Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1: Trắng tinh khiết và đen nhuốm máu

Đêm mưa tầm tã, sấm sét cuồn cuộn.

Thân thể gầy gò của Kiều Kiều bị bụi cỏ che kín, nàng nín thở co ro trong góc không dám mảy may nhúc nhích. Nàng kiên nhẫn ngồi đợi cho đến khi người kia chống ô đen quay lưng rời đi, nàng mới dám gạt bụi cỏ ra, hoảng loạn chạy về phía lâu đài cổ.

Rầm ——

Một tia chớp xé toạc màn đêm, ánh sáng lóe lên khiến Kiều Kiều giật mình, bước chân loạng choạng rồi vấp ngã, ngã nhào xuống đất.

Trong cơn hoảng hốt, nàng buột miễng thốt ra một tiếng kêu khẽ khiến cho người đàn ông chưa đi xa bỗng khựng lại. Nước mưa đập lên mặt dù phát ra tiếng lộp bộp, khuôn mặt hắn bị che khuất 1 nửa dưới chiếc ô màu đen, khẽ nghiêng đầu về phía sau. Bên trong lâu đài cổ nguy nga, đèn đuốc sáng rực,Kiều Kiều hoảng loạn chạy một mạch về phòng, cả người nàng lúc này vẫn còn đang run rẩy không ngừng.

Mưa lớn gào thét bên ngoài, trong phòng lại ấm áp và sáng sủa, Kiều Kiều thất thần dựa lưng vào cánh cửa, chậm rãi trượt xuống ngồi bệt dưới đất. Nàng sững sờ nhìn căn phòng vừa xa lạ vừa quen thuộc, đến lúc này mới dám xác nhận: nàng thật sự đã xuyên vào sách.

Phải thừa nhận rằng Kiều Kiều đúng là người xui xẻo.
Cuốn sách nàng xuyên vào có tên là 《Ca ca không ngừng hắc hóa》— cái tên đơn giản thô bạo, nội dung cũng y như vậy, kể về một người anh trai ôn nhu lương thiện từng bước trượt vào bóng tối.

Vậy vì sao nói nàng xui? Bởi vì thời điểm nàng xuyên tới, vừa khéo là lúc nam chính bắt đầu hắc hóa.

Vào đêm mưa tầm tã ấy, ngón tay thon dài sạch sẽ của người đàn ông khấu chặt cổ người phụ nữ, khoảnh khắc tia chớp lóe lên cũng là lúc một sinh mệnh lặng lẽ tắt ngấm. Thân thể mềm oặt đổ xuống đất, cổ vẹo sang một góc trong một tư thế méo mó. Về lần đầu nam chính giết người trong quá trình hắc hóa, tác giả chỉ miêu tả bằng vài dòng ngắn ngủi nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần đọc đoạn này, Kiều Kiều luôn cảm thấy lạnh sống lưng, rờn rợn đến đáng sợ.

Giờ đây, cảnh tượng từng tồn tại trong chữ viết lại hiện ra trước mắt nàng bằng cách chân thật đến tàn nhẫn. Hiệu quả của nó thế nào thì khỏi cần nói, một kẻ nhát gan như Kiều Kiều suýt chút nữa thì bị dọa đến chết ngất. Quá hoang đường rồi… Tất cả những chuyện này thật sự quá hoang đường……

Thịch — thịch — thịch ——

Nhưng Kiều Kiều còn chưa kịp thích ứng với hoàn cảnh mới thì ngoài cửa đã bỗng vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Trong lúc hoảng loạn, khuỷu tay nàng vô tình đập mạnh vào cánh cửa khiến cho tiếng đau kêu và tiếng va chạm gần như vang lên cùng lúc, rõ ràng đến mức người bên ngoài chắc chắn cũng nghe thấy. Động tĩnh đến mức này thì giả vờ ngủ cũng không xong nữa rồi, Kiều Kiều đành cắn răng lên tiếng hỏi: 

“Ai… ai đó?”

Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa bên ngoài lập tức ngừng lại. Ngay khi Kiều Kiều bắt đầu lo lắng liệu mình có nói sai điều gì không, giọng một người đàn ông vang lên nhẹ nhàng sau cánh cửa: 

“Là ca ca.”

