Sân phơi thóc là một bãi đá bằng phẳng lớn, hầu như làng nào cũng có một nơi như vậy, ngày thường chẳng có tác dụng gì lớn, nhưng hễ đến mùa thu hoạch, vì một chỗ đứng mà anh em ruột cũng có thể đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán.
Triệu Tiểu Bảo chạy đến nơi thì nhà họ Ngô ở đầu thôn bị cháy nhà đang cãi nhau đỏ mặt tía tai với nương của Chu Xuân Nha, chính là vì một chỗ đứng, theo cách phân chia năm ngoái, năm nay đáng lẽ phải đến lượt nhà họ Chu, nhưng người nhà họ Ngô không chịu, bảo năm nay chỗ ở sân phơi thóc ai đến trước thì được, nói đúng ra cũng chẳng phải đến lượt nhà họ Chu, chẳng qua là nhà Triệu Hữu Tài trước nhà họ đã chết sạch cả hộ, tính xuống dưới mới đến lượt nhà họ Chu.
Nhưng năm nay chết nhiều người như vậy, sao có thể giống mọi năm được? Đương nhiên là ai đến trước thì được trước!
"Tại sao đến lượt nhà chúng tôi thì lại không theo quy tắc nữa? Mọi năm đều luân phiên như vậy mà! Nhà Triệu Hữu Tài chết là chuyện của nhà họ, nhà tôi vẫn yên ổn cả nhà không thiếu một ai, chỗ này chính là của nhà tôi!" Nương của Xuân Nha tức đến mức mặt đỏ tía tai, nhìn mụ Ngô đang ngồi dưới đất, cái mụ già chết tiệt này thế mà nửa đêm đã mang một tấm chiếu ra trải ở chỗ của nhà cô, ngủ một đêm ở sân phơi thóc, chính là để chiếm chỗ của nhà cô, hại cô sáng sớm chạy qua thì đã mất chỗ.
Lúc này bếp lò ở nhà vẫn còn đang đỏ lửa, lại phải bận cãi nhau với mụ, nếu để mẹ chồng biết cô không chiếm được địa bàn, quay về không biết sẽ làm loạn thế nào: "Bà có nói hươu nói vượn gì đi chăng nữa, hôm nay bà cũng phải nhường ra!"
Cô hạ quyết tâm, dứt khoát ngồi bệt xuống cạnh mụ Ngô, thậm chí còn dữ dằn hơn mụ, nằm thẳng cẳng xuống đất luôn.
Mấy năm trước vì tranh giành địa bàn, trong thôn có hai hộ gia đình đánh nhau to, người đàn ông của một nhà bị đánh đến mức đầu chảy máu ròng ròng, nửa đêm phát sốt, suýt chút nữa thì chết. Hộ gia đình đó trực tiếp gọi người trong tộc đến, đập phá nhà của hộ kia, còn đẩy bà lão nhà đó ngã ngồi bệt xuống đất, người già có tuổi rồi sao chịu nổi cú ngã đó, một phát ngồi xuống là gãy xương cụt, nhà nghèo lại không có tiền mời thầy thuốc, bà lão nằm trên giường nửa tháng, rốt cuộc không qua khỏi.
Hai nhà kết thù, lúc đó thôn trưởng vẫn chưa chết, thấy chuyện ầm ĩ lên, cuối cùng tập hợp cả làng lại bàn bạc, ngoại trừ mấy chỗ tốt ở sân phơi thóc, mấy chỗ hạng hai còn lại thì để hơn ba mươi hộ trong làng luân phiên nhau, năm nay nhà anh, năm sau nhà tôi, đây là cách phân chia khá hợp lý, thỏa mãn được lợi ích của đại đa số mọi người.
Đương nhiên, mấy vị trí tốt nhất thì không tham gia vào việc luân phiên phân chia, vị trí tốt nhất vẫn luôn là địa bàn của nhà thôn trưởng, còn lại thì hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của mọi người, ví dụ như vị trí của mấy nhà tộc lão, vì đều là những ông già có uy quyền nhất trong họ, giống như Triệu Sơn Ao, cho dù nhà họ Triệu đông con trai, bắp tay to, cũng sẽ không đi tranh địa bàn với mấy ông già, chỉ đi tranh với người ngoài thôi.
Nhà khác cũng vậy, cho nên chỗ phơi thóc của mấy nhà tộc lão luôn cố định, những chỗ hạng hai mới là vị trí nóng hổi mà những gia đình có bản lĩnh trong làng tranh giành.
Giống như chỗ mà nhà họ Ngô và nhà họ Chu đang tranh giành lúc này, nằm sát cạnh vị trí của mấy nhà tộc lão, bãi đá không được bằng phẳng cho lắm, cũng có những hố lõm mấp mô, chỗ này được coi là vị trí trung tâm, lệch đi một chút nữa là đất bùn rồi, cho dù có phơi được nhưng dính phải bùn vàng, bất kể là phơi hay đảo đều không tiện, sau này dính bùn đất đá vụn còn phải nhặt nhạnh, phiền phức vô cùng.
Vì lợi ích nhà mình, cãi nhau đánh nhau đã thành chuyện thường tình, mà vì thôn trưởng và tộc lão đã được hưởng lợi, nên ở sân phơi thóc lời nói của họ ngược lại chẳng ai thèm nghe, họ mà dám mở miệng can ngăn thiên vị, nhất định sẽ bị người ta mắng là đứng nói không đau lưng, sẽ đắc tội với người khác, cho nên ngày thường cãi nhau đánh nhau có người hòa giải, chứ mùa thu hoạch thì chẳng ai dám xen mồm vào làm người hòa giải cả.
Đàn bà cãi nhau trận thế lớn, không ít người đang cầm chổi tre quét bụi đều nhìn qua, Triệu Tiểu Bảo còn nhìn thấy chị dâu ba nhà mình, đang quét chính là chỗ ở giữa, bằng phẳng nhất, hầu như không có hố lõm kia.
Cô bé chạy lạch bạch tới, ôm chầm lấy hai chân của Tôn thị: "Chị dâu ba, sao chị lại ở đây ạ? Cha bảo em ra chiếm chỗ mà, chị đã chiếm xong rồi ạ?"
