Lòng Cố Hạ thốt nhiên trầm xuống.
Nàng đè nén đủ loại ý nghĩ đang cuồn cuộn trong đầu, nhanh chóng đi về phía tông môn, cho đến khi nhìn thấy hộ tông đại trận ban đầu đã biến mất, cả Thái Nhất Tông rơi vào một mảnh tĩnh mịch.
... Quả nhiên là vậy.
Cố Hạ đứng bên ngoài sơn môn, rủ mắt xuống, khiến người ta không nhìn ra nàng rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Nhưng cũng chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, Cố Hạ ngẩng đầu lên, lần nữa đi vào bên trong Thái Nhất Tông.
Dưới bầu trời u ám, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng kiên định của thiếu nữ.
Hai vị trưởng lão Huyền Minh Tông đi theo không xa phía sau nhìn nhau một cái.
Âm thầm đi theo.
Thảm trạng bên trong Thái Nhất Tông còn nghiêm trọng hơn Cố Hạ tưởng tượng.
Suốt dọc đường đi, cứ vài bước là có thể nhìn thấy một thi thể, mặc trang phục đệ tử Thái Nhất Tông, thậm chí có vài người đã ngã gục trong vũng máu, nhưng đôi mắt vẫn trợn trừng cực lớn, nhìn chằm chằm về một hướng.
Giống như trước khi chết đã nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng.
Nhìn diện mạo lờ mờ có vài phần quen mắt, Cố Hạ nghĩ nghĩ, hình như là lúc nàng cùng các sư huynh lẻn xuống núi trước kia từng gặp qua vài lần.
Thiếu niên năm nào nụ cười không còn, chớp mắt đã hóa thành một bộ xương khô.
Cố Hạ lẳng lặng nhìn một lát, lại xoay người đi tiếp.
Tông môn ngày thường vốn yên bình nay im lìm hẳn, thi thể khắp nơi, dường như không có lấy một người sống.
Không khí cũng trở nên cực kỳ âm lãnh, giống như địa ngục trần gian.
Một vị trưởng lão phía sau mắng một câu: "Đám Ma tộc chết tiệt, ra tay lại độc ác như vậy."
"Nhiều thi thể thế này, không biết những người khác thế nào rồi, còn sư huynh ngươi bọn họ nữa..."
Hai giọng nói đè thấp truyền vào tai.
Bước chân Cố Hạ bỗng nhiên dừng lại.
Nàng nghiêng đầu, nhìn thoáng qua hai người không xa không gần kia, không biết đang nghĩ gì, chậm rãi hỏi một câu: "Hai vị trưởng lão, lẽ nào không lo lắng sao?"
"Hả?"
Giây tiếp theo một vị trưởng lão liền trả lời câu hỏi của nàng: "Lo chứ, đương nhiên là lo rồi."
"Cũng không biết bên trong còn bao nhiêu đệ tử sống sót, ôi, Ma tộc thật là tạo nghiệt mà."
Trên mặt hai người đều là cùng một kiểu đau lòng nhức óc.
"Ồ, ra là vậy."
Cố Hạ quay đầu lại, không để người ta nhìn thấy biểu cảm như đang suy tư điều gì trên mặt mình.
Đại khái là trước khi bọn họ tới, hộ tông đại trận đã bị phá được một thời gian rồi, suốt quãng đường đi Cố Hạ không hề gặp bất kỳ một người quen thuộc nào của nàng.
Mãi cho đến khi càng đi sâu vào bên trong, nghe thấy phía trước có tiếng động nhỏ truyền tới.
Giây tiếp theo.
Cố Hạ cả đời này ước chừng cũng sẽ không quên được cảnh tượng mình nhìn thấy.
Chỉ thấy dưới chân chủ phong, thi thể chất cao như núi đếm không xuể, dưới chân nàng dẫm phải thứ gì đó, cúi đầu nhìn xuống, đập vào mắt là một đoạn cánh tay gãy không biết của tu sĩ nào.
Xung quanh dường như vừa trải qua một cuộc tàn sát đơn phương, tay chân đứt lìa khắp nơi, máu chảy thành sông, mà từng tên ma tu trên mặt thì vô cùng hưng phấn, trong mắt lóe lên tia sáng tàn nhẫn.
Vị trí trung tâm đặt một chiếc ghế dựa đen ngòm, Ma tôn đang dựa vào đó, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Sự xuất hiện của ba người Cố Hạ khiến không khí ngưng trệ một chút.
Sau đó ánh mắt của tất cả Ma tộc đều rơi vào người nàng, mang theo đầy rẫy ác ý.
Tầm mắt nóng rực dường như muốn xuyên thủng nàng.
Cố Hạ không thèm quan tâm đến đám Ma tộc đó, ánh mắt nàng va chạm với Ma tôn giữa không trung: "Sư huynh ta đâu?"
Ma tôn nhếch môi cười: "Ta còn chưa phái người đi tìm ngươi, không ngờ ngươi lại chủ động tới đây nộp mạng."
Đối với câu hỏi của Cố Hạ, hắn tâm trạng rất tốt mà giải đáp cho nàng: "Ngươi nói mấy tên thân truyền đó sao? Đương nhiên là bị ta giết chết rồi."
"Dù sao bổn tôn bóp chết bọn chúng, cũng đơn giản như bóp chết một con kiến vậy thôi."
