Hoàng hôn nơi đây nhuốm một sắc màu đỏ rực, tựa như màu của máu.
Kiều Kiều phát hiện hoàng hôn ở nơi này lúc nào cũng mang theo một vẻ “tráng lệ” quá mức, từ lần đầu tiên đứng bên cửa sổ ngắm hoàng hôn thì nàng đã có cảm giác bản thân sống ở đây thật sự không chân thực.
“Ngũ tỷ tỷ?”
Vừa bước ra ngoài, Kiều Kiều đã gặp một tiểu cô nương mặc váy công chúa màu hồng phấn xinh xắn trên đường.
Dù sao cũng là công chúa được hoàng thất nâng niu nuôi dưỡng nên làn da tiểu cô nương mịn màng trắng nõn, đôi mắt to tròn, sáng ngời. Nàng nở nụ cười rạng rỡ, tung tăng chạy về phía Kiều Kiều, chu môi nhỏ hỏi:
“Tỷ tỷ, tỷ định đi đâu vậy?”
Mấy ngày trôi qua, ký ức của Cảnh Kiều đã cơ bản dung nhập vào tâm trí Kiều Kiều nên nàng đã nhận ra tiểu cô nương trước mặt chính là lục muội Cảnh Vân. Kiều Kiều theo bản năng lùi về sau nửa bước đứng đối diện với ánh mắt trong veo ấy, da đầu nàng bất giác tê rần, có chút gượng gạo đáp:
“Ta… ta chỉ là ra ngoài đi dạo thôi.”
“Vậy Vân Nhi đi theo cùng tỷ tỷ một chút được không?”
Nàng thầm nghĩ không ổn rồi, phải tìm cách tránh xa mới được.
Thấy Cảnh Vân thân mật khoác chặt lấy cánh tay mình, Kiều Kiều nhất thời không thể thốt ra lời từ chối nên nàng cũng chỉ gượng cười rồi gật đầu qua loa, nhỏ giọng đáp một tiếng “được”.
Vừa bước ra khỏi cửa đã gặp ngay một nhân vật như vậy, thật sự khiến Kiều Kiều thầm cảm thán: Thế giới này đúng là chẳng có lấy một chút thiện ý nào với nàng!!
Bởi vì nếu nhất định phải chọn ra một kẻ khiến Kiều Kiều chán ghét nhất trong toàn bộ cuốn sách, thì cái tên ấy tuyệt đối không thể là ai khác ngoài Cảnh Vân.
Cách tác giả khắc họa Cảnh Vân hoàn toàn khác với Cảnh Diễm.
Cảnh Diễm là kiểu nhân vật giai đoạn đầu ôn nhu lương thiện, đến hậu kỳ mới từng chút từng chút lộ ra mặt tối hắc hóa.
Còn Cảnh Vân thì ngay từ đầu đã bị chỉ thẳng là “xấu”. Chỉ cần xuất hiện ngắn ngủi một hai lần trong truyện, Kiều Kiều đã nhận ra rất rõ rằng cô ta căn bản là một con thỏ đen biến dị, khoác lên mình lớp da thuần khiết vô tội. Bề ngoài trông như một đóa bạch liên, nhưng bên trong lại đầy mưu mô và ác ý. Đó chính là đánh giá của tác giả dành cho Cảnh Vân.
Thân là công chúa của Cảnh đế quốc, lại sinh ra trong một hoàng thất trọng nam khinh nữ, chỉ riêng việc vẫn có thể nhận được muôn vàn sủng ái đã đủ để gọi là may mắn. Thế nhưng, lòng tham và sự đố kỵ của nàng ta chưa từng có lúc nào được thỏa mãn.
Từ khi còn rất nhỏ, Cảnh Vân đã nảy sinh ý nghĩ muốn trừ khử Cảnh Kiều để trở thành công chúa duy nhất của lâu đài, không những thế nàng ta còn ghen ghét đến phát điên trước sự che chở và cưng chiều mà Cảnh Diễm dành cho Cảnh Kiều. Mỗi lần hãm hại xong, lại lập tức biến thành hình ảnh yếu đuối vô tội như một kẻ bị hại, khiến nguyên chủ không ít lần phải nuốt hết uất ức vào lòng.
“Ngũ tỷ tỷ, chúng ta đi ngồi thuyền một lát có được không?”
Hậu hoa viên của lâu đài cổ thông liền với một hồ nước xanh biếc, trên mặt hồ dựng một ngọn núi thủy tạ nhỏ, chèo thuyền sang bờ đối diện, sẽ thấy một khu rừng rộng lớn, nơi kỳ hoa dị thảo nở rộ thành những mảng rừng hoa rực rỡ.