Tôn thị nghe qua là biết em chồng bị cha lừa rồi, năm nay nhà họ đâu cần phải tranh giành, trong làng đã sớm để dành chỗ cho rồi, nhưng cô lại thuận theo nói: "Đúng vậy, nương lo đến muộn chỗ tốt bị người ta chiếm mất, nên từ sớm đã bảo chị mang đồ đạc qua đây, chúng ta phải ở đây hai ngày, ăn cơm ngủ nghỉ đều ở đây." Cô chỉ vào tấm chiếu và ghế dài đặt trong lán tạm.
Triệu Tiểu Bảo nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, chiếu, gối, cào tre, ghế dài, quạt nan... Năm ngoái mùa thu hoạch cô bé cũng theo ra sân phơi thóc gác đêm rồi, nhưng lúc đó cô bé còn nhỏ, hay quên, chuyện cụ thể không nhớ rõ lắm, nhớ lại chỉ là đống lửa cháy suốt đêm, cô bé rúc vào lòng nương ngủ khì khì, chân tay bị muỗi đốt suốt đêm, cả sân phơi thóc toàn là mùi lá ngải cứu.
Buổi tối ở nông thôn không giống như phủ thành còn có chợ đêm, trời vừa tối là phải đóng cửa đi ngủ, trải nghiệm cả làng cùng ngủ ở một nơi, dưới ánh lửa nhìn bầu trời sao ngân hà tán phét đến lúc buồn ngủ ập tới rất mới lạ, trong ký ức của Triệu Tiểu Bảo, về sân phơi thóc chính là trời tối rồi vẫn có thể chơi với Xuân Nha, cô bé mong đợi lắm.
Lán tạm ở sân phơi thóc cũng là mới dựng năm nay, vị trí tương ứng với chỗ nhà mình chiếm được năm nay, nhà họ Triệu đương nhiên ở chính giữa, bên cạnh chính là nhà Lý Đại Hà và Trần Đại Ngưu, toàn là người quen.
Phía kia vẫn còn đang cãi nhau, Tôn thị dẫn em chồng trải chiếu xong, quay lưng lại lấy ra một chiếc khăn sạch, bảo em chồng lén làm chút nước lên đó, cô lau chiếu hai lần, sau đó vứt gối và quạt nan lên trên, ghế thì cứ để tùy ý, muốn tán phét với ai thì bê sang nhà đó, rất tiện lợi.
"Tiểu Bảo, chị dâu ba còn phải ra bờ sông giặt quần áo, em cứ ở đây trông đồ đạc nhà mình, đợi Hoa Hòe và Tiểu Hoa qua đây thì em chơi với các chị, đừng có chạy lung tung." Tôn thị dặn dò kỹ lưỡng: "Lát nữa nương sẽ qua đây, có chuyện gì em về nhà gọi mọi người cũng được, nếu có ai cãi nhau đánh nhau em đừng có xúm lại xem náo nhiệt, đứng xa xa nhìn là được rồi."
Triệu Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu: "Tiểu Bảo không xúm lại đâu, Tiểu Bảo cứ ở trong lán đợi bọn Hoa Hòe qua."
"Ngoan lắm." Tôn thị chẳng rảnh mà xem nương của Xuân Nha và mụ Ngô túm tóc nhau, dặn dò xong là vội vàng rời đi, ở nhà còn một đống việc mà.
Triệu Tiểu Bảo cởi giày, leo lên chiếu ngồi, nhân lúc không có ai chú ý, cô bé lén nhét một quả mâm xôi vào miệng, không biết tại sao, xem náo nhiệt là cứ muốn ăn cái gì đó, không ăn là miệng cứ ngứa ngáy, cả người khó chịu.
Người ở sân phơi thóc càng lúc càng đông, người cãi nhau cũng càng lúc càng nhiều, chủ yếu là năm nay chết quá nhiều người, ngay cả thôn trưởng cũng mất rồi, những nhà tránh được động đất và lưu dân vào làng đương nhiên không muốn tuân theo quy tắc luân phiên sân phơi thóc gì nữa, họ cũng giống mụ Ngô, nửa đêm đã qua chiếm chỗ, nhà nào không phục thì cứ trực tiếp mà chiến, dù sao đàn ông nhà họ chẳng chết một ai, đối đầu với những nhà mất đi trụ cột thì chẳng sợ chút nào.
Chỉ trong chốc lát, Triệu Tiểu Bảo đã xem được mấy trận náo nhiệt, cô bé cũng không xúm lại, cứ thế ngồi xem, nằm xem, khoanh chân ngồi xem, nằm nghiêng xem, một tay chống trán co chân xem, nằm sấp chống cằm xem...
Vương thị xách theo ống tre đựng nước, dắt theo Tiểu Hắc Tử chậm rãi đi tới, nhìn thấy cảnh tượng này, cái tư thế xem náo nhiệt này, may mà cha cô bé tên là Triệu lão hán, nếu không nhất định sẽ bị người ta ghét.
"Nương!" Nhìn thấy bà, Triệu Tiểu Bảo vội vàng ngồi dậy, hai tay dang ra, Tiểu Hắc Tử lao thẳng vào lòng cô bé.
Tiểu Hắc Tử thè lưỡi liếm liếm lòng bàn tay cô bé, ngọt lịm.
"Gâu!"
"Không được gâu, Tiểu Bảo không có ăn." Triệu Tiểu Bảo vẻ mặt chột dạ nhìn nương.
"Có phải lại lén ăn quả rồi không?" Vương thị sa sầm mặt, đưa ống tre trong tay cho cô bé, còn có một cành liễu ngâm mềm, Triệu Tiểu Bảo lầm bầm một tiếng, không tình nguyện đưa tay nhận lấy, nhai nát xong bắt đầu chà răng.
"Đợi lúc rảnh rỗi, bảo cha con lên trấn mua cho con hộp muối xanh, mua thêm cái bàn chải nữa, sau này ngủ dậy là phải chải răng trước, trước khi đi ngủ cũng phải chải một lần, buổi tối càng không được lén ăn đồ, nếu không răng hỏng đau lên là chết người đấy." Vương thị hiếm khi nghiêm túc, lúc trước còn lo con gái ngủ một mình sẽ sợ, cha cô bé mấy lần nửa đêm không ngủ được chạy sang phòng cô bé, kết quả mở cửa ra là thấy cô bé đang vắt chân chữ ngũ nằm trên giường ăn quà vặt, quả thì thôi đi, có một lần bắt gặp cô bé đang gặm kẹo hồ lô.
Chuyện này thì không ổn rồi.