Ngữ khí lộ ra vẻ miệt thị như xưa nay vẫn thế.
Đám ma tu xung quanh cũng rất hưởng ứng mà phát ra những tiếng cười nhạo báng.
Trong những tiếng động lạo xạo, rất nhanh đã nhường ra cảnh tượng bị che chắn phía sau.
Cố Hạ trực tiếp lọc sạch tầm mắt của đám thần kinh đó.
Nàng ngước mắt nhìn lên, hơi thở bỗng nhiên trì trệ.
Từng khuôn mặt quen thuộc ngay trước mắt, nhưng không ngoại lệ đều không còn sức sống mà ngã gục trong vũng máu.
Đó là các sư huynh của nàng.
"Thế nào?"
Giọng nói lạnh lẽo của Ma tôn dường như ở ngay bên tai, ác ý không che giấu nổi: "Nhìn thấy cái chết của bọn chúng, ngươi chẳng lẽ không có gì muốn nói sao."
Cố Hạ thu hồi ánh mắt, cơ thể hơi ngả ra sau, cười một tiếng: "Đương nhiên là có rồi."
Nàng giơ ngón giữa về phía Ma tôn, bình tĩnh nhả chữ: "Ngươi là thằng ngu."
"???"
Không đợi đối phương kịp phản ứng, chân nàng dẫm một cái cơ thể như mũi tên rời cung lao vút ra ngoài, nhấc chân quét một cái qua chiếc ghế dựa, ép cho dáng vẻ nhàn nhã của Ma tôn phía trên biến sạch sành sanh.
"Bành——"
Trong khoảnh khắc đối phương né tránh, Cố Hạ đã dự đoán trước được sự dự đoán của hắn, tay phải nắm đấm chuẩn xác trúng mục tiêu, nhanh chuẩn hiểm một quyền nện thẳng lên khuôn mặt đáng ghét đó của Ma tôn.
Biến cố bất ngờ xảy ra đánh cho tất cả mọi người trở tay không kịp, đám ma tu vốn đang gào thét bằng cái giọng đồng nát sắt vụn cũng dường như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt cổ họng.
Hiện trường im phăng phắc.
Mãi cho đến hơn mười giây sau, Ma tôn mới dường như chấp nhận được sự thật mình bị đánh, ánh mắt như muốn phun ra lửa, lúc này mới có thể coi là nghiến răng nghiến lợi rặn ra tiếng.
"Ngươi vậy mà dám bất kính với bổn tôn?"
Cố Hạ nghênh ngang chiếm lấy chiếc ghế dựa rộng lớn dưới mông hắn, chân bắt chéo, nụ cười cực kỳ rạng rỡ: "Tất nhiên rồi."
Đám Ma tộc vây quanh cũng lúc này mới phản ứng lại, trong nháy mắt đã bao vây Cố Hạ dày đặc ở chính giữa, bị ánh mắt tử thần của Ma tôn và ánh mắt âm lãnh của đám ma tu đồng thời nhắm thẳng vào, Cố Hạ sắc mặt không thèm biến đổi lấy một cái.
Đừng hỏi, hỏi chính là quen rồi.
Làm việc với cái đám Ma tộc đó lâu như vậy, có thể nói từ trên xuống dưới Ma tộc thấy nàng là không một đứa nào có thể tâm bình khí hòa được.
Trong bầu không khí như vậy chỉ là một chút ánh mắt tử thần mà thôi, đối với Cố Hạ mà nói thì đây chẳng phải là vấn đề.
Đại khái là Cố Hạ lúc này vậy mà vẫn còn cười nổi, phản ứng thể hiện ra thật sự quá khác biệt so với tưởng tượng của bọn chúng.
Sắc mặt Ma tôn lúc sáng lúc tối, cuối cùng hóa thành một tiếng cười lạnh.
"Ngươi sẽ phải trả giá cho hành động của mình."
Lời vừa dứt, dưới ánh mắt mờ mịt của Cố Hạ, ma khí cuồng loạn quét qua, trong nháy mắt đã nuốt chửng thi thể của vài vị sư huynh.
Nói thật, Cố Hạ quả thực không ngờ tới chiêu này, trong đầu nhất thời có chút rối bời.
Và chính vào lúc này, tâm thần nàng bỗng nhiên hốt hoảng một chút.
Khi tận mắt nhìn thấy những người quen thuộc của mình tan biến trước mặt, ý niệm trong đầu Cố Hạ tăng vọt, chớp mắt đã đè bẹp các cảm xúc khác, giống như đang điên cuồng gào thét một câu.
"Giết sạch bọn chúng".
Xung quanh lại rơi vào tĩnh mịch, tông môn vốn quen thuộc trở nên có chút xa lạ, Cố Hạ theo bản năng tiến lên vài bước, trước mắt xuất hiện một luồng vật thể không xác định đang trôi lơ lửng giữa không trung.
Cái thứ đó vừa mở miệng đã là cái giọng ngâm nga kỳ quặc.
"Phẫn nộ không? Tuyệt vọng không? Muốn báo thù cho đồng môn của ngươi không?"
"Ta có thể cho ngươi mượn sức mạnh, sức mạnh có thể trảm sát Ma tôn."
"Lại đây, tiến lên thêm một chút nữa."
Ánh mắt Cố Hạ có phần trống rỗng, nhấc bước tiến lên.
Hướng về luồng hắc khí đó mà đưa tay ra.
...