Chương 1173: Ngươi cút ngay cho ta

Do nguyện vọng của Cố Hạ quá mức kinh thế hãi tục, nàng đều có thể cảm nhận được cái giọng nói đang lải nhải bên tai mình đã sắp bùng nổ đến nơi rồi.

Ngay lúc nàng tưởng đối phương sắp lật mặt, đã bất động thanh sắc cảnh giác lên.

Đối phương lại thần kỳ mà nhẫn nhịn xuống.

"Ta mặc dù không thể giúp ngươi giết chết Ma tôn và Yêu hoàng, nhưng mà..."

Lời còn chưa dứt đã bị Cố Hạ xua tay ngắt lời: "Nhưng nhị cái gì mà nhưng nhị, ta không quan tâm, ta chỉ muốn xử đẹp bọn họ thôi."

Nó cố gắng tiếp tục: "... Ngươi có thể đổi một yêu cầu khác."

Cố Hạ cắn chết không đổi giọng: "Ngươi cứ nói xem có được hay không đi?"

"Ta đã nói rồi..."

"Hiểu rồi. Hóa ra ngươi cái này cũng không làm được nha."

A a a a a——

Nó sụp đổ, nó gào thét, nó muốn rống to lên.

"Ngươi rốt cuộc có thù oán gì với Ma tôn và Yêu hoàng vậy hả?!"

Cứ nhất định phải xử đẹp bọn họ mới chịu sao?

Tuổi tác không lớn gan bằng trời, lời này nếu truyền ra ngoài Ma tôn và Yêu hoàng chẳng phải sẽ vả chết nàng trong vòng một nốt nhạc sao?

Đã nó đã hỏi vậy, Cố Hạ với tinh thần nhân đạo chủ nghĩa, cũng lộ ra một nụ cười rạng rỡ: "Chẳng có gì, ta chỉ đơn thuần là nhìn bọn họ không thuận mắt thôi."

Ừm.

Thủ lĩnh của hai tộc này suốt ngày rảnh rỗi không có việc gì làm là lại nhắm vào Ngũ tông, còn thỉnh thoảng lại đến đánh lén "nhà cũ vui vẻ" của nàng.

Cố Hạ thật sự rất khó để nhìn bọn họ cho thuận mắt được.

"..."

Được được được.

Ngươi còn nhìn bọn họ không thuận mắt cơ đấy.

Nó suýt chút nữa không nhịn được thốt ra một câu: "Ngươi tưởng ngươi là ai? Mẹ kiếp người ta Ma tôn Yêu hoàng có biết ngươi là ai không?" mà dám mạnh miệng như vậy.

Nhưng vừa nghĩ đến mục đích cuối cùng của mình, cơn giận này vẫn phải tạm thời nén xuống, giọng nói cứng nhắc, vẫn không cam lòng thử tiếp tục dẫn dụ nàng.

"Chỉ cần ngươi làm theo lời ta nói, ta đảm bảo có thể khiến ngươi trở thành tu sĩ mạnh nhất tu chân giới, đến lúc đó ngươi có thể tự tay xử đẹp bọn họ."

Sau vài lần giằng co, luôn bị Cố Hạ dắt mũi, âm thanh kia khó khăn vận động cái bộ não không hề tồn tại của mình, cuối cùng cũng ngộ ra.

Đúng rồi, sao ngay từ đầu nó không nghĩ ra nhỉ?

Cứ lừa cái con nhóc này qua trước, đến lúc đó quản nàng muốn xử đẹp ai, mạng cũng phải để lại đây cho nó.

Ý đồ của nó quá mức rõ ràng, rõ ràng đến mức Cố Hạ liếc mắt một cái là thấu.

Đối mặt với cái thứ như thế này, nàng đột nhiên không còn lo lắng như vậy nữa.

Âm thanh kia tự cho là tìm được một cách hay, càng nói càng hưng phấn hẳn lên: "Chỉ cần ngươi nghe lời ta, trở thành đệ nhất rồi, những kẻ nhìn không thuận mắt ngươi đều có thể tùy ý giết sạch."

Nó không tin như vậy mà Cố Hạ còn không động tâm.

Cố Hạ cười híp mắt, lại hỏi ngược lại nó một câu: "Ngươi có biết đệ nhất tu chân giới hiện tại là ai không?"

"Là ai?" Âm thanh kia rõ ràng có chút chưa kịp phản ứng.

"Ta nè."

Khóe môi Cố Hạ cong lên một chút: "Thật không dám giấu giếm, các trưởng lão của ta thường xuyên khen ta là niềm hy vọng của tu chân giới trong tương lai đó."

Nàng không đổi sắc mặt mà tự khen mình, một chút cũng không thấy chột dạ.

"..."

Âm thanh kia im lặng ròng rã nửa buổi, mới rặn ra được ba chữ.

"Ngươi bốc phét!"

Rõ ràng là đã bị chọc cho tức đến váng đầu rồi.

Hả.

Chỉ nàng?

Còn đệ nhất tu chân giới?

Là tu chân giới bên ngoài sắp hủy diệt rồi hay là những người đó đều mù hết rồi?

Thế này mà cũng có thể gọi là niềm hy vọng tương lai của tu chân giới sao?

Nó không nhịn được có chút hoài nghi nhân sinh.

Vật đổi sao dời, gần ngàn năm thời gian trôi qua, người bên ngoài đã phế vật đến mức này rồi sao?