Đêm đó Vương thị chẳng thèm ngủ, canh chừng cô bé giáo dục một trận, lúc này mới nhận được lời hứa trước khi ngủ không bao giờ lén ăn quà vặt nữa của cô bé.
Chủ yếu là ăn thì không sao, chỉ là răng không chịu nổi, Vương thị răng cỏ không tốt, đã từng nếm trải cảm giác đau răng đến mức nửa cái đầu cũng đau theo, đúng là hận không được chết ngay tại chỗ.
Sáng nay bà không chú ý một cái là cô bé đã xách giỏ chạy mất rồi, răng cũng không chà, ngay cả mặt cũng không rửa.
Hai mẹ con ngồi trên chiếu, Vương thị lấy khăn tay ra, tránh người khác, bảo con gái lén phun ít nước lên đó, vắt khô xong bưng mặt cô bé lau hai lần.
"Đã ra đồng chưa?" Vương thị khẽ hỏi.
Triệu Tiểu Bảo ừm ừm gật đầu, nhìn bà nội Chu đang vội vàng chạy tới từ xa, bàn tay nhỏ vỗ vỗ cánh tay nương, không muốn lau mặt nữa, cứ dướn cái đầu nhỏ không chớp mắt nhìn phía đó, đầy vẻ phấn khích muốn xem náo nhiệt: "Nương, bà nội Xuân Nha tới kìa, ái chà, bà nội Xuân Nha đang gặt lúa ngoài đồng cũng tới rồi."
"Cái tính thích xem náo nhiệt này của con rốt cuộc là giống ai vậy? Cha con, rồi nương đây đều chẳng thích hóng hớt." Vương thị bực mình phát vào mông cô bé một cái, tranh tới tranh lui cuối cùng cũng chỉ có vậy, chẳng ai chiếm được hời cả.
"Giống Tiểu Ngũ, giống Hỷ Nhi ạ!"
"... Cô út giống cháu trai, con cũng nói ra được!" Vương thị cười mắng.
Lúc này mặt trời vừa mới lên không lâu, còn chưa nóng, mặc dù lão già bảo bà ở nhà, nhưng dù sao cũng là người chăm chỉ, thật sự ngồi không yên, bà không khỏi dặn dò con gái: "Nương ra đồng xem cha con thế nào, con cứ ở đây, không được đi đâu hết, cứ để Tiểu Hắc Tử ở đây bạn với con, có chuyện gì thì bảo Tiểu Hắc Tử đi gọi mọi người, nghe rõ chưa?" Thấy cô bé cứ nghển cổ nhìn chằm chằm phía kia, Vương thị nhẹ nhàng véo tai cô bé một cái.
Chỉ trong chốc lát, mụ Chu và mụ Ngô đã đánh nhau rồi, đám đàn ông hai nhà nghe tin chạy tới nói chưa được hai câu không hợp ý cũng nổi hỏa, nhìn qua là có tư thế muốn động thủ.
Triệu Tiểu Bảo còn nhìn thấy Phùng thị và Hoa Hòe, Phùng thị trên tay cũng ôm chiếu và gối, Hoa Hòe xách ghế dài, vác cào tre, bọn Đại Cẩu Tử không có ở đây, lúc nãy ra sân phơi thóc đi ngang qua ruộng nhà họ Lý, cô bé thấy bọn Đại Cẩu Tử cũng đang gặt lúa.
Trông thóc toàn là con gái, con gái thể lực không bằng con trai, ngoại trừ những nhà trọng nam khinh nữ quá mức như nhà họ Chu, cơ bản đều là con trai xuống đồng, con gái trông thóc, phụ nữ bận xong việc nhà mới xuống đồng giúp một tay.
Lán tạm của hai nhà sát cạnh nhau, hai chị em già chẳng kịp nói nhiều, hôm nay đều bận rộn, biết Phùng thị cũng phải ra đồng, Vương thị liền nói: "Chị và Hoa Hòe cứ ở trong lán, đừng có xúm lại xem náo nhiệt, đừng có quản chuyện nhà người ta, mình cứ đứng xa ra một chút, nghe rõ chưa?"
Hai cô bé vội vàng gật đầu.
Đợi người lớn vừa đi, Triệu Tiểu Bảo liền chạy qua giúp Hoa Hòe trải chiếu, chiếu vừa trải xong, nhà họ Ngô và nhà họ Chu đã đánh nhau thật rồi, mụ Chu và mụ Ngô đánh lộn một đoàn dưới đất, đàn ông hai nhà người đấm một cái tôi đấm một cái qua lại, người xung quanh thấy lạ cũng không lạ, đều chiếm địa bàn nhà mình, chẳng ai thèm lên can ngăn, cả sân phơi thóc toàn là tiếng chửi bới của hai nhà, chuyện cũ rích đều lôi ra hết, nào là hồi trẻ bà liếc mắt đưa tình với ông đàn ông nhà nào, mày đi mày lại nhìn qua là biết chẳng phải thứ tốt lành gì, lại bảo cái lão già chết sớm nhà bà là cái thứ không sạch sẽ, dây dưa không rõ với bà góa nhà nào, còn giúp người ta gánh củi khai hoang, cả làng này ai mà chẳng biết...
"Đồ hư hỏng, cả nhà các người đều là đồ hư hỏng! Lưu dân sao không giết chết cả nhà các người đi, cái thứ bẩn thỉu, kẻ đáng bị ngâm hố phân nhất chính là cả nhà các người!" Mụ Chu cưỡi trên người mụ Ngô, hết cái tát này đến cái tát khác giáng xuống mặt mụ.
"Đàn ông nhà bà mới là đồ hư hỏng, cái thứ nát bét, cái bẹn của ai cũng muốn thọc vào một cái!" Mụ Ngô thân hình nhỏ hơn mụ Chu một chút, bị mụ đè không lật người lại được, nhưng mụ cũng chẳng phải hạng người nằm yên cho người ta tát, mụ túm lấy tay mụ Chu rồi cắn một phát thật mạnh, đau đến mức mụ Chu rống lên một tiếng tại chỗ, tức mụ cắn mình, càng tức mụ nói đàn ông nhà mình như vậy.
