Đường ra ngay trước mắt.
Nhưng Lê Thính Vân lại lộ rõ vẻ do dự.
Mặc dù không rõ rốt cuộc chuyện này là thế nào, nhưng cái thứ đứng sau kia tốn bao nhiêu công sức, lẽ nào chỉ vì muốn tách hắn và Cố Hạ ra.
Hay là cảm thấy trêu đùa bọn họ một trận rất vui sao?
Nghĩ thế nào cũng thấy không thực tế cho lắm.
Hắn cẩn thận kiểm tra lại tất cả mọi nơi xung quanh, nhưng lại không phát hiện có bất kỳ thứ gì hay cấm chế nào mai phục hay nhắm vào bọn họ.
Thiếu niên trở nên mờ mịt.
Bây giờ phải làm sao đây?
Còn Cố Hạ đâu?
Cái tên đó lúc này lại đang ở đâu?
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác nối đuôi nhau hiện ra.
Lê Thính Vân ôm trán, đầu óc rối bời.
Đau đầu quá, hắn cần yên tĩnh một chút.
Xung quanh ngoại trừ Lê Thính Vân ra không có bóng người nào, yên tĩnh đến có chút kỳ lạ, còn chưa đợi hắn suy nghĩ rõ ràng tiếp theo phải làm sao, cánh cửa cách đó không xa lại đột nhiên bị người từ bên ngoài mở ra.
Quầng sáng rạng rỡ đột nhiên tràn vào, Lê Thính Vân theo bản năng lùi lại giữ khoảng cách, hắn nheo mắt nhìn về phía trước.
"... Trưởng lão?"
Dù Lê Thính Vân có bình tĩnh đến đâu, lúc này cũng không kìm được mà mở to mắt, lộ ra vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.
"Sao người lại ở đây?"
Cũng khó trách hắn lại kinh ngạc như vậy, bởi vì người đi vào từ bên ngoài chính là Đại trưởng lão của Huyền Minh Tông.
Nếu là trước kia thì còn đỡ, cho dù có gặp trưởng lão cũng không đến mức chột dạ thế này, nhưng vừa nghĩ đến việc hắn và Cố Hạ trước đó đã làm những gì, nhịp tim Lê Thính Vân không tự chủ được mà tăng nhanh thêm vài phần.
Không còn cách nào khác, hắn chột dạ mà.
Cái này khác gì đang gây họa bên ngoài xong đột nhiên bị gọi phụ huynh đâu?
Khổ nỗi Cố Hạ cái kẻ bày ra chủ ý này lại không có ở đây, chỉ để lại mình hắn cứng đầu đứng đây chịu trận.
Muốn chạy cũng không dám chạy, chỉ có thể khô khốc chào một câu.
Đại trưởng lão nhìn hắn, cười như không cười nói: "Ngươi đoán xem tại sao ta lại ở đây?"
Lê Thính Vân: "..."
Im thin thít jpg.
Không dám lên tiếng.
Ngay lúc hắn tưởng mình sắp bị mắng cho một trận vuốt mặt không kịp, đã theo bản năng nhắm mắt lại, Đại trưởng lão bỗng nhiên chuyển chủ đề.
"Được rồi, bây giờ không phải lúc tính toán những chuyện này, ta vào đây là có việc gấp tìm ngươi."
"Ồ, ồ." Lê Thính Vân phản xạ có điều kiện hỏi: "Là chuyện gì vậy?"
Đồng thời không quên thở phào nhẹ nhõm.
Liền thấy Đại trưởng lão thần sắc nghiêm trọng hẳn lên: "Trong tông môn xảy ra chuyện rồi, bây giờ khắp nơi đều loạn thành một đoàn, cần ngươi cũng ra ngoài giúp một tay."
"Chuyện gì vậy?" Thấy vậy Lê Thính Vân truy hỏi.
"Có Ma tộc trà trộn vào, giết chết mấy đệ tử rồi."
Cái gì?!
Lê Thính Vân chỉ cảm thấy không thể tin nổi: "Bên ngoài sơn môn có trận pháp, Ma tộc làm sao vào được?"
Bọn họ trước khi vào cũng đã thấy rồi, tầng tầng lớp lớp trận pháp phòng ngự có tới mười mấy cái, không lý nào lại bị Ma tộc lách luật được nha.
Đại trưởng lão rõ ràng không định nói nhiều, vẻ mặt lo lắng muốn hắn đi theo.
Lê Thính Vân đột nhiên nghe thấy tin tức này, trong đầu cũng có chút rối bời, cũng không nghĩ nhiều liền theo bản năng đi theo ra ngoài cửa vài bước.
Bỗng nhiên hắn khựng lại.
"Sao vậy?"
Thấy hắn không theo kịp, Đại trưởng lão hỏi một câu, ý vị giục giã trong ngữ khí rất rõ ràng.
Lê Thính Vân do dự: "Chúng ta cứ thế này mà đi ra sao?"
Còn Cố Hạ đâu?
Hắn vẫn chưa tìm thấy nàng.
"Không đi ra thế này thì ngươi còn muốn đi ra thế nào nữa?" Đại trưởng lão: "Thời gian gấp rút, chúng ta phải nhanh chóng giải quyết biến loạn trong tông môn."
Cũng đúng.
Vừa nhắc đến chuyện này, lòng Lê Thính Vân cũng thắt lại.
