Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2

Chương 2: Trắng tinh khiết và đen nhuốm máu II

 

Màn đêm buông xuống, những đóa hoa huyết oanh nở rộ quyến rũ đến mê người.

Khi Cảnh Kiều đến trước phòng nghị sự, cánh cửa lớn vẫn đóng chặt, gió lướt qua mang theo từng đợt hương hoa nồng đậm, nàng hít sâu một hơi.

Ngay lúc giơ tay định gõ cửa, cánh cửa kim loại nặng nề bỗng hé mở một khe nhỏ. Mang theo chút nghi hoặc, nàng đẩy cửa bước vào, ánh mắt tìm kiếm bóng dáng Cảnh Thái. Bên trong phòng nghị sự lộng lẫy xa hoa, đối diện cửa là một ô cửa kính sát đất khổng lồ, cửa sổ mở toang, gió mạnh ập tới khiến tà váy nàng khẽ rung ——

Trong không khí tràn ngập mùi hoa huyết oanh, nhưng dường như còn lẫn vào một thứ mùi khác, nồng nặc và lạnh lẽo hơn.

… Phụ thân?

Khi Cảnh Kiều vòng qua chiếc bàn dài, tiến đến phía sau người đàn ông quay lưng về phía mình, hương hoa cuối cùng cũng bị thứ mùi kia hoàn toàn che lấp, Kiều Kiều nghẹn giọng, bật lên một tiếng thét kinh hoàng.

“……”

 

“Công chúa điện hạ, xin hỏi ngài đối Cảnh Thái quốc vương chết ở phòng nghị sự sự kiện có cái gì muốn nói sao?”

“Ngài nói Cảnh Thái quốc vương một giờ trước triệu kiến ngài, nhưng vì sao ngài lâu như vậy mới xuất hiện, trong khoảng thời gian này ngài đã đi đâu?”

“Nghe đồn nói mẫu phi của ngài sẽ bị đuổi ra Cảnh đế lâu đài cổ là một tay kế hoạch của quốc vương Cảnh Thái, việc này có phải sự thật không?”

“Công chúa điện hạ, có phải hay không chính ngươi giết hại quốc vương Cảnh Thái!”

Không phải, không phải……

“Công chúa điện hạ giết người, người đâu!! Đem điện hạ Cảnh Kiều bắt vào ngục giam.”

Ta không giết người, ta không làm!

Không cần ——

…..

 

Khi Kiều Kiều bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, ngoài trời đã là đêm khuya. Mưa lớn vẫn chưa dứt, nàng nắm chặt chăn, ngồi bật dậy trên giường, ánh mắt hoang mang lướt qua căn phòng “xa lạ” trước mặt, rồi vô thức co người lại, cuộn mình thành một đoàn, trông đáng thương đến cực điểm.

 

Trong giấc mơ vừa rồi, nàng thấy Cảnh Kiều bị vu oan sát hại quốc vương Cảnh Thái. Kẻ đứng ra chỉ chứng, không phải ai khác, chính là người ca ca từng hết mực sủng ái, che chở nàng —— Cảnh Diễm.

Khi ấy, đôi mắt Cảnh Kiều vì chịu trọng thương mà gần như mù hẳn, cổ họng lại bị người hạ độc, thanh âm khàn đặc không thốt nổi một lời. Đối diện với từng ánh mắt chất vấn, nàng không còn đường biện bạch, nhưng điều khiến nàng đau lòng nhất, vẫn là thái độ của Cảnh Diễm.

 

Kiều Kiều nghĩ, trên đời này, thứ tàn nhẫn nhất có lẽ chính là sự ôn nhu như nước chảy ra không có giới hạn.

Cảnh Diễm đối với Cảnh Kiều chính là như vậy. Một mặt, hắn đem nàng nâng niu đến cực điểm, cho nàng tất cả sủng ái và che chở; mặt khác, lại lạnh lùng đẩy nàng từng bước rơi xuống vực sâu. Khi sự thật trong sách rốt cuộc vạch trần, mọi đau khổ Cảnh Kiều phải chịu đều xuất phát từ tay hắn, Kiều Kiều tức đến mức thẳng tay xé nát trang sách ấy ra.

Người đọc truyện, luôn là dễ dàng đem cảm xúc của mình đặt vào nhân vật. Trước khi tác giả lật mở bộ mặt đen tối của Cảnh Diễm, Kiều Kiều cũng từng mê luyến hắn, nàng xem hắn như hình mẫu ca ca lý tưởng ngoài đời thực. Chỉ tiếc rằng, cách nhau đúng một trang giấy, tác giả đã tàn nhẫn tát thẳng vào cảm xúc của nàng.