Ca ca?!

 

Kiều Kiều lập tức lục lại ký ức trong sách, lúc này nàng xuyên thành Cảnh Kiều — ngũ muội của nam chính và ngoài nam chủ ra, phía trên nàng còn có ba người anh trai. Chỉ nghe giọng nói qua cánh cửa, Kiều Kiều thật sự không phân biệt nổi rốt cuộc là ai.

“Chờ… chờ một chút.”

Dù là người nào đến, việc đầu tiên nàng cần làm vẫn là thay đi bộ quần áo ướt sũng đang mặc trên người.

Vội vàng thay xong chiếc váy ngủ trắng tinh, Kiều Kiều quấn khăn bông lên đầu, giả vờ như vừa mới tắm xong rồi nàng nhẹ nhàng mở cửa phòng. Khi thân hình người đàn ông dần hiện rõ trước mắt, nụ cười trấn tĩnh trên gương mặt Kiều Kiều cũng theo đó cứng lại…

Ấn tượng ngay lập tức trong đầu nàng là :“Ngôn niệm quân tử, ôn nhu như ngọc.” , trong đầu Kiều Kiều không hiểu sao tự động hiện lên một cái tên — Cảnh Diễm.

Đúng vậy, chính là nam chính Cảnh Diễm. 

Người anh trai trong nguyên tác đối xử với nàng tốt nhất, dịu dàng nhất, cũng ái muội nhất.

Cho đến tận bây giờ, Kiều Kiều vẫn nhớ rất rõ đoạn miêu tả lần đầu Cảnh Diễm xuất hiện trong sách:

 

Hắn ôm vài cuốn sách giáo khoa, thong thả bước qua khu vườn phủ đầy hoa huyết oanh nở rộ. Sắc đỏ rực rỡ của hoa làm nổi bật làn da trắng của thiếu niên, khiến khí chất hắn càng thêm sạch sẽ, trong trẻo. Khi nhận ra ánh nhìn của Cảnh Kiều, hắn khẽ nghiêng mắt, mỉm cười từ xa, nàng nhìn ánh sáng đôi mắt hắn trong một khoảnh khắc thậm chí lấn át cả vẻ yêu dị của hoa huyết oanh.

Khi đó Cảnh Diễm mới chỉ mười lăm, mười sáu tuổi vậy mà dung mạo đã vô cùng tuấn tú rồi, hắn nay hoàn toàn trưởng thành, đường nét ngũ quan càng trở nên tuyệt sắc. Những ngón tay đang nắm lấy tay nắm cửa của Kiều Kiều vô thức siết chặt lại.

Nàng biết rất rõ người trước mặt tuy vẻ ngoài đẹp không tì vết, nhưng là kẻ có thể lấy mạng người.

 

Tiếng sấm cứ ngắt quãng vang lên ầm ầm, Cảnh Diễm tiến thêm một bước khiến Kiều Kiều giật mình run rẩy, trong đầu nàng cứ thế vô thức hiện lên cảnh tượng hắn bình thản vặn gãy cổ người khác khi nãy. Nàng lặng lẽ lùi lại một bước, cố ý kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Kiều Kiều, sao vậy?”

Từ lúc bước vào phòng, Cảnh Diễm đã nhận ra sự khác thường của nàng. Thân hình nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng mềm mại nép sát bên cửa, đôi mắt tròn hơi ướt tràn ngập sợ hãi. Hắn nhìn nàng một lúc lâu, đôi con ngươi đen sẫm phản chiếu rõ ràng bóng dáng nàng, tựa như đang quan sát, dò xét điều gì đó.

“Ta…”

Trong sách quả thật có viết rằng, vào đêm mưa lớn ấy, Cảnh Kiều đã tận mắt nhìn thấy ca ca mình hắc hóa giết người. Nhưng mãi cho đến khi nàng bị Cảnh Diễm tra tấn đến chết, tác giả vẫn không hề nói rõ — nam chính rốt cuộc có biết nàng đã chứng kiến cảnh đó hay không.

Nghĩ tới đây, Kiều Kiều mới thấy yên tâm hơn đôi chút.