Thấy Kiều Kiều dường như không có ý định xuống thuyền, ánh mắt Cảnh Vân khẽ lóe lên, nàng ta kéo nhẹ tay áo Kiều Kiều, hạ giọng thì thầm:
“Tỷ tỷ, hay là chúng ta sang rừng bên kia xem thử đi?”
Rừng bên kia hồ?
Nếu Kiều Kiều nhớ không lầm, khu rừng đó vừa rộn lớn lại rất rậm rạp, chỉ riêng việc vượt qua hồ thôi đã là rời khỏi phạm vi bảo vệ của lâu đài cổ, huống chi còn tiến sâu vào trong rừng. Nơi ấy không chỉ dễ lạc đường, mà còn cực kỳ nguy hiểm.
Nếu không phải đã đọc trọn vẹn cuốn sách này từ trước, Kiều Kiều suýt nữa đã tin rằng Cảnh Vân chỉ đơn giản là một tiểu cô nương hiếu kỳ, ham chơi mà thôi.
“Ta không muốn đi.”
Dù trong nguyên tác, giai đoạn đầu Cảnh Vân chưa đến mức xé rách mặt nạ để hãm hại Cảnh Kiều một cách trắng trợn, nhưng sau khi Cảnh Diễm bắt đầu hắc hóa, hành vi của nàng ta cũng dần trở nên liều lĩnh và bất chấp hơn.
Trực giác mách bảo Kiều Kiều rằng lúc này nên tránh xa cô gái này càng sớm càng tốt nên nàng thuận miệng đối phó vài câu, lấy cớ có việc rồi xoay người định rời đi, tính đi về phía hậu hoa viên để “tình cờ” gặp Cảnh Diễm.
Bỗng nhiên trong khoảnh khắc vừa quay lưng, cánh tay nàng bị kéo mạnh khiến cho thân thể theo đà bị mất thăng bằng liên tiếp lùi về phía sau, tầm mắt chợt đảo lộn.
“Ào”
Kiều Kiều rơi thẳng xuống hồ nước.
Trong hiện thực Kiều Kiều đã từng học bơi nhưng lúc này bị đẩy rơi xuống nước quá đột ngột, nàng vẫn không tránh khỏi uống vào mấy ngụm nước hồ lạnh buốt.
Giờ phút này nàng cũng chẳng còn đầu óc suy nghĩ xem nguyên thân rốt cuộc có biết bơi hay không, nàng ngay lập tức điều chỉnh lại hơi thở và ngoi lên khỏi mặt nước. Khi đang định bơi về phía bờ thì bỗng nhìn thấy Cảnh Vân đang đứng trên bờ, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
“Á —— người đâu mau tới đây, có người rơi xuống nước rồi!”
Cảnh Vân đang cười lén bỗng thất thanh kêu lên như thể vừa phát hiện ra chuyện gì đó kinh hoàng. Nàng ta còn chưa kịp nhận ra Kiều Kiều biết bơi đã vội vàng ngã ngồi xuống đất, quay mặt về phía hoa viên mà khóc nức nở, dáng vẻ hoảng loạn đáng thương.
Ngay lập tức, trong hoa viên đã có vài người vội vã chạy tới xem, còn Kiều Kiều thấy đã có người xuất hiện nên nàng do dự không biết có nên thuận nước đẩy thuyền, giả vờ chết đuối một phen hay không.
Ngay đúng lúc này thì có biến cố xảy ra.
Đám người trên bờ còn đang rối rít hỏi Cảnh Vân ai bị rơi xuống nước thì có một luồng năng lượng kỳ lạ bỗng dưng rút cạn sức lực trong người Kiều Kiều.
Đầu tiên là hai chân nàng cứng đờ, tiếp đó cảm giác tê liệt lan dần lên trên, đến mức ngay cả cánh tay nàng cũng không thể nhấc lên nổi, nàng hốt hoảng kêu lên:
“Cứu… cứu mạng ——”
Lần này Kiều Kiều không cần phải giả vờ nữa, nàng thật sự đang chìm xuống.
“Người rơi xuống nước là… là……”
“Là ngũ tỷ tỷ!”
Khi Cảnh Vân vừa nức nở vừa chậm rãi nói ra thân phận của Kiều Kiều thì ngay lập tức có người sai gia nhân nhảy xuống nước cứu người.
Trên bờ, giữa đám gia nhân còn đang ầm ĩ cuống cuồng chuẩn bị thì bỗng có một bóng người đã nhanh hơn một bước, thân ảnh ấy lao thẳng xuống hồ, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, bỏ qua tất cả những người đang tìm cách ứng cứu.