 

Trong phòng nghị sự ngập tràn ánh sáng, Cảnh Diễm khoác trên người bộ quân phục trắng tinh. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý và lạnh lẽo. Chính con người ấy, lại thờ ơ đứng nhìn thị vệ kéo Cảnh Kiều đi.

“Kiều Kiều,” 

“Ngươi khiến ta quá thất vọng rồi.”

Đó là khoảnh khắc Cảnh Kiều ngước mắt cầu cứu, khi ánh nhìn chạm vào hắn, Cảnh Diễm khẽ thở dài rồi nói ra những lời ấy.

Ánh đèn tường lung linh trên cao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Giữa tiếng nghị luận xôn xao thúc giục của mọi người, ngón tay thon dài của hắn chậm rãi lướt từ hàng mi nàng xuống đến khóe môi. Kiều Kiều không hiểu — rõ ràng trong từng hành động đều là thương xót, vậy mà cuối cùng, hắn vẫn cong môi mỏng, dịu giọng ra lệnh:

“Đưa nàng vào tầng thấp nhất của trọng hình ngục.”

— Tầng thấp nhất của trọng hình ngục, nơi giam giữ toàn những kẻ tội ác ngập trời, cực độ hung tàn.

Đó là tồn tại đáng sợ nhất của Đế quốc Cảnh — không ánh mặt trời, tiếng gào thét thê thảm triền miên, mùi máu tanh nồng đặc như địa ngục trần gian. Và quan trọng nhất là… kẻ nào bước vào đó, trước nay chưa từng có ai còn sống đi ra.

 

Nhớ lại những việc Cảnh Diễm từng làm với Cảnh Kiều trong ngục giam, lông mi Kiều Kiều khẽ run rẩy, nàng nghĩ, có được một người ca ca biến thái đến mức ấy, kiếp trước nàng chắc hẳn đã tạo nghiệt không nhỏ.

 

Kiều Kiều còn đang thất thần, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng động khẽ.

Nàng giật thót cả tim, đến khi hoàn hồn lại thì đã nhanh nhẹn nằm trở lại trên giường, giả vờ ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra. Bên hông giường là một ô cửa kính sát đất màu trắng, Kiều Kiều hé mắt ra một khe rất nhỏ, trong tầm nhìn mờ nhạt, nàng lờ mờ thấy trên ban công ngoài cửa sổ dường như có một bóng đen đứng đó. Tiếng nhịp tim đập thình thịch lập tức dâng lên tận cổ họng.

Chẳng lẽ… có thích khách?!

 

Đây là thế giới tiểu thuyết giả tưởng, bề ngoài trông chẳng khác gì đời thực, nhưng chế độ hoàn toàn khác biệt. Các quốc gia đều do quốc vương cai trị, mà nàng hiện tại lại là con của quốc vương thì việc có kẻ muốn ám sát nàng cũng không phải chuyện không thể xảy ra. Nhưng chẳng phải lâu đài cổ là nơi an toàn nhất sao? Vì sao vẫn có người dám trắng trợn đứng ngay ngoài cửa sổ phòng nàng?!

 

Ngay lúc đầu óc nàng rối loạn nghĩ cách đối phó, cánh cửa kính sát đất bỗng bị đẩy ra một nửa. Một người chậm rãi bước vào, rồi dừng lại và đứng yên ngay bên cạnh giường nàng. Kiều Kiều suýt nữa thì bị dọa điên.

Khi người kia cúi xuống gần hơn, tiếng thét bị nàng ép chặt trong cổ họng gần như sắp bật ra. Trong đêm tối mơ hồ, chóp mũi bỗng ngửi thấy một mùi hương khí lạnh quen thuộc, hàng mi Kiều Kiều khẽ run, còn nhịp tim loạn đến mức không thể kiểm soát.

Mùi hương này… nàng nhớ rõ vừa mới ngửi thấy không lâu trước đó. Người đứng trước mặt lúc này không phải ai khác — chính là Cảnh Diễm.

“Ca… ca ca?”

 

Theo khoảng cách giữa hai người ngày càng rút ngắn, Kiều Kiều chỉ có thể giả vờ như vừa tỉnh giấc. Cảnh Diễm lúc này đang quỳ một gối trước giường, khoảng cách không quá gần, cũng chẳng quá xa — vừa đủ để cả hai đều có thể nhìn rõ đối phương trong bóng đêm.

“Hay là ta vẫn đang nằm mơ?” – giọng nàng nhẹ và mềm, mang theo chút ngái ngủ, “Sao ca ca lại ở trong phòng ta?”

Lúc này, ngay cả chính Kiều Kiều cũng phải thừa nhận, bộ dạng này của mình trông thật sự rất giống vừa mới tỉnh dậy. Nàng tiếp tục dụi mắt, hạ thấp giọng, cố gắng khiến mọi thứ trông tự nhiên nhất có thể.