Cố Hạ tặc lưỡi một cái: "Nói chuyện thì nói chuyện, sao ngươi lại chửi người thế?"

"Như vậy không tốt đâu."

"..."

Cút đi!!

Nó nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi mạch não của Cố Hạ.

"Ngươi chẳng lẽ không muốn sở hữu sức mạnh mạnh mẽ hơn, mạnh đến mức đủ để khiến tất cả mọi người phải khiếp sợ, thậm chí là nghiền nát các trưởng lão của ngươi?"

Cố Hạ: "Không nha."

Đùa à.

Tại sao nàng phải nghiền nát trưởng lão của mình?

Có câu người giỏi thì làm nhiều, bọn họ ở cái tuổi này, chính là lúc nên làm lụng vất vả nhiều hơn một chút.

Nàng có bao nhiêu nghĩ không thông mới đi ôm thêm đống việc vào người chứ.

"..."

Vạn vạn không ngờ tới có người chỉ vì lười mà từ chối lời đề nghị khiến người ta động lòng đến thế của mình.

Đã vậy Cố Hạ còn mang vẻ mặt vô tội đuổi theo hỏi thăm: "Ta có thể ước thêm một nguyện vọng nữa không?"

Mẹ kiếp.

"Ước cái rắm! Ta thấy ngươi giống nguyện vọng lắm rồi đấy!"

Âm thanh kia nhịn không nổi nữa, hoàn toàn vỡ trận.

"Cút, ngươi cút ngay cho ta, cút càng xa càng tốt a a a."

Nói xong không đợi Cố Hạ phản ứng, trực tiếp ném người ra ngoài.

Hình ảnh trước mắt lần nữa thay đổi, đến khi Cố Hạ mở mắt ra lần nữa, liền phát hiện mình đã xuất hiện ở nơi lúc tiến vào.

Trong lòng còn ôm cuốn cấm thư đen ngòm tìm được trước đó.

Ồ hô.

Cố Hạ quay đầu nhìn nhìn cánh cửa đóng chặt sau lưng, chớp chớp mắt.

"Mới thế đã không trụ được rồi? Khả năng chịu đựng tâm lý cũng kém quá đi?"

Nàng còn chưa kịp phát lực mà.

Cố Hạ vốn còn định kích thích cho cái tên đầu sỏ trốn trong bóng tối mê hoặc mình lộ diện cơ, kết quả không ngờ tới chỉ trong vài ba câu nói đối phương giống như bị kích thích quá mạnh.

Trực tiếp không nói hai lời ném mình ra luôn.

À thì, đúng là không ngờ tới nha.

Nhưng bây giờ còn một vấn đề lớn nữa——

Lê Thính Vân đâu rồi??

Theo lý mà nói hai người cùng nhau đi vào, mặc dù giữa chừng xảy ra chút trục trặc bị tách ra, nhưng nàng đều bị ném ra rồi, sao vẫn chưa thấy đối phương ra.

Cố Hạ trong lúc suy tư vô thức chạm vào mép cuốn cấm thư trong lòng, đầu ngón tay khựng lại.

Nếu không nhớ nhầm... tất cả những chuyện này hình như đều là do cái thứ này gây ra.

Cùng lúc đó.

Lê Thính Vân vốn bị ép phải tách ra với Cố Hạ trước đó cũng rất bất ngờ.

Hắn mặc dù không rõ mình lúc này đang ở nơi nào, nhưng sau khi tìm kiếm tung tích Cố Hạ không có kết quả, hắn cũng theo bản năng cảnh giác lên.

Hắn không biết rốt cuộc là thứ gì đứng sau giở trò quỷ? Còn tốn công tốn sức tách hai người bọn họ ra như vậy.

Với ý nghĩ đó, Lê Thính Vân cũng không đợi quá lâu, rất nhanh liền gặp phải tình huống giống hệt Cố Hạ.

Đối với cái giọng nói lạ lẫm đột ngột xuất hiện, còn lải nhải không ngừng bên tai mình.

Đuôi mày thiếu niên hơi lạnh, không nhìn ra chút cảm xúc nào.

Đùa à.

Cái loại thủ đoạn cấp thấp này, tưởng hắn sẽ dễ dàng mắc bẫy vậy sao?

Hắn mặc dù không giống Cố Hạ có ác thú vị trêu đùa đối phương một trận tơi bời, nhưng cũng không định để tâm, ngậm miệng không nói một lời, tìm kiếm lối thoát khỏi đây.

Rõ ràng đối phương cũng không ngờ tới hai tiểu quỷ vào lần này đều khó nhằn như vậy.

Đúng kiểu dầu muối không vào luôn.

Đã như vậy——

Nó đột nhiên trở nên tàn nhẫn hẳn lên, thực sự tưởng rằng mình không có cách nào trị được bọn chúng sao?

Rất nhanh giọng nói mang theo ý vị mê hoặc biến mất, ngay lúc Lê Thính Vân nghi ngờ đối phương có phải đang toan tính chuyện khác không, bước chân hắn hơi khựng lại.

Bỗng nhiên nhận thấy môi trường xung quanh mình dường như có chút quen mắt quá mức.

Hắn lại đi tới trước một đoạn ngắn, chỉ trong chốc lát đã trở lại trước cánh cửa lúc bọn họ đi vào.

Lê Thính Vân do dự một chút.

Luôn cảm thấy có chút quá mức thuận lợi rồi.

...

BÌNH LUẬN