"Đàn ông nhà bà mới là cái thứ nát bét nát đít, hôm nay dây dưa với bà góa, ngày mai dây dưa với ông góa, trai gái đều dây dưa hết, trước nát sau nát trên nát dưới cũng nát, một cái giường không ngủ ra được hai loại tốt, bà với lão đàn ông nhà bà đều nát như nhau, cả nhà các người đều nát!" Mụ Chu chát chát lại tát thêm hai cái vào mặt mụ Ngô: "Vị trí này năm nay chính là đến lượt nhà tôi, tôi chẳng cần biết bà có phải nửa đêm đã đến nằm đây hay không, lão nương hôm nay đặt lời ở đây rồi, bà có chết ở đây thì thóc nhà tôi năm nay cũng phải phơi trên xác bà, không tin thì cứ chống mắt mà xem!"
Hai mụ già chửi bới thô tục, hai lão già sắc mặt người nào cũng khó coi hơn người nào, bao nhiêu người đang nhìn thế này, huống hồ đều là chuyện cũ rích rồi, không ít con dâu trẻ tuổi không biết hóa ra còn có chuyện này, tiếng kinh hô từng trận, cái ánh mắt đó cứ nhìn chằm chằm vào chỗ nhạy cảm của họ, nhất thời là cả trong lẫn ngoài đều không còn mặt mũi nào nữa, tại chỗ liền đánh nhau túi bụi.
Họ vốn dĩ đang ở ngoài đồng gặt lúa, được người ta báo tin sân phơi thóc vì tranh chỗ mà đánh nhau, lúc này mới vội vàng chạy tới, nghe thấy lời này, ai mà chịu nổi?
Cha mẹ đều đang đánh nhau, con trai con dâu hai nhà cũng động thủ, ngay cả Đại Đầu Tam Đầu cũng đánh nhau một đoàn với cháu trai nhà họ Ngô.
Triệu Tiểu Bảo và Hoa Hòe xem đến ngây người, không ít lời lẽ lộn xộn các cô bé đều nghe không hiểu, chỉ nghe được đại khái, trong tai đầy rẫy những từ ngữ như "bẩn", "loạn", "ngủ" này nọ.
Mà ngoại trừ nhà họ Chu và họ Ngô vì vị trí mà đánh nhau, mấy nhà khác cũng suýt chút nữa động thủ, nhưng cho dù sân phơi thóc náo loạn đến mức nào, các tộc lão cũng chẳng lộ diện, hôm nay ai nấy đều bận rộn với mấy mẫu ruộng nhà mình, thật sự không có tâm trí quản chuyện người khác, muốn thế nào thì thế.
Chủ yếu là không quản được, họ cũng chẳng chiếm được lý lẽ mà.
Cuộc hỗn chiến này kéo dài hồi lâu, mãi đến khi Triệu lão hán gánh thóc tới mới dừng lại, mọi người nhìn hai sọt thóc đầy ắp mà ông gánh, lúc này mới thấy thời gian không còn sớm nữa, nhà họ Triệu đã bắt đầu phơi thóc rồi, mà họ vẫn chưa bắt đầu gặt.
"Chú Đại Căn, sao nhà chú nhanh thế? Mặt trời vừa mới lên mà!"
"Đi thôi đi thôi, đi gặt lúa trước đã."
"Tóm lại tôi chỉ nói một câu, cứ theo quy tắc mà làm, năm nay đến lượt nhà nào vị trí nào thì là của nhà đó, ai không phục thì về nhà dùng mẹt mà phơi, chẳng ai thèm tranh với bà đâu."
"Đúng!" Lập tức có người phụ họa: "Chẳng có lý nào năm ngoái chúng tôi tuân theo quy tắc, nhà bà chiếm được chỗ tốt, năm nay lại không tuân theo nữa, chẳng có cái lý đó!"
"Hai ông bà nhà họ Ngô, làm người cũng phải có chút lương tâm, nhà ông bà xây nhà người trong làng đều giúp một tay, ông bà đừng có quấy nhiễu vô lý, chuyện này nhà ông bà không chiếm được lý đâu!"
Triệu lão hán nhìn qua là biết đã xảy ra chuyện gì, năm nào cũng phải diễn một màn, cho dù có quy tắc thì cũng luôn có kẻ không tuân theo, nửa đêm đã qua chiếm chỗ, gặp phải nhà nào tính tình hiền lành, ví dụ như mấy anh em Ngô Đại Trụ, e là còn để mụ chiếm được thật.
Khổ nỗi mụ lại đụng phải nhà họ Chu, mụ Chu đó cũng là một kẻ ngang ngược có tiếng, chỉ có mụ chiếm hời của người khác chứ chẳng có chuyện người khác chiếm được của mụ.
Đổ hai sọt thóc xuống giữa bãi đá, đỡ lấy cái cào tre mà con gái vác tới, Triệu lão hán san phẳng thóc, nhặt ít rơm rạ vứt sang một bên. Thấy con gái ở bên cạnh đang nóng lòng muốn thử, ông vui vẻ, không nhịn được trêu cô bé: "Tiểu Bảo, nhiệm vụ của con nặng nề rồi đây, cha gánh thóc qua rồi, từ giờ trở đi con phải túc trực không rời nửa bước, đặc biệt là trông chừng không để người ta giẫm vào, càng không được để người ta lén cào mất, còn cả Tiểu Hắc Tử nữa, trông chừng nó, không được để nó đi tiểu vào thóc."
"Tiểu Bảo biết rồi ạ!" Triệu Tiểu Bảo nghiêm túc gật đầu, nhìn cái cào tre trên tay ông.
Triệu lão hán đang nhặt rơm rạ, tiện tay đưa cào cho cô bé, Triệu Tiểu Bảo nắm lấy cái cào cao hơn cả người mình, làm bộ làm tịch đảo thóc, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ nghiêm túc.
Triệu lão hán đặt rơm rạ đã nhặt xong ở ba hướng trái phải dưới, lại nói với cô bé: "Tiểu Bảo, đây là vạch cha vạch ra, nhìn cho kỹ nhé, trong đống rơm rạ là địa giới nhà mình, ngoài đống rơm rạ là của nhà người ta, đừng để thóc nhà người ta đổ sang bên mình, con cũng đừng có làm thóc văng sang phía người ta, nếu không là thành lương thực nhà người ta đấy."
"Tiểu Bảo biết rồi ạ!" Triệu Tiểu Bảo vứt luôn cái cào tre, đi nhặt từng hạt thóc văng sang địa giới nhà người khác về, mỗi hạt gạo đều là mồ hôi nước mắt cha và các anh vất vả trồng ra, tuyệt đối không được để hời cho người ngoài, cô bé phải nhìn cho thật kỹ.