Ngón tay nhỏ của nàng siết chặt lấy vạt váy, giọng nói nhẹ đến mức gần như tan vào không khí: 

“Ta sợ…”

“Sợ cái gì?”

Khóe môi mỏng của Cảnh Diễm khẽ cong lên. Hắn ung dung ngồi xuống sofa, cúi mắt chỉnh lại ống tay áo, động tác tao nhã, thong thả đến lạ.

Một cảm giác áp bức mơ hồ lặng lẽ lan ra. Kiều Kiều nuốt khan một cái, vội vàng đáp lời: 

“Ta sợ… trời mưa.”

Sợ sấm sét, sợ tia chớp …và càng sợ hơn cả là trong đêm mưa ấy, nhìn thấy ngươi giết người.

Trước kia Kiều Kiều vốn không hề sợ mưa. Nhưng sau trải nghiệm kinh hoàng kia, nàng biết mình thật sự đã để lại bóng ma tâm lý.

Tiếng nói của thiếu nữ vừa dứt, ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng sấm rền. Thấy cô gái nhỏ vẫn co ro trong góc khẽ run, Cảnh Diễm nhướng mày, vỗ nhẹ chỗ ngồi bên cạnh, gọi nàng —

“Kiều Kiều, lại đây với ca ca.”

 

Không, không, không. 

Nàng tuyệt đối không muốn qua đó chút nào!!

Trong nhà Kiều Kiều ở thời hiện đại chỉ có mỗi mình nàng là con gái. Từ nhỏ nàng đã được cả gia đình che chở nâng niu, nàng chưa từng trải qua sóng gió gì lớn, nhát gan hệt như một con thỏ trắng yếu ớt, đáng thương.

Khi đôi chân mềm nhũn của nàng chầm chậm bước về phía Cảnh Diễm, trong đầu hiện lên toàn bộ đều là những cảnh hắn hắc hóa, từng bước tra tấn Cảnh Kiều trong nguyên tác. Càng nghĩ, chân nàng càng mềm; càng mềm, nàng càng không muốn lại gần hắn. Cơ thể nàng gần như đang dùng toàn bộ sức lực để kháng cự việc tiến về phía trước.

Một bàn tay lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh nắm lấy cổ tay nàng, không đợi Kiều Kiều phản ứng, nàng đã bị Cảnh Diễm kéo ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Sao lại sợ đến mức này?”

Dường như vẫn còn nghi ngờ lời nàng nói, Cảnh Diễm cúi người, đưa tay nâng cằm Kiều Kiều lên, đôi mắt hơi rũ xuống nhìn thẳng vào nàng, khoảng cách này thân mật đến mức nàng cảm nhận được sự nguy hiểm của hắn, khiến tim nàng thình thịch không ngừng. Khi nàng còn đang run rẩy không biết nên nói gì, một giọt nước từ mái tóc ướt nhỏ xuống, vừa khéo rơi lên mu bàn tay Cảnh Diễm.

Thân hình hắn khẽ khựng lại.

Cảnh Diễm buông nàng ra, đưa tay giật chiếc khăn bông trên đầu nàng xuống, hờ hững hỏi: 

“Vừa tắm xong à?”

Kiều Kiều theo bản năng định lắc đầu, nhưng khi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm ấy, nàng lại vội vàng gật đầu.

Nàng không rõ Cảnh Diễm có tin lời nàng hay không, dù sao sau đó hắn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cầm lấy khăn bông, nhẹ nhàng lau tóc cho nàng. Động tác ôn nhu lại thuần thục, tựa như đã làm việc này vô số lần trước đây.

Khi những đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn chạm vào làn da vốn cũng chẳng ấm áp của nàng, Kiều Kiều khẽ run lên một cái rất nhẹ.

Ánh mắt Cảnh Diễm chậm rãi dừng lại trên cánh cửa phòng tắm đang khép chặt, đôi con ngươi khẽ nheo lại. Hắn chỉ kéo nhẹ khóe môi, cúi đầu liền bắt gặp ánh mắt sợ hãi của cô gái nhỏ đang nhìn mình, dáng vẻ sợ đến cực độ ấy khiến ánh nhìn của Cảnh Diễm sâu thêm vài phần. Hàng mi dài rũ xuống, rất nhanh đã che giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt.