Cứu… cứu mạng ——
Nước hồ lạnh lẽo tràn thẳng vào miệng mũi Kiều Kiều, toàn thân nàng trở nên mềm nhũn, ngay cả chút sức lực để giãy giụa cũng không còn.
Phía xa vài bóng người mặc đồ sẫm màu đang cố bơi về phía nàng nhưng luồng sức mạnh quỷ dị kia vẫn đang không ngừng kéo nàng chìm sâu hơn, ra xa hơn. Bọn họ cứ bơi mãi, bơi mãi, dường như có bơi cách nào cũng không thể chạm tới thân thể nàng.
Nàng ngày càng hoảng hốt “Chẳng lẽ… thật sự sẽ chết ở đây sao?”
Nước hồ cứ thế cuốn lấy mái tóc dài của Kiều Kiều làm cho những lọn tóc đen mượt mà tản ra theo sóng nước một cách đẹp đẽ nhưng cũng thật ma mị . Nàng chớp chớp mắt theo tầm nhìn dần mờ đi, thì bỗng trong khoảnh khắc ý thức sắp tan biến ấy, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, nàng thấy một bóng người đang nhanh chóng bơi về phía mình…
Ngay trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, nàng cảm nhận được có người nắm lấy tay nàng.
……
Trong cơn hôn mê, Kiều Kiều lại mơ thấy Cảnh Kiều.
Trong giấc mơ lần này, nàng mơ về Cảnh Kiều khi còn rất nhỏ — thân hình gầy gò, yếu ớt, bất lực đứng nhìn mẫu thân mình bị một toán binh lính kéo đi, dù có cố gắng thế nào cũng không thể cứu vãn.
Gần đây, trong lâu đài cổ không ngừng lan truyền những lời đồn ác ý: nói rằng mẫu thân nàng là một mụ phù thủy độc ác, tai họa vì thế cũng trút cả lên đầu Cảnh Kiều. Mọi người trong lâu đài đều ghét bỏ nàng, phụ thân lạnh nhạt, ngay cả muội muội nhỏ hơn nàng hai tuổi cũng chạy tới kéo tay nàng, ngây thơ hỏi:
“Ngũ tỷ tỷ, ngũ tỷ tỷ, Liên Thính phu nhân thật sự là mụ phù thủy độc ác như bọn họ nói sao?”
“Vậy tỷ là con của bà ấy, tỷ có phải cũng như thế không?”
“Nhưng mà… ngũ tỷ tỷ, tỷ là tỷ tỷ của ta mà. Tỷ nhất định sẽ không làm hại ta, đúng không?”
“……”
“Vân Nhi tin ngũ tỷ tỷ! Cho dù ngũ tỷ tỷ thật sự giống Liên Thính phu nhân, thì tỷ cũng vẫn mãi là tỷ tỷ tốt của Vân Nhi!”
Xem kìa — một muội muội ngây thơ, đáng yêu biết bao. Khi ấy, Cảnh Kiều đã mất đi tất cả, còn Cảnh Vân thì vẫn công chúa được mọi người nâng niu che chở.
Đặc biệt là khi nàng nhìn thấy nhị ca đột ngột xuất hiện, vội vàng bế muội muội yêu quý rời đi, Cảnh Kiều rốt cuộc không chịu nổi nữa, ngồi bệt xuống đất òa khóc nức nở. Trong tiếng khóc nghẹn ngào ấy, nàng mơ hồ nghe thấy nhị ca dịu giọng dỗ dành Cảnh Vân:
“Tiểu ngốc nghếch, sau này nhớ tránh xa Cảnh Kiều một chút, nghe không?”
“T… tại sao vậy ạ?”
“Bởi vì nàng ta giống mẫu thân mình, đều là yêu quái sẽ làm hại người.”
“Oa… Vân Nhi sợ yêu quái nhất đó. Nhị ca nhất định phải bảo vệ Vân Nhi nha!”
Nhìn bóng lưng hai người càng lúc càng xa, vào khoảnh khắc ấy, Kiều Kiều dường như hòa làm một với Cảnh Kiều trong mộng. Nàng không kìm được mà rơi nước mắt theo, đưa tay ôm chặt lấy ngực mình,cảm nhận nơi đó âm ỉ đau từng chút từng chút một, như thể nỗi đau đang không ngừng lan rộng khắp cơ thể.
“Kiều Kiều, đừng khóc.”