Hiện tại vẫn là chuyện trong tông môn phiền phức hơn, có lẽ là vì Cố Hạ là người của Thái Nhất Tông, cho nên trưởng lão mới không định để nàng nhúng tay vào?
Cũng không phải là không thể.
Không kịp nghĩ nhiều, dưới bóng lưng hừng hực khí thế xen lẫn chút căng thẳng của Đại trưởng lão, Lê Thính Vân cũng không lo được Cố Hạ hay không Cố Hạ nữa.
Hắn nhấc chân đi theo.
Cố Hạ bị Lê Thính Vân nhắc tới hắt hơi một cái.
"Chuyện gì vậy? Đứa nào đang mắng ta đấy?"
Nàng xoa xoa mũi, hợp lý nghi ngờ có phải vừa rồi cái thứ kia lại đang mắng mình sau lưng không.
Ôm cuốn cấm thư trong lòng, Cố Hạ nghĩ bụng đã bị ném ra rồi, nàng vẫn là nhanh chóng tìm thấy Lê Thính Vân rồi đi ra cho xong.
Dù sao phía Thái Nhất Tông còn một đống rắc rối chờ nàng thu xếp.
Kết quả vừa nghĩ đến Thái Nhất Tông, Cố Hạ liền nghe thấy có người đang gọi tên mình.
Vốn tưởng là Lê Thính Vân, kết quả nàng vội vàng đi vài bước lại phát hiện cách đó không xa có hai bóng người đi tới.
Nhìn trang phục trên người, là trưởng lão của Huyền Minh Tông tìm tới rồi.
Bước chân Cố Hạ khựng lại, bất động thanh sắc giấu cuốn cấm thư đi kỹ hơn một chút.
Vốn dĩ cũng không định có thể giấu giếm mãi được, chuyện này sớm muộn gì cũng bị các trưởng lão biết thôi.
Nhưng không sao, chỉ cần chuyện được giải quyết nàng liền trả đồ lại là được.
Vì thế biết thì biết thôi.
Dù sao nàng cũng đã vào tới đây rồi, các trưởng lão cùng lắm mắng vài câu rồi cũng qua thôi.
Nghĩ đến đây Cố Hạ liền an tâm rồi, thậm chí còn có tâm trạng hì hì cười chào hỏi bọn họ.
"Trưởng lão, sao các người lại tới đây?"
Nhìn kỹ lại quả nhiên là hai vị trưởng lão của Huyền Minh Tông, nàng lờ mờ có chút ấn tượng, hình như lúc trước tới đây có gặp qua vài lần từ xa.
"Chúng ta đương nhiên là tới tìm ngươi rồi."
Ngữ khí của trưởng lão không được tốt cho lắm, lạnh lùng liếc nàng một cái.
Tìm nàng?
Cố Hạ đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, theo bản năng lùi lại một bước.
Suýt chút nữa quên mất, là nàng đã kéo thủ tịch nhà người ta lên thuyền giặc cùng nhau xúi giục đi vào.
Và quan trọng hơn là——
Mẹ kiếp bây giờ Lê Thính Vân vẫn chưa tìm thấy!!
Tốt lắm.
Cố Hạ bình tĩnh nghĩ thầm.
Đây là khổ chủ tìm tới tận cửa rồi.
Cố Hạ đều đã chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn thịnh nộ tiếp theo rồi, kết quả lại bị lời của trưởng lão làm cho trở tay không kịp.
Hộ tông đại trận của Thái Nhất Tông bị phá rồi?
"Chuyện này không thể nào chứ." Nàng theo bản năng lên tiếng: "Đó là thứ có thể chống đỡ được Ma tôn cấp bậc Độ Kiếp cơ mà, sao có thể dễ dàng bị phá như vậy?"
Tình hình cụ thể bọn họ cũng không rõ lắm, nhưng lúc này chắc chắn phải báo tin cho Cố Hạ, cho nên bọn họ mới đặc biệt vào đây tìm người.
Lúc này đã không lo được nhiều như vậy, dù sao đồ đã vào tay, Cố Hạ lập tức quyết định về xem tình hình trước.
Hai vị trưởng lão Huyền Minh Tông kia cũng đi cùng nàng, xem có nơi nào bọn họ có thể giúp được không.
Ba người vội vàng rời đi, chạy về hướng Thái Nhất Tông.
Cố Hạ suốt chặng đường phóng kiếm cực hạn, gió lạnh thổi qua tóc mái, cũng khiến nàng dần bình tĩnh lại vài phần.
Đến nơi, Cố Hạ cất kỹ cuốn cấm thư trong lòng, vội vã nhảy xuống kiếm, một cái cúi người giữa không trung xoay chuyển nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Cục diện đối đầu gay gắt giữa hai bên lúc nàng rời đi đã biến mất.
Trong không khí thoang thoảng đưa tới một mùi máu tanh.
Cố Hạ từng bước một đi qua vị trí chân núi, dẫm lên bậc thang đá không tiếng động mà đi lên trên.
Theo bước chân nàng không ngừng đi lên, hai bên xuất hiện không ít thi thể, cho dù là yêu thú hay Ma tộc, hay là thi thể tu sĩ đều có ở khắp nơi.
Mùi máu tanh nồng nặc, hun người ta đến mức muốn nôn mửa.
...