“Mấy hôm nay nhiệt độ giảm đột ngột, thân thể ngươi không tốt, nhớ giữ ấm.”

Hắn khoác chiếc áo ngoài đặt trên sofa lên người nàng, rồi đứng dậy.

Nếu không nhắc đến chuyện hắc hóa sau này, Kiều Kiều biết rất rõ, chí ít là trước khi hắc hóa, Cảnh Diễm đúng là một người ca ca dịu dàng. Suốt cả quyển《Ca ca không ngừng hắc hóa》, tác giả đã dùng rất nhiều chất xám để miêu tả quá trình hắn ở bên muội muội: tỉ mỉ, ôn hòa, quan tâm đến từng chi tiết, đến mức có lúc Kiều Kiều còn hoài nghi hắn là một kẻ muội khống.

Khó khăn lắm mới thấy Cảnh Diễm chuẩn bị rời đi, Kiều Kiều kìm nén sự nhẹ nhõm trong lòng, đứng dậy định tiễn hắn. Không ngờ hắn mới đi được vài bước thì bỗng dừng lại, Kiều Kiều không kịp tránh, cái trán trực tiếp đụng vào lưng hắn khiến cho hơi thở pha lẫn mùi mưa lạnh lẽo tràn tới, nàng đau đến che mũi, vội vàng lùi lại mấy bước.

“Kiều Kiều,”– giọng Cảnh Diễm vang lên phía trước, trầm thấp mà bình thản,  “vừa rồi… ngươi có ra ngoài không?”

Cảnh Diễm bất ngờ chuyển sang câu hỏi khác khiến tim Kiều Kiều lại treo lơ lửng. Nàng theo ánh nhìn của hắn, thấy tầm mắt dừng lại ở bộ quần áo ướt bị nàng tiện tay ném vào góc tủ —lúc thay vội vàng, nàng đã quên mất phải giấu đi.

 

Sấm sét và tia chớp đồng thời xé ngang bầu trời, mưa bên ngoài lại nặng hạt thêm vài phần. Đèn trần trên đầu chớp nhẹ rồi ổn định trở lại. Một luồng khí lạnh len từ gan bàn chân bò lên, Kiều Kiều chỉ cảm thấy ánh mắt Cảnh Diễm nhìn mình càng lúc càng u ám, sâu thẳm.

“Ca… ca ca —”

Trực giác mách bảo Kiều Kiều rằng, nếu lúc này nàng không nói gì, e rằng rất nhanh thôi nàng sẽ gặp rắc rối lớn. Con người khi đối diện nguy hiểm thường bộc phát tiềm năng. Khoảnh khắc này, trong đầu Kiều Kiều lóe lên không ít ý nghĩ. Nàng như vừa mới nhận ra ánh nhìn của nam nhân, làm bộ thản nhiên nói: 

“Đó là quần áo ta vừa làm ướt trong phòng tắm.”

Nàng ngẩng đầu, giọng cố giữ bình tĩnh: 

“Ca ca… có vấn đề gì sao?”

Từ nhỏ đến lớn, những nam sinh Kiều Kiều quen biết hầu hết đều bằng tuổi. Nàng chưa từng gọi ai là “ca ca”, vì thế cách xưng hô này đối với nàng vừa xa lạ vừa gượng gạo. Thế nhưng lần này, nàng liên tiếp gọi hai tiếng “ca ca”, giọng nói lại mềm mại ngọt ngào như đang làm nũng, thốt ra tự nhiên đến mức ngay cả bản thân nàng cũng không ngờ. Có lẽ chính tiếng gọi ấy đã chạm đến điều gì đó. Trong đôi mắt Cảnh Diễm thoáng hiện lên một tia u ám, nhưng rất nhanh đã bị che giấu, thay vào đó là vẻ ôn hòa quen thuộc.