Ngay khi tất cả mọi người đều quay lưng lại với Cảnh Kiều, coi nàng như yêu quái mang tai họa, lại có một người bước tới bên cạnh nàng, hắn thật sự rất đẹp, đôi mắt sáng long lanh như chứa đựng cả bầu trời sao lộng lẫy. Thấy Cảnh Kiều khóc đến không thành tiếng, hắn khẽ ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu nàng và dịu giọng nói:
“Đừng khóc, ca ca sẽ bảo vệ muội.”
Hắn không hề hỏi mẫu thân của Cảnh Kiều rốt cuộc có phải là mụ phù thủy hay không, cũng chẳng nói những lời sáo rỗng kiểu như tin rằng nàng không phải yêu quái. Hắn chỉ đơn giản nói rằng sẽ bảo vệ nàng với tư cách một người anh trai, vô cùng nghiêm túc mà hứa hẹn điều đó.
Thiếu niên đạp từng bước lên luồng ánh sáng nhạt trải dọc hành lang, chậm rãi bước về phía nàng ấy, chính là Cảnh Diễm, tam ca ca của nàng, tam vương tử điện hạ của Cảnh đế quốc.
“Ca… ca…”
Ngay trước khi tỉnh khỏi giấc mộng, Kiều Kiều thì thầm gọi hai tiếng ấy.
Tính từ lúc Kiều Kiều rơi xuống nước rồi được cứu lên, đã trôi qua vài tiếng đồng hồ. Khi nàng từ cơn mê mang tỉnh lại, thứ đầu tiên đập vào tầm nhìn chỉ là chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ trên trần nhà.
Thấy nàng tỉnh lại, vị bác sĩ vẫn còn ở trong phòng liên tục hỏi han tình trạng, nhưng Kiều Kiều chẳng thể nghe lọt tai lấy một chữ, ánh mắt nàng lập tức bị thu hút bởi người đàn ông đang ngồi bên giường, đang lặng lẽ nhìn nàng.
“Ca ca!”
Những hình ảnh trong mơ cùng khoảnh khắc tuyệt vọng dưới làn nước lạnh lẽo ban nãy đồng loạt ùa về, khiến Kiều Kiều chỉ muốn ôm chặt lấy Cảnh Diễm rồi khóc òa một trận cho thỏa.
Và nàng cũng thật sự làm vậy.
Động tác đột ngột khiến Cảnh Diễm bị ép lưng vào tường, hắn hơi sững người, rồi mới đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng:
“Bị hoảng sợ rồi sao?”
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng giữa lòng nước lạnh, chính là Cảnh Diễm đã nắm lấy tay nàng.
Là hắn đã cứu nàng.
Hoàn cảnh lúc này kết hợp với những hình ảnh ôn nhu của hắn trong giấc mộng khiến cho Kiều Kiều sớm đã quên sạch việc Cảnh Diễm sau khi hắc hóa đáng sợ đến nhường nào. Nàng khóc đến hai mắt đỏ bừng, hơi thở đứt quãng, trong lúc mê man liền buột miệng hỏi một câu:
“Ca ca, ngươi sẽ luôn bảo vệ ta chứ?”
Cảnh Diễm không trả lời nàng ngay.
Hắn trước tiên dùng lòng bàn tay lau đi nước mắt trên má Kiều Kiều, sau đó đặt tay lên lưng nàng, nhẹ nhàng vỗ về trấn an. Cô gái trong lòng hắn lúc này vừa mới khóc đến đôi mắt đỏ hoe, nhìn hắn với ánh mắt đầy mong đợi, chăm chú chờ câu trả lời. Cảnh Diễm khẽ cười một tiếng, lúc này mới chậm rãi mở miệng:
“Chỉ cần Kiều Kiều không rời khỏi ca ca, thì ca ca sẽ luôn bảo vệ muội.”
Kỳ thực, những lời nói lúc này của Cảnh Diễm mang theo ý tứ rất sâu xa. Chỉ tiếc rằng Kiều Kiều lúc ấy đang chìm trong cảm xúc phập phồng hỗn loạn do giấc mộng và sự cố rơi xuống nước ban nãy nên hoàn toàn không nhận ra điều bất thường.
Cho đến khi hắn đột nhiên cất giọng hỏi:
“Kiều Kiều, muội rốt cuộc đã rơi xuống hồ như thế nào?”
Đề xuất Ngọt Sủng: Vô Hạn Lưu: Boss Khủng Bố Luôn Muốn Độc Chiếm Ta
[Luyện Khí]
Hóng chương mới
[Luyện Khí]
Đọc văn án là thấy cuốn rồi
[Pháo Hôi]
hóng chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Có lịch đăng không ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hấp dẫn nha cả nhà
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Pháo Hôi]
Văn án hay nha, hóng hóng