“Kiều Kiều, muội rốt cuộc là rơi xuống hồ bằng cách nào?”
Nghe Cảnh Diễm hỏi vậy, đầu óc Kiều Kiều lập tức tỉnh táo hẳn ra. Sau khi tỉnh lại, nàng chỉ mải vì thấy Cảnh Diễm mà kích động, suýt nữa thì quên mất chuyện quan trọng nhất. Hốc mắt Kiều Kiều lại đỏ lên, nhưng còn chưa kịp mở miệng, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ dồn dập.
“Ngũ tỷ tỷ!”
Bóng dáng phấn nộn dẫn đầu xông vào phòng chính là Cảnh Vân, nàng ta vừa chạy tới bên giường Kiều Kiều liền òa khóc, nước mắt rơi không ngừng. Lúc này tóc nàng ta hơi rối, gương mặt nhỏ trắng nõn đẫm lệ, đôi mắt đỏ hoe như một con thỏ bị dọa sợ. Bộ dáng nàng ta lúc này thậm chí nhìn c&ogr...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 56 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Xuyên Không: Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Đến Thập Niên 70
[Pháo Hôi]
Có lịch đăng không ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hấp dẫn nha cả nhà
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Pháo Hôi]
Văn án hay nha, hóng hóng