Thấy chóp mũi Kiều Kiều bị đụng đến ửng đỏ, dáng vẻ đáng thương đến tội nghiệp, hắn khẽ giơ tay, dường như muốn chạm vào nàng. Nhưng Kiều Kiều vẫn đang trong trạng thái căng thẳng quá mức, gần như theo phản xạ, nàng nghiêng đầu né tránh. Bầu không khí vừa mới dịu xuống lập tức lạnh đi lần nữa…

Hàng mi Cảnh Diễm khẽ run, hắn thu tay về, sắc mặt bình thản đến mức không nhìn ra hỉ nộ.

Lúc này hắn đã đứng ở cửa. Ánh đèn hành lang không sáng bằng trong phòng, thân hình cao gầy của hắn chắn đi phần lớn ánh sáng. Kiều Kiều biết rõ mình vừa rồi đã phạm sai lầm lớn, chỉ đành cắn răng tiến lên, nhẹ nhàng kéo lấy ngón tay hắn, nhỏ giọng nói: 

“Ca ca, ngủ ngon.”

Cảnh Diễm nghiêng mắt nhìn nàng. Dưới ánh nhìn trong veo mà đầy sợ hãi ấy, khóe môi mỏng của hắn khẽ cong lên, thản nhiên đáp:

“—— Kiều Kiều, ngủ ngon.”

 

Trong phòng ngủ của Cảnh Kiều đặt một chiếc gương toàn thân phong cách phục cổ, hoa lệ đến mức khiến người ta khó mà làm ngơ. Lúc mới bước vào phòng, Kiều Kiều không để ý tới nó, nhưng giờ nguy cơ đã qua, nàng tò mò tiến lại gần soi thử thì hết sức bất ngờ.

Trong gương là một thiếu nữ môi hồng răng trắng, đôi mắt tròn sáng long lanh, dung mạo ấy… lại giống hệt nàng như đúc. Kiều Kiều sững người, cúi sát lại nhìn kỹ thêm lần nữa. Nếu nói có điểm khác biệt, thì đại khái gương mặt này trông trẻ trung và non nớt hơn nguyên bản của nàng đôi chút. Nếu nàng nhớ không nhầm, theo mốc thời gian hiện tại của cốt truyện, thân thể này mới chỉ mười bảy tuổi. Kiều Kiều đưa tay chạm lên gò má trong gương, làn da mềm mại, mịn màng đến mức khiến người ta không nỡ rời tay.

 

【Độc giả số 001, hoan nghênh tiến vào thế giới trong sách.】

Đúng lúc Kiều Kiều còn đang tò mò soi gương để tìm ra khác biệt, mặt kính trơn nhẵn bỗng hiện lên một hàng chữ đen. Nàng còn chưa kịp phản ứng, dòng chữ thứ hai đã tiếp tục xuất hiện:

【Ngươi muốn quay trở lại thế giới hiện thực không?】

【Nếu muốn, ngươi phải hoàn thành những điều kiện sau ——】

1. Không để bất kỳ ai phát hiện thân phận thật sự của ngươi.

2. Khiến nam chính yêu ngươi.

3. Thúc đẩy hắn hắc hóa nhanh hơn, nhưng đồng thời phải ngăn cản hắn hủy diệt thế giới.

 

Đôi mắt Kiều Kiều mở to dần, nàng trừng mắt nhìn chằm chằm dòng chữ đỏ được bôi đậm ở hàng cuối, như thể muốn nhìn xuyên qua lớp kính.

“Đẩy… nhanh hơn quá trình hắc hóa ư?”

Ào ào ——

Bên ngoài dường như nổi lên một trận gió lớn. Lá cây quật vào cửa sổ phát ra tiếng xào xạc, phương xa sấm sét cuồn cuộn không dứt. Kiều Kiều chỉ cảm thấy nếu lúc này mình lao ra ngoài…

…rất có thể sẽ bị sét đánh chết tại chỗ.

 

Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Đứa Nghịch Tử Hung Bạo Này Ta Chẳng Màng Quản Nữa
Quay lại truyện Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa
BÌNH LUẬN
Haruko
Haruko

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Hóng chương mới

Haruko
Haruko

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Đọc văn án là thấy cuốn rồi

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

hóng chương mới ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Có lịch đăng không ạ?

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hấp dẫn nha cả nhà

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Hóng chương mới quá

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Văn án hay nha, hóng hóng

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện