Mấy viên cảnh sát bước vào phòng livestream, yêu cầu đưa bố mẹ tôi về đồn để tiếp nhận điều tra.
Bố mẹ tôi sợ đến mức người run như cầy sấy.
Mẹ tôi ngã bệt xuống đất, đến khi định thần lại được, bà lập tức suy sụp mà chỉ tay vào mặt tôi: "Không liên quan gì đến con trai tôi hết, đều là do con gái tôi làm, các anh đi mà bắt nó, bắt nó đi!"
Cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt đầy đồng cảm.
Nhưng tôi thậm chí chẳng còn cảm thấy đau lòng nữa.
Từ ngày bố mẹ nhận ba mươi vạn tiền sính lễ để bán tôi cho Trương Lai Phúc, tôi đã mặc định mình không còn là con gái của họ nữa rồi.
Trong làng, hầu hết mọi người đều trọng nam khinh nữ. Hồi nhỏ, tôi phục vụ cả nhà như một nô lệ, cõng trên lưng chiếc gùi nặng hơn cả cơ thể để làm việc ngoài vườn trái cây.
Sau này đi học, tiếp xúc với xã hội, tôi mới biết mình cũng là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải là vật phụ thuộc của họ.
Họ không muốn tôi đi học, nhưng không ngăn được tôi thi đỗ đại học.
Không có tiền nộp học phí, tôi có thể làm thủ tục vay vốn sinh viên lãi suất thấp; không có sinh hoạt phí, tôi có thể đi làm thêm kiếm tiền.
Thành tích của tôi luôn xuất sắc, nếu không phải vì để Sở Diệu giành được chức vô địch, thì hạng nhất cuộc thi Mô hình Toán học toàn cầu lẽ ra phải thuộc về tôi.
Hiện tại, họ đối với tôi chỉ là những hòn đá ngáng đường, đã đến lúc phải đá văng đi rồi.
Sau khi bố mẹ và em trai lần lượt bị bắt, Tô Nam Âm cũng bị đưa về cục công an để điều tra.
Mọi người đều đang chờ đợi cô ta phải ngồi tù đến mục xương, nhưng cô ta lại nhanh chóng được thả ra.
Cư dân mạng phẫn nộ đến cực điểm trước việc cô ta lấy lại được tự do.
Tô Nam Âm không hề có chút hối lỗi nào, thậm chí còn công khai mở livestream thách thức.
"Tôi thấy chết không cứu thì đã sao? Người không vì mình trời tru đất diệt, tôi trân trọng mạng sống của chính mình thì phạm pháp à?"
"Tôi quyên góp tiền sính lễ thì có gì sai? Bản thân Diệp Tri Hạ thích đàn ông già, tôi đây là đang làm từ thiện, đang giúp đỡ người nghèo đấy chứ."
"Ai chứng minh được tôi giam cầm cô ta? Bước ra đây mà làm chứng đi, nói suông không bằng chứng là tôi kiện các người tội vu khống đấy!"
Những người bạn học còn sống sót đều im hơi lặng tiếng. Dù sao lúc đầu họ cũng tham gia vào việc bắt nạt tôi, chẳng ai muốn rước họa vào thân.
Ngày ra tòa, Sở Diệu và lớp trưởng lặng lẽ ngồi ở hàng ghế dự thính.
Tô Nam Âm diện cả cây đồ hiệu bước vào hội trường, đối mặt với những lời chất vấn bằng thái độ vô cùng hống hách.
"Tôi không hề vu oan cho Diệp Tri Hạ, cô ta chính là đã gian lận, nếu không cô ta không thể nào biết trước đề bài được."
Tôi đã sớm liệu được cô ta sẽ giở trò quấy rối, liền quay sang nói với thẩm phán.
"Tôi có thể chứng minh mình chỉ là người giỏi đoán đề, chứ không hề gian lận."
Thẩm phán có chút tò mò: "Cô định chứng minh bằng cách nào?"
"Hôm nay là vòng thi cuối cùng của cuộc thi Toán học Olympic, tôi có thể viết ra đáp án của một trong những câu hỏi lớn. Chỉ còn vài phút nữa là cuộc thi kết thúc, các vị có thể lên mạng xác thực với các thí sinh dự thi."
Đây là một cách làm chứng mà không ai có thể ngờ tới.
Sau khi được thẩm phán cho phép, tôi đưa tờ giấy có viết đáp án cho thư ký tòa án.
Thư ký tìm thấy tài khoản mạng xã hội của quán quân Olympic hai kỳ liên tiếp, gửi tin nhắn riêng để hỏi.
Năm phút sau, thư ký trợn tròn mắt thông báo: "Đáp án hoàn toàn trùng khớp!"
Cả phòng xử án xôn xao, biểu cảm của Tô Nam Âm từ giễu cợt chuyển sang kinh ngạc, sau đó dường như nhận ra điều gì đó, trong mắt hiện lên vẻ cực kỳ hoang đường và sợ hãi.
"Mày thật sự biết mơ thấy tương lai sao?!"
Tôi chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không nói gì.
Tô Nam Âm bị nụ cười của tôi kích động dây thần kinh, cô ta đập mạnh xuống bàn rồi đứng bật dậy.
"Trả lời tao, có phải mày biết mơ thấy tương lai không?!"
Thẩm phán lập tức cảnh cáo cô ta không được gây mất trật tự.
Luật sư bào chữa cũng kéo tay cô ta nhắc nhở: "Ngồi xuống, bình tĩnh lại!"
Nhưng Tô Nam Âm đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, cô ta thô bạo hất tay luật sư ra.
"Ông đừng có quản tôi! Thua kiện cùng lắm là bồi thường tiền, dù sao nhà tôi cũng chẳng thiếu gì tiền!"
Nói đoạn, cô ta giẫm lên bàn nhảy vọt tới trước mặt tôi, đè nghiến tôi xuống đất.
Cô ta coi tòa án như lớp học, giống như trước đây, ngang nhiên tra khảo tôi giữa bàn dân thiên hạ.
"Mày đã thấy gì trong giấc mơ tiên tri? Nói đi!"
Tôi túm chặt lấy tóc cô ta, ghé sát tai cô ta thì thầm.
"Chính cô đã đẩy Trương Lai Phúc xuống vực, lớp trưởng là người chứng kiến."
Ngày hôm đó, sau khi Tô Nam Âm dẫn các bạn học chạy trốn, cô ta đã đi theo Trương Lai Phúc đến bên một con suối nhỏ.
Vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, Trương Lai Phúc đã nảy sinh ý đồ xấu.
"Một triệu không đủ, tao muốn tăng giá. Mày không đưa, tao sẽ nói cho mọi người biết chuyện mày thấy chết mà không cứu bạn học."
Tô Nam Âm ngoài miệng giả vờ đồng ý, đợi đến khi Trương Lai Phúc quay lưng đi, cô ta liền thẳng tay đẩy lão xuống vực sâu.
Đề xuất Hiện Đại: Thê Chủ Ta Thật Uy Nghi