"Vậy cha ra đồng bận đây, con ngoan ngoãn ở đây nhé." Cầm đòn gánh lên, Triệu lão hán đi một bước lại quay đầu nhìn ba lần: "Trông cho kỹ nhé, đừng có chạy lung tung, trưa chị dâu cả sẽ mang cơm qua."
"Dạ vâng ạ."
Triệu lão hán vừa đi, nhà họ Ngô bị người ta vừa khuyên vừa mắng, cuối cùng thật sự không chịu nổi áp lực, đành phải nhường chỗ, đi ra chỗ rìa ngoài cùng. Chỗ bãi đá này sát cạnh con đường nhỏ, trời nắng thì thôi, cho dù phơi thóc trên đống đất thì cùng lắm là bẩn một chút, nhưng nếu trời mưa mà thu dọn không kịp, thóc không chỉ bị mưa ướt mà còn dính phải bùn vàng, đúng là bực mình.
Mụ Ngô với mái đầu bù xù và mấy vết cào trên mặt, đặc biệt là khi nhìn thấy hai đứa con trai của Lã quả phụ chậm rãi đi tới, chỗ họ đến lại là chỗ sát cạnh nhà họ Triệu, sự bất cân bằng trong lòng mụ lập tức đạt đến đỉnh điểm, không nhịn được lầm bầm chửi rủa: "Dựa vào cây lớn đúng là mát mẻ thật, ngay cả một mụ góa cũng chiếm được chỗ tốt, lúc đó những người bị bắt đều chết hết rồi, chỉ có mụ ta là còn sống, quỷ mới tin cái bộ lý lẽ đó của mụ ta, vận khí tốt vận khí tốt, mụ ta mà vận khí tốt thật thì đã chẳng thành mụ góa rồi, cũng chẳng biết đã bán cái bẹn bao nhiêu lần rồi..."
"Đại La Bặc Tiểu La Bặc, ở đây ở đây." Triệu Tiểu Bảo ôm cào nhảy tót lên vẫy tay gọi hai anh em họ, chỉ vào mảnh đất ngay dưới nhà mình: "Chỗ này là của nhà các cháu, cha cô dùng rơm rạ vạch đường rồi, trên là nhà cô, dưới là nhà các cháu, chúng ta đều không được lấn qua nhé."
"Cô út, cháu không lấn đâu." Đại La Bặc chạy tới, chỉ vào rơm rạ nói với Tiểu La Bặc: "Nghe thấy cô út nói gì chưa, cứ nhìn theo cái rơm rạ này, đừng có cào thóc của cô út."
Tiểu La Bặc đang chống cào tre ngoan ngoãn gật đầu: "Anh ơi em thấy rồi."
"Được." Đại La Bặc không mang chiếu, chỉ cầm cái ghế dài, tìm đại một chỗ đặt xuống, dặn dò Tiểu La Bặc mấy câu, quay đầu nói với Triệu Tiểu Bảo: "Cô út, cô muốn làm gì thì cứ gọi Tiểu La Bặc, nó sẽ giúp cô, giờ cháu phải ra đồng gặt lúa đây, nếu Tiểu La Bặc chẳng may cào thóc nhà cô sang thì cô cứ cào lại là được." Chuyện liên quan đến lương thực, ai nấy đều sợ chịu thiệt, nếu chẳng may làm văng thóc sang nhà người khác, đối phương nhất định sẽ cào lại nhiều hơn, đổi lại là người khác Đại La Bặc nhất định không nói lời này, nhưng cô út thì khác, cô muốn cào thế nào thì cào.
Triệu Tiểu Bảo xua tay: "Đại La Bặc cháu đi đi, gặt thong thả thôi, nương cô bảo đợi nhà cô gặt xong sẽ qua giúp nhà cháu."
Đại La Bặc mím môi không nói gì, trong lòng vẫn nghĩ mình gặt thêm được chút nào hay chút nấy, ông Triệu và mọi người cũng mệt mà.
Lúc đi ngang qua mụ Ngô, cậu bé lườm mụ một cái sắc lẹm, trước khi mụ chống nạnh chửi bới, cậu bé đã chạy biến đi rồi.
"Nhà họ Ngô tôi là không còn người nữa sao?! Già trẻ lớn bé đều dám cưỡi lên đầu lên cổ tôi mà đi vệ sinh rồi!!" Mụ Ngô lại một trận chửi bới, chẳng làm gì được nhà họ Chu, đuổi không kịp Đại La Bặc đã chạy mất, càng chẳng làm gì được Tiểu La Bặc đang ngồi xếp hàng với Triệu Tiểu Bảo, nhìn xuống chỗ đất mấp mô đầy đá vụn bùn vàng, nhất thời càng thêm tức giận.
Mụ thế mà nửa đêm đã qua đây ngủ rồi đấy!!
Nhưng có tức giận đến mấy cũng phải đi gặt lúa, đợi mụ quét xong đất, thu dọn xong chuẩn bị ra đồng thì Triệu Nhị Điền đã gánh sọt thóc thứ hai qua rồi.
Triệu Tiểu Bảo vội vàng đứng dậy đón lấy, nhặt cái cào tre dưới đất lên: "Anh hai, để em san thóc cho!"
"Em san không nổi đâu." Triệu Nhị Điền đặt đòn gánh xuống, nghiêng đầu quệt mồ hôi trên trán, bàn tay lớn nắm lấy mép sọt nhấc lên đổ một cái, thóc đầy ắp cùng với lá rơm đổ hết xuống đất.
Triệu Tiểu Bảo nắm cào tre cào cào đống thóc vun cao như núi nhỏ, thật sự san không phẳng nổi, cô bé vốn chẳng bao giờ làm khó bản thân, san không được là lập tức bỏ cuộc, quay người đi lấy ống tre đựng nước. Trong ống tre vốn dĩ không có nước, lúc cô bé đưa qua Triệu Nhị Điền vừa cầm là biết bên trong đầy ắp nước, nước suối ở Thần Tiên Địa uống còn ngọt hơn cả nước suối trong núi, anh ngửa cổ yết hầu chuyển động mấy cái là uống sạch bách.
"Anh hai, hi hi, lúc nãy Tiểu Bảo quên không cho cha uống nước rồi." Triệu Tiểu Bảo có chút ngại ngùng vân vê ngón tay, lúc nãy mải xem náo nhiệt quá nên quên mất cha rồi.