 

Thấy Kiều Kiều tỉnh lại, vẻ mặt Cảnh Diễm lúc này bình thản đến mức không hề có chút bối rối nào:

“Ta làm ngươi tỉnh sao?”

Cảnh Diễm khẽ cười, vẫn giữ tư thế nửa quỳ trước giường, hắn đưa tay xoa nhẹ mái tóc nàng. 

“Trời vẫn còn mưa, ca ca sợ ngươi nhát gan không dám ngủ nên sang xem thử.”

Giọng nói ôn hòa, thần sắc dịu dàng, từng cử chỉ đều tự nhiên như một người ca ca đang quan tâm em gái mình. Nhưng không hiểu vì sao, Kiều Kiều vẫn bắt gặp trong ánh mắt hắn một tia thâm ý khó đoán, đôi mắt đen sâu thẳm ấy đang nhìn nàng rất chăm chú, khiến tim nàng chùng xuống trong nháy mắt ——

 

Người này đâu phải đến xem nàng. 

Hắn rõ ràng đã nảy sinh nghi ngờ với những biểu hiện trước đó của nàng… và đang cân nhắc có nên ra tay diệt trừ hay không.

Thật đáng sợ.

 

Cơ thể Kiều Kiều run lên theo bản năng, mà Cảnh Diễm đứng rất gần, hiển nhiên cảm nhận được rõ ràng. Thế nhưng hắn chỉ khẽ nheo mắt, cánh tay đặt trên đầu nàng còn chưa kịp rút về, đã bị một bàn tay nhỏ giữ lại. Kiều Kiều nghiêng mặt, cọ nhẹ gò má mềm mại vào mu bàn tay hắn, giành quyền mở lời bằng giọng điệu như làm nũng:

“Ca ca… ta sợ.”

“Ca ca ở đây rồi, Kiều Kiều còn sợ gì?”

— Chính vì ca ca ở đây, ta mới sợ nha.

 

Nhưng để sống tiếp, lời thật lòng tuyệt đối không thể nói ra. Kiều Kiều bĩu môi, bộ dạng như đang bị tủi thân lại đáng thương. 

“Ta vừa rồi gặp ác mộng… thật sự rất sợ.”

“Ca ca, ngươi ở lại đây, chờ Kiều Kiều ngủ rồi mới đi, có được không?”

Nàng cảm nhận rõ ràng thân thể Cảnh Diễm khựng lại trong khoảnh khắc…

 

Đêm đen không trăng đổ cơn mưa nặng hạt, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn ngoài xa. Kiều Kiều không nhìn rõ biểu cảm của hắn, chỉ cảm thấy bên tai vang lên một tiếng cười rất khẽ, rất thấp.

“Được.”

“Ca ca ở đây, chờ ngươi ngủ rồi sẽ đi.”

 

Một đêm đó rốt cuộc đã trôi qua như thế nào, Kiều Kiều cũng không còn nhớ rõ nhưng nàng biết, vì quá lo lắng cho an nguy của bản thân, nàng đã cố gắng gắng gượng cho tới khi Cảnh Diễm rời đi. Ngay khoảnh khắc hắn bước ra khỏi phòng, Kiều Kiều mới phát hiện bầu không khí quanh mình dường như cũng nhẹ nhõm, tươi mát hơn hẳn.

“Không được để người khác phát hiện thân phận……”

“Phải khiến nam chủ yêu mình……”

“Đẩy nhanh quá trình hắc hóa của hắn, nhưng đồng thời còn phải ngăn cản hắn hủy diệt thế giới……”

 

Khi Kiều Kiều tỉnh lại, bên ngoài đã gần đến buổi trưa. Nàng phát hiện, kể từ lúc những dòng chữ kia hiện lên trên mặt gương, chúng vẫn luôn nằm ở đó, không hề biến mất. Mỗi lần Kiều Kiều bước tới trước gương, những hàng chữ ấy lại không ngừng nhắc nhở nàng—nhắc nhở rằng sinh mạng hiện tại của nàng mong manh và khó giữ đến mức nào.

“Ta muốn về nhà… trả ta về nhà đi!”

Kiều Kiều bực bội đưa tay chọc vào những dòng chữ trên mặt gương. Đến khi lòng bàn tay đã đỏ ửng, những dòng chữ kia vẫn không hề suy chuyển, nguyên vẹn lưu lại trên mặt kính.

Vì sao người khác xuyên sách thì đều là tránh xa nam chủ, an phận giữ mình, khiến nam chủ không yêu mình rồi thuận lợi ôm lấy nam phụ mà rút lui an toàn? Còn đến lượt nàng, mọi chuyện lại hoàn toàn đi ngược lại như thế này?

Vốn dĩ Kiều Kiều và tiểu công chúa Cảnh Kiều có diện mạo giống hệt nhau, tính cách cũng không khác biệt là mấy vậy nên yêu cầu thứ nhất chỉ cần nàng cẩn thận ứng phó cẩn trọng hơn một chút thì hoàn toàn có thể lừa qua được. Những người khác còn dễ nói, duy chỉ có cửa ải mang tên Cảnh Diễm—lại khó khăn đến mức quá đáng.

 

Đừng thấy hắn sở hữu một gương mặt thuần lương vô hại, xinh đẹp tựa bạch liên hoa, mà dễ dàng tin tưởng hẳn. Kiều Kiều là người đã đọc trọn vẹn cả quyển sách nên không ai rõ hơn nàng việc nhân vật này đáng sợ đến mức nào. Hắn hoàn toàn là kiểu người bên ngoài sẽ khoác lên mình lớp da thanh thuần, nhưng trong nội tâm lại nhuốm 1 màu đen tối tựa như huyết liên—tâm tư thâm trầm, từng bước đều là cạm bẫy.

 

Muốn lừa được hắn sao? Chẳng khác nào đem mạng sống của mình ra diễn trò.

Giống như chuyện tối qua, khi Kiều Kiều chủ động xin Cảnh Diễm ở lại bên cạnh vì nàng biết rõ trong nguyên tác, Cảnh Kiều cực kỳ ỷ lại hắn, nên để xóa đi sự nghi ngờ trong lòng Cảnh Diễm, nàng mới cắn răng đưa ra yêu cầu đó.

 

Chỉ là Kiều Kiều hoàn toàn không ngờ tới—Cảnh Diễm vậy mà thật sự… đồng ý.

 

Nghĩ lại mà xem, chỉ riêng yêu cầu đầu tiên đã khó khăn như vậy, hai điều còn lại thì biết phải hoàn thành thế nào đây?

 

Mỗi lần ánh mắt Kiều Kiều lướt qua dòng chữ “khiến nam chủ yêu ngươi”, ngực nàng lại nặng trĩu khó chịu. Dù trong nguyên tác về sau đã vạch rõ Cảnh Diễm và Cảnh Kiều không phải anh em ruột thịt, nhưng trong lòng nàng vẫn không thể vượt qua được rào cản đó.

 

Từ nhỏ đến lớn, Kiều Kiều chưa từng yêu đương lấy một lần. Thậm chí nàng còn từng mơ mộng cảnh mình được một vị tổng tài bá đạo theo đuổi, vậy mà ông trời lại thích trêu ngươi nàng. Hiện giờ xuyên vào trong sách, nàng không chỉ bị ép phải “thông đồng” với nam nhân, mà điều quan trọng nhất là—người đó trên danh nghĩa vẫn là ca ca của nàng.

 

“Thật sự xác định là gia tốc hắn hắc hóa, chứ không phải ngăn cản hắn hắc hóa sao?”

Kiều Kiều thở dài. Ngay lúc nàng nhìn chằm chằm hàng chữ cuối cùng trên gương, lẩm bẩm phát ra nghi vấn, thì những ký tự kia bỗng nhiên bắt đầu biến đổi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

“Ai??”

Trên mặt gương, bốn chữ “gia tốc hắn hắc hóa” đột ngột được phóng đại lên vài phần, đồng thời màu sắc đỏ rực cũng trở nên ngày càng chói mắt. Màu đỏ ấy giống hệt hoa huyết oanh nở rộ khắp lâu đài cổ—rực rỡ chói mắt đến mức khiến lòng người nôn nao.

 

Kiều Kiều sững sờ nhìn chằm chằm, không dám chớp mắt.

Quả nhiên là muốn nàng vừa khiến hắn yêu mình, vừa phải đẩy nhanh quá trình hắc hóa của hắn. Kiều Kiều thử tưởng tượng cảnh bản thân một bên ra sức “thông đồng” Cảnh Diễm, một bên lại không ngừng tìm đường chết, chọc giận hắn để hắn hắc hóa nhanh hơn…

 

Nghĩ tới đây, Kiều Kiều chỉ có thể âm thầm tự nhủ với chính mình—

 

Phải thật kiên cường.

Đề xuất Cổ Đại: Tướng Quân Quá Ngạo Kiều
Quay lại truyện Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa
BÌNH LUẬN
Haruko
Haruko

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Hóng chương mới

Haruko
Haruko

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Đọc văn án là thấy cuốn rồi

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

hóng chương mới ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Có lịch đăng không ạ?

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hấp dẫn nha cả nhà

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Hóng chương mới quá

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Văn án hay nha, hóng hóng

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện