Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 5

Tôi tỉnh dậy trong nước mắt, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

May quá.

Thật may mắn khi tất cả những điều đó vẫn chưa thực sự xảy ra.

Tôi vẫn còn cơ hội để thay đổi tương lai!

Vài ngày sau, tôi nhận được lời mời phỏng vấn trực tiếp từ một tòa soạn báo danh tiếng.

Vừa đến dưới chân tòa nhà văn phòng, tôi lại chạm mặt Sở Diệu.

Đôi mày anh ta nhíu chặt, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, dáng vẻ u uất và lo âu y hệt như hình ảnh anh ta nhảy lầu tự sát trong giấc mơ của tôi.

Nhưng lần này, tôi sẽ không can thiệp vào vận mệnh của anh ta nữa.

"Tiểu Hạ!" Sở Diệu bước tới chặn đường tôi.

"Em đừng lên đó, đây là cái bẫy mà Tô Nam Âm đã giăng ra cho em. Anh nghe thấy cô ta gọi điện cho mẹ em, họ đang muốn hại em."

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt không chút gợn sóng: "Vậy thì sao, anh đã báo cảnh sát chưa?"

Sở Diệu nghẹn lời, rõ ràng là anh ta chưa từng có ý định đó.

"Cho dù hôm nay tôi có trốn thoát, Tô Nam Âm cũng sẽ không buông tha cho tôi. Nếu anh thực sự nghĩ cho tôi, hãy giúp tôi kiện cô ta, anh làm được không?"

Sở Diệu hổ thẹn cúi đầu: "Không được, hai gia đình chúng ta là chỗ thâm giao, anh không thể..."

Tôi lạnh lùng gạt anh ta ra: "Vậy thì cút sang một bên đi, đừng cản đường tôi."

Tôi bước vào phòng quay trực tiếp.

Người dẫn chương trình ban đầu giả vờ phỏng vấn rất khách sáo, nhưng chẳng bao lâu sau đã lộ ra bộ mặt thật, mời bố mẹ tôi xuất hiện.

Họ cố tình ăn mặc rách rưới, cũ nát, vừa khóc lóc thảm thiết vừa tố cáo tôi là đứa con bất hiếu, lòng dạ độc ác, tham tiền như mạng, lại còn vì thù ghét người giàu mà ngày ngày tìm cách hại chết bạn cùng lớp.

Cư dân mạng xem livestream thi nhau để lại những bình luận chửi rủa tôi thậm tệ.

"Đúng là loại ác độc từ trong trứng, hạng người này mà cũng thi đỗ đại học được sao?"

"May mà nhà trường đã đuổi học nó, mấy người bạn học kia đúng là quá thảm rồi."

Tôi lạnh lùng cười nhạt, lấy điện thoại ra, phát hai đoạn video ngay trước ống kính máy quay.

Đoạn thứ nhất là cảnh Tô Nam Âm và mẹ tôi đang bàn bạc cách vu oan cho tôi trong phòng bệnh đặc biệt.

Mẹ tôi sợ Tô Nam Âm lật lọng không đưa tiền, nên khi đi gặp cô ta đã cố tình mang theo một chiếc máy quay mini giấu trên người.

Nhờ có bà ta mà hình ảnh ghi lại được vô cùng rõ nét, quay cận cảnh dáng vẻ hiện tại của Tô Nam Âm.

Cô ta đang ngồi vắt vẻo trên giường bệnh, dáng vẻ tràn đầy sức sống, tay kẹp một điếu thuốc, vừa nhả khói vừa nói: "Chỉ cần khiến Diệp Tri Hạ gánh cái tội này, tôi đảm bảo con trai bà sau này sẽ giàu sang phú quý, để bà hưởng phúc cả đời."

Mẹ tôi khúm núm nịnh nọt, gật đầu lia lịa: "Không vấn đề gì, nó là do tôi đẻ ra, chắc chắn sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay tôi thôi."

Cư dân mạng thấy cảnh này lập tức bùng nổ.

"Chẳng phải trên mạng nói Tô Nam Âm bị bỏng nặng đang nằm trong phòng hồi sức cấp cứu sao? Cô ta trông vẫn ổn thế kia, trên mặt chẳng có lấy một vết sẹo!"

"Video này là thật hay giả vậy?"

"Phòng bệnh này tôi từng ở rồi, nhìn rất thật, tờ lịch phía sau còn là ngày hôm qua kìa."

"Khốn kiếp thật! Cô ta bán đứng Diệp Tri Hạ còn chưa đủ, đây là muốn dồn con bé vào đường chết không có chỗ chôn thây mà."

Lượt xem và tương tác của buổi livestream tăng vọt.

Mẹ tôi kinh hãi đến mức trợn tròn mắt: "Sao mày lại có đoạn video này? Con ranh kia, có phải mày trộm điện thoại của tao không?!"

Bà ta không biết rằng tôi đã ép bản thân thực hiện những giấc mơ tiên tri, để nhìn thấy cả tài khoản và mật khẩu lưu trữ đám mây của bà ta.

Người dẫn chương trình vì muốn câu kéo thêm lượt xem nên lập tức đổi giọng, quay sang chất vấn bố mẹ tôi đã nhận của Tô Nam Âm bao nhiêu tiền.

Bố tôi kéo tay mẹ tôi định bỏ chạy.

Nhưng tôi lại tiếp tục phát đoạn video thứ hai.

Đó là cảnh tượng từ một tháng trước, em trai tôi bắt nạt bạn học, khiến đối phương bị rơi xuống hồ dẫn đến tử vong.

Bố mẹ tôi nhận được điện thoại liền chạy đến hiện trường. Để tiêu hủy chứng cứ, họ đã đập phá một chiếc xe hơi đậu bên hồ và cướp đi camera hành trình của nó.

Họ chôn chiếc camera đó ở sân sau nhà mình. Sau vụ cháy rừng, ngôi nhà bị thiêu rụi hoàn toàn, nhưng camera hành trình được chôn rất sâu nên không hề hấn gì.

Khi tôi lần theo vị trí trong giấc mơ để đào nó lên, tôi phát hiện thẻ nhớ bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

Dù là cảnh em trai tôi đẩy bạn xuống hồ, hay cảnh bố mẹ tôi đập xe, tất cả đều được ghi lại rõ mười mươi.

Trước khi đến buổi phỏng vấn này, tôi đã báo cảnh sát. Có lẽ lúc này, cảnh sát đang tìm kiếm thi thể của thiếu niên mất tích nhiều ngày qua dưới lòng hồ đó.

Cư dân mạng trong phòng livestream một lần nữa dậy sóng dữ dội.

Có người tình cờ đang ở gần khu vực hồ xảy ra vụ việc, lập tức báo cáo tình hình bằng văn bản: "Ở đây có rất nhiều cảnh sát, thợ lặn vừa vớt được một thi thể, chắc chắn là nam sinh bị đẩy xuống hồ trong đoạn phim rồi."

"Trời ơi, tôi từng xem tin tức mẹ cậu bé này đăng thông báo tìm người lạc, hóa ra con của cô ấy đã bị chính bạn học hại chết từ lâu rồi."

Đề xuất Hiện Đại: Cứu Thế Chủ Xa Xăm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện