lại lời hắn nói!!!
"Bộp bộp bộp."
Diệp Tùy An vỗ tay kiểu hải cẩu, lông mày rạng rỡ nụ cười: "Sập hay lắm, đáng đời cái thằng chó đó bị đè chết!"
Đám ma binh bị chôn nông đã bắt đầu bò ra ngoài, mấy vị thân truyền lập tức thất đức tiến lên bồi thêm đòn.
Nếu không đợi lũ này bò ra hết thì kẻ bị đuổi như chó sẽ là bọn họ.
Phủ Thành chủ lúc này cũng náo động hẳn lên.
Động tĩnh lớn như vậy, có giả chết cũng không được nữa rồi.
Một toán lớn lính canh bắt đầu rầm rập chạy về phía này.
Liên Khuê chắc là do làm nhiều việc ác quá nên bị đè ở dưới cùng, một đám ma binh vừa bò ra được lại vất vả lắm mới né được đòn của thân truyền, chưa kịp thở phào đã dưới sự chỉ huy gào khóc của Bạch Mộng mà ra sức đào bới.
Phải nói là, cơ thể của ma tộc cấp Nguyên Anh đúng là cứng thật.
Một lát sau, một chỗ bị đè chặt nhất trong đống đổ nát bỗng truyền đến động tĩnh nhỏ, mắt đám ma binh sáng lên: "Điện hạ, chắc chắn là Điện hạ!!"
Chưa kịp lao tới thì cả đống đổ nát ầm ầm nổ tung, xà nhà gãy làm mấy đoạn cùng với tường vỡ nát vụn văng ra, tấn công không phân biệt tất cả bọn chúng một lượt.
"Ái chà chà——"
Ma binh: "..."
Tiền khó kiếm, cứt khó ăn.
Cái công việc rách nát này thật sự chẳng muốn làm chút nào nữa.
Bị Điện hạ nhà mình đập cho sưng mặt sưng mũi mà không dám ho he, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Trên người Liên Khuê rách rưới, trông chẳng khác gì vừa bò ra từ bãi rác, toàn thân tỏa ra khí tức rợn người.
Cố Hạ thong thả nhìn bộ dạng nhếch nhác của hắn, không nhịn được cười một tiếng: "Ha ha ha ha ha."
Ánh mắt Liên Khuê lập tức khóa chặt lấy nàng, lạnh lẽo như rắn độc: "Cố Hạ."
"Không ngờ mạng ngươi lớn thật đấy, sao không đập chết luôn ngươi đi cho rồi?"
Cố Hạ vẫy vẫy tay: "Không không không, có một khả năng thế này, không phải mạng ta lớn, mà là cái số ngươi nó quá đen thôi."
Liên Khuê cười một cách quái dị, nói thật là hắn giờ này mà còn cười nổi thì cũng khá là đáng ngạc nhiên, nhìn vào cái tâm thái này Cố Hạ cũng không khỏi cảm thán.
"Quả nhiên kẻ có bệnh về não thì làm gì cũng thấy bệnh hoạn."
Ngay lúc này, lính canh phủ Thành chủ cuối cùng cũng chậm rãi tới nơi.
Tên lính canh cầm đầu từng có giao dịch hữu nghị với Cố Hạ nhìn quanh chiến cục một vòng, trái tim nhỏ bé cũng phải nhảy dựng lên.
Khá khen thay.
Hắn không nhìn nhầm thì, lũ này đều là ma tộc đúng không?
Từ cái xó xỉnh nào chui ra thế?
Chẳng phải bảo chỉ cần làm loạn cục diện là không còn việc của hắn nữa sao? Hắn thấy cái thế này thì chẳng cần mình ra tay cục diện đã loạn cào cào lên rồi.
Ba nhóm người nhất thời rơi vào im lặng.
Tên lính canh run rẩy đưa tay ra, trước tiên chỉ chỉ về phía Liên Khuê, sau đó lại chỉ chỉ Cố Hạ: "Các người... ờ, ta cái này..."
Mẹ kiếp.
Hắn nên nói cái gì bây giờ?
Sau sự im lặng quái dị, Bạch Mộng đứng ra, nàng ta hiện tại với thân phận Đại tiểu thư phủ Thành chủ, tự nhiên cao ngạo ra lệnh.
"Các ngươi tới đúng lúc lắm, bắt hết bọn chúng lại cho ta!!"
Tên lính canh không nhúc nhích, vẻ mặt do dự nhìn Cố Hạ đối diện, ánh mắt truyền đạt ý nghĩ:
Giờ tính sao đây đại ca?
Cố Hạ chớp chớp mắt, ra hiệu:
Cứ theo kế hoạch ban đầu mà làm thôi.
Một đám thân truyền nắm chặt vũ khí đứng phía sau, đứa nào đứa nấy như gặp đại địch nhìn chằm chằm hiện trường.
Nếu đám lính canh này cũng gia nhập vào thì bọn họ thật sự khỏi cần vùng vẫy nữa, cứ xếp hàng ngay ngắn đi báo danh với Diêm Vương gia cho xong.
Còn vùng vẫy cái nỗi gì nữa?
Kết quả lại thấy Cố Hạ và tên lính canh đang trợn mắt nhìn nhau, mắt sắp lòi ra ngoài đến nơi rồi.
Mọi người: "..."
Là ảo giác của bọn họ sao?
Cứ cảm thấy sắp xảy ra chuyện gì đó mà bọn họ không biết.