"Không sao, chị dâu hai của em bưng một chậu nước đường đỏ ra đồng rồi, có nước uống mà." Triệu Nhị Điền nhặt cào tre dưới đất lên, san phẳng thóc, tiện thể đảo qua đống thóc lúc trước một lượt, để em gái trông sân phơi thóc thực chất là tìm cho cô bé một trò chơi thôi, chứ chẳng trông mong gì cô bé đảo thóc, hai ngày này trong nhà bận rộn, ngay cả bọn Tiểu Ngũ cũng chẳng có thời gian chơi, trẻ con trong làng cũng vậy, thà tìm cho cô bé một việc nhẹ nhàng, còn hơn là để cô bé chạy lung tung khắp bờ ruộng vì rảnh rỗi quá.
Đảo thóc xong, anh chẳng kịp nghỉ ngơi, gánh sọt không lại ra đồng.
Sau khi mặt trời lên cao, những cô bé làm xong việc nhà cũng ôm chiếu ra sân phơi thóc, Tiểu Hoa và Tiểu Thảo cũng ở trong đó, trẻ con đông lên, nơi này càng thêm náo nhiệt, những người quen thân tụ tập lại thành nhóm ba hai người, những đứa lớn hơn một chút thỉnh thoảng sẽ đi đảo thóc một lần, những đứa nhỏ ví dụ như Triệu Tiểu Bảo, thóc nhà cô bé toàn là Tiểu Hoa và Tiểu La Bặc đi đảo, còn cô bé thì cứ nằm bò trên chiếu mà cười hì hì.
Đến buổi trưa, Chu thị nấu cơm ở nhà trước tiên ra đồng đưa cơm, sau đó mới đến sân phơi thóc đưa cơm cho Triệu Tiểu Bảo.
Mà giống như Tiểu Hoa, trong nhà không có thêm lao động, thì là sau khi Lừa Đản gặt lúa xong ra sân phơi thóc nghỉ ngơi, Tiểu Hoa mới về nhà nấu cơm, nấu xong cũng đưa ra đồng cho cha mẹ trước, sau đó mới đưa ra sân phơi thóc.
Tiểu La Bặc thì chỉ có thể trố mắt nhìn người khác ăn cơm, ngoan ngoãn đợi nương và anh trai gặt xong lúa buổi sáng, nương về nhà nấu xong mới bưng qua cho cậu bé.
Những lúc thế này cái lợi của việc nhân đinh hưng vượng mới lộ ra, giống như Tiểu La Bặc đi tiểu cũng chẳng dám chạy xa, buồn tiểu là cứ tìm đại gốc cây nào vừa có thể nhìn thấy sân phơi thóc vừa có thể tránh được người, kéo quần xuống, xè xè xong là lại vội vàng chạy về. Càng chẳng có ai để luân phiên nấu cơm, ngay cả một người thay ca cũng không có.
Các cô gái đều chạy về nhà nấu cơm rồi, trông thóc chỉ còn lại đám con trai, Triệu Tiểu Bảo không muốn chơi với cháu trai, bưng bát ngoan ngoãn ăn cơm. Cô bé cũng chẳng nỡ thiên vị, thấy Tiểu La Bặc ngồi trên ghế đói đến mức gãi chân, muốn chia cho cậu bé ăn, nhưng bên cạnh Đại Cẩu Tử Lừa Đản bọn họ lại cứ nhìn chằm chằm, ái chà, làm cô út đúng là khó thật mà.
Cuối cùng vẫn là từ trong cái gùi nhỏ mà chị dâu cả mang tới "móc" ra hai cái bánh bao ngũ cốc, bẻ thành mấy miếng chia cho đám cháu trai ăn lót dạ.
"Ăn đi ăn đi, ai bảo cô là cô út chứ." Cô bé thở dài, cầm đũa lùa cơm lia lịa, hôm nay cô bé cũng chẳng làm việc gì nặng, nhưng bụng cứ thấy đói cồn cào, cơm trắng ăn cũng thấy ngon hơn hẳn trước kia.
Tam Đầu ở cách đó không xa nhìn bánh bao trên tay họ mà cứ nuốt nước miếng ừng ực, không nhịn được gào lên: "Đại Cẩu Tử bọn mày không biết xấu hổ à, người ta cho là lấy luôn, mày có phải cháu ruột người ta đâu, cháu ruột Triệu Tiểu Bảo là bọn Triệu Tiểu Ngũ cơ mà, nương tao bảo rồi, ăn đồ nhà người khác là bị thối mồm đấy, mày sắp bị thối mồm rồi!"
"Liên quan gì đến mày hả!" Đại Cẩu Tử bây giờ trong làng oai lắm, ông nội cha và chú của cậu đều là những người đã giết lưu dân, trước kia cậu cũng chơi với bọn Đại Đầu Tam Đầu, giờ thì không, giờ cậu là anh em tốt của Triệu Tiểu Ngũ, với anh em Đại Đầu là kẻ thù đấy: "Có ăn của nhà mày đâu."
"Bánh bao nhà tao cũng chẳng cho mày ăn!" Tam Đầu hét lên.
"Mày cho tao còn chẳng thèm ăn ấy chứ!" Đại Cẩu Tử cũng gào to trả miếng: "Hai đứa mày xứng ăn bánh bao cái nỗi gì, chẳng chịu làm việc, con trai là phải xuống đồng gặt lúa, con gái mới trông thóc, hai đứa mày lười biếng, để Xuân Nha Xuân Miêu ra đồng gặt lúa, bánh bao cơm trắng phải để dành cho hai chị em họ ăn, hai đứa mày chỉ xứng uống nước lã thôi!"
Chưa đợi Tam Đầu mắng lại, cậu bé đã "u oa u oa" cắt ngang tiếng của nó, nói tiếp: "Bây giờ hai đứa mày là lũ trẻ lười, lớn lên thành lão lười, lão lười thì không lấy được vợ, không sinh được con trai, sau này hai đứa mày thành lão già cô đơn, lão già cô đơn thì không có hậu duệ đập bát, chết rồi càng không có hậu duệ thắp hương, làm quỷ cũng thành quỷ chết đói, là hồn ma bóng quế không nơi nương tựa, làm người thì lười, làm quỷ thì khổ, ha ha ha ha, Đại Đầu Tam Đầu hai đứa mày khổ quá đi mất..."
Đại Đầu Tam Đầu tức đến nổ đom đóm mắt, xông tới định đánh cậu bé: "Mày mới không lấy được vợ, mày mới làm hồn ma bóng quế, tao đánh chết mày!"
"Tới đây tới đây, mày tưởng tao sợ mày chắc, hai đứa mày là lũ hèn nhát bắt nạt chị em gái, tao còn đang muốn đánh bọn mày đây!"
Dương nhiên là không đánh nhau được, người lớn đến đưa cơm đông, trực tiếp kéo họ ra rồi.
Buổi trưa mặt trời gay gắt, đàn ông gặt lúa đều về nhà nghỉ trưa rồi, phụ nữ trẻ con thì ở lại sân phơi thóc, mệt thì nằm trên chiếu chợp mắt một lát. Cho dù trốn trong lán tạm, mặt trời vẫn cứ làm chói mắt, nóng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, gió từ quạt nan quạt ra cũng là gió nóng.
Muỗi cũng nhiều, cứ vo ve bay khắp nơi, Chu thị đốt lá ngải cứu cạnh lán nhà mình, nhưng chẳng ăn thua gì, Triệu Tiểu Bảo khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi, lại bị muỗi đốt tỉnh.
"Chị dâu cả, chân ngứa, tay ngứa, mặt cũng ngứa nữa." Triệu Tiểu Bảo bị đốt một nốt đỏ hỏn, khó chịu đến mức mếu máo sắp khóc.
Muỗi rừng độc lắm, bị đốt một cái là sưng vù một cục to tướng, mấy ngày trời chẳng tan, Chu thị bưng mặt cô bé, buổi trưa đúng lúc đang buồn ngủ ríu mắt, trong lán tiếng ngáy vang trời, thấy không ai chú ý, cô bảo em chồng lấy lọ thuốc mỡ xanh ra, ôn tồn dỗ dành: "Chị dâu bôi thuốc cho em, ngoan nhé, bôi thuốc là hết ngứa ngay."
Triệu Tiểu Bảo đưa lọ thuốc cho chị dâu, lúc thì gãi tay, lúc thì gãi chân, khó chịu đến mức trên lông mi toàn là nước mắt, không khóc thành tiếng, chỉ là khó chịu vô cùng.
Chu thị mở nút chai, quệt một miếng to, trước tiên bôi lên mặt cho cô bé, sau đó bôi lần lượt lên tay và chân, ngay cả gót chân cũng không bỏ sót: "Hôm nào phải bảo anh cả em lên trấn Thanh Hà đến y quán Bình An mua thêm mấy lọ thuốc mỡ xanh nữa, cái này dùng tốn quá, một mùa hè chẳng trụ nổi." Cả nhà có mỗi em chồng là hay bị muỗi đốt nhất, chẳng biết là do da trẻ con mềm hay là máu thơm quá, đúng là chẳng đốt ai, cứ nhè mỗi mình cô bé mà đốt.
Đặc biệt là Thần Tiên Địa, Chu thị thế nào cũng không nghĩ thông được, sao Thần Tiên Địa cũng có muỗi chứ, chẳng lẽ cái thứ phiền phức này thật sự quý hiếm Tiểu Bảo đến thế, ngay cả Thần Tiên Địa cũng không trốn thoát được?
Thật sự nghĩ không thông, nghĩ không thông mà.
Bôi thuốc xong, cô đưa quạt nan cho em chồng, đứng dậy đi đảo thóc một lượt, rời khỏi lán tạm, mặt trời nắng cháy da cháy thịt, hơi nóng cứ phả thẳng vào mặt.
Chỉ đảo một lượt thôi mà lúc quay lại người đã đầy mồ hôi, chẳng dám nghĩ những người đang gặt lúa ngoài đồng vất vả đến mức nào.
Cô thở dài một tiếng, nhìn Tiểu La Bặc đang ngồi trên ghế dài ngủ gật ở cách đó không xa, Đại La Bặc không đến thay em trông thóc, Lã quả phụ cũng không có ở đây, chẳng cần nghĩ cũng biết hai mẹ con họ buổi trưa cũng không nghỉ, giờ này vẫn đang đội nắng gắt bận rộn ngoài đồng.
Cô không nhịn được nói: "Tiểu La Bặc, qua chỗ bác này."
Tiểu La Bặc bị nắng làm cho choáng váng rồi, nghe vậy chậm rãi đứng dậy, đi tới xong Chu thị đưa ống tre cho cậu bé, còn sờ sờ mặt cậu bé, nóng hầm hập: "Thằng bé ngốc này, sao lại ngồi dưới nắng thế, con dịch cái ghế ra phía sau một chút chứ."
Tiểu La Bặc chậm rãi nhận lấy ống tre, cậu bé lén nhìn cô út một cái, thấy cô cười với mình, cậu bé mím mím đôi môi khô khốc, lúc này mới uống hết nước trong ống tre.
Vốn dĩ định uống một ngụm thôi, nhưng ngon quá, ngọt lịm lại còn mát lạnh nữa, cậu bé không nhịn được uống hết ngụm này đến ngụm khác.
"Uống đi, bác vẫn còn mà." Thấy cậu bé nắm ống tre không, có chút vẻ lúng túng, Chu thị nhìn mà thấy thương quá: "Lát nữa bảo nương con mang tấm chiếu ra, ban ngày con ngồi được, chứ ban đêm cũng ngồi được sao? Buổi tối phải ngủ ở đây, không thể cứ thế mà nằm xuống đất được."
"Nương mệt." Tiểu La Bặc sụt sịt mũi, cậu bé là mùa đông sụt sịt nước mũi lạnh, mùa hè thu sụt sịt nước mũi nóng, quanh năm suốt tháng mặt mũi chẳng bao giờ sạch sẽ: "Anh cũng mệt."
"Con ngồi cũng mệt mà, trẻ con theo làm gì cho khổ." Chu thị lấy khăn tay lau mũi cho cậu bé, chẳng chút ghét bỏ bẩn thỉu: "Buồn ngủ thì chợp mắt một lát, bác trông thóc giúp con, tin bác không?"
Tiểu La Bặc gật đầu, sau đó lại lắc đầu, sau đó lại gật gật đầu.
Chu thị liền thấy cậu bé dịch ghế, nhưng đầu vẫn cứ gật gà gật gù, cố gượng không dám ngủ, cái gật đầu cuối cùng kia chắc là ý là tin tưởng cô? Cô không khỏi thở dài trong lòng.
Khoảng thời gian buổi trưa và đầu giờ chiều này, Triệu lão hán và con trai cháu trai đều ở nhà nghỉ trưa, đợi lúc mặt trời bớt gắt hơn mới tiếp tục xuống đồng gặt lúa. Nhà họ đông người mới dám nghỉ như vậy, còn nhiều nhà khác là ăn cơm trưa xong chợp mắt một cái là lại tiếp tục đi bận rộn rồi.
Đợi lúc Triệu lão hán gánh sọt thóc đầu tiên của buổi chiều qua, liền thấy sân phơi thóc chất đầy thóc, nhà nào nhà nấy đều dùng đồ để ngăn cách, cào tre, gậy gỗ, đá, nhìn qua một lượt, ngang dọc lộn xộn, phân chia rõ ràng minh bạch.
Chỗ nhà ông tuy bằng phẳng, nhưng rộng rãi bao nhiêu thì cũng chẳng nói được, dù sao cả làng đều phải phơi mà, chỉ có thể phơi xong đợt của ngày đầu tiên, sau đó gánh về đổ vào mẹt phơi tiếp, cho nên không chỉ sân phơi thóc không rời được người, mà ở nhà cũng không rời được người.
Buổi chiều chẳng nghỉ ngơi chút nào nữa, chỉ lúc ăn bữa tối mới trì hoãn một lát, sau đó là một mạch làm đến tận lúc trời tối.
Trên cánh đồng, đuốc soi bóng dải ngân hà, tiếng ếch nhái côn trùng kêu râm ran.
Những đống rơm rạ được bó lại trông như những người đang vươn tay, mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ thực hư, ngày thu hanh khô nóng nực, ngủ ở đâu cũng là ngủ, không ít người quấn quần áo vào, nằm thẳng cẳng trên bờ ruộng mà ngủ luôn.
Có người vợ thương chồng, đêm hôm khuya khoắt nương theo ánh lửa đuốc, tranh thủ lúc này trời không nóng, gặt từng đợt gốc lúa, tiếng liềm cọ xát vào gốc lúa trầm đục mà êm tai, hòa cùng tiếng ngáy, là tình cảm ấm áp, càng là sự vất vả.
Triệu lão hán cũng ngủ trên bờ ruộng, gió đêm thổi qua, mát rượi, không gì thoải mái bằng.
Năm đứa nhỏ làm việc cả ngày, lúc này nằm ngổn ngang trên rơm rạ ngủ khì khì. Triệu Nhị Điền và Triệu Tam Địa thì một người ra sân phơi thóc ngủ, một người về nhà ngủ, ba nơi đều không thể rời người được.
Sân phơi thóc cũng ánh lửa bập bùng, tiếng ngáy vang lên khắp nơi, rõ ràng là những người không yên tâm về thóc lúa có rất nhiều, đàn ông đều đã ra đây canh giữ rồi.
Vốn dĩ tối nay là để Triệu Tam Địa canh, Triệu Tiểu Bảo về nhà ngủ, nhưng cô bé không chịu, bọn Hoa Hòe Tiểu Hoa đều ở đây, một đám trẻ con tụ tập lại đúng là vui không tả xiết, hoàn toàn không nỡ tách rời, cuối cùng vẫn ở lại sân phơi thóc ngủ.
Một tấm chiếu, Triệu Tiểu Bảo chiếm mất phần lớn, Triệu Tam Địa hầu như là ngủ dưới đất, nhưng anh rất vui lòng, xung quanh một mảnh tối đen như mực, em gái anh cứ nhét vào tay anh lúc thì cái bánh, lúc thì nắm cơm, ăn mới khoái làm sao.
"Tam ca, tối mai Tiểu Bảo vẫn muốn ra sân phơi thóc ngủ." Triệu Tiểu Bảo nhét vào tay Triệu Tam Địa một nắm quả mâm xôi.
Triệu Tam Địa vui vẻ nói: "Tam ca của em hồi nhỏ cũng thích trông thóc lắm, việc này nhẹ nhàng, lại có thể cùng bọn Toàn, Dũng chạy nhảy nô đùa khắp nơi, buổi tối còn được ngủ chung một chiếu, tình cảm tốt lắm." Trẻ con đều thích cái sự náo nhiệt này, ngoại trừ hai ngày này ra, ngày thường tụ tập chơi đùa đều bị người lớn mắng là không làm việc chính sự, chỉ có hai ngày này mới được đường đường chính chính thôi.
Ngoại trừ anh em ruột thịt nhà mình ra, với người ngoài chẳng bao giờ có cơ hội ngủ chung một chiếu, cho dù hai nhà quan hệ có tốt đến mấy thì cũng chỉ là dịp lễ Tết ăn với nhau bữa cơm, chứ ở lại ngủ là chuyện vạn lần không thể, đi vài bước là về đến nhà mình rồi, mông ngứa lắm mới dám đòi ở lại ngủ. Triệu Tam Địa rất hiểu tâm trạng thích sân phơi thóc của em gái, có thể ở cùng với những cô bé thân thiết, trời tối rồi cũng không phải tách ra, chơi thế nào người lớn cũng không mắng, cơ hội thế này không có nhiều.
"Tam ca ngày mai gặt chậm một chút, để Tiểu Bảo được ở thêm một đêm nữa." Triệu Tam Địa không nhịn được trêu chọc, sáu mẫu rưỡi ruộng, ba lao động chính, hai lao động rưỡi, ba lao động nhỏ, nói một câu ngoa dụ thì nếu anh cả không bị thương, đàn ông trong nhà xuống đồng hết, dốc sức mà làm, từ sáng sớm đến tối mịt, họ một ngày là gặt xong rồi.
Đàn ông nhà họ ăn được, nhưng cũng làm được thật.
Nói ngày mai gặt chậm đương nhiên là trêu em gái thôi, ngày mai nhà họ là có thể làm xong rồi, nhưng thóc có thể phơi thêm một lát, họ còn phải đi giúp nhà Đại La Bặc gặt nữa, tối mai đúng là vẫn phải canh thêm một đêm.
"Ngủ đi, ngày mai Tam ca làm việc chậm một chút, giành thêm cho Tiểu Bảo một đêm nữa."
"Dạ vâng ạ."
Đề xuất Hiện Đại: Trùng Sinh Mang Theo Con Yêu, Tôi Đá Phăng Kẻ Phản Bội Để Gả Cho Người Khác