“Kiều Kiều, muội rốt cuộc là rơi xuống hồ bằng cách nào?”
Nghe Cảnh Diễm hỏi vậy, đầu óc Kiều Kiều lập tức tỉnh táo hẳn ra. Sau khi tỉnh lại, nàng chỉ mải vì thấy Cảnh Diễm mà kích động, suýt nữa thì quên mất chuyện quan trọng nhất. Hốc mắt Kiều Kiều lại đỏ lên, nhưng còn chưa kịp mở miệng, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ dồn dập.
“Ngũ tỷ tỷ!”
Bóng dáng phấn nộn dẫn đầu xông vào phòng chính là Cảnh Vân, nàng ta vừa chạy tới bên giường Kiều Kiều liền òa khóc, nước mắt rơi không ngừng. Lúc này tóc nàng ta hơi rối, gương mặt nhỏ trắng nõn đẫm lệ, đôi mắt đỏ hoe như một con thỏ bị dọa sợ. Bộ dáng nàng ta lúc này thậm chí nhìn còn đáng thương hơn cả Kiều Kiều vừa được vớt lên từ hồ.
“Đều là lỗi của Vân Nhi…”
Kiều Kiều còn đang ngơ ngác, đã nghe Cảnh Vân nghẹn ngào nói tiếp:
“Nếu Vân Nhi biết tỷ tỷ yếu như vậy, lúc đó dù thế nào cũng sẽ không kéo tỷ tỷ khi mình bị trượt chân. Tỷ tỷ, Vân Nhi thà để mình ngã, cũng không muốn tỷ tỷ xảy ra chuyện!”
…Đây rốt cuộc là đang nói cái gì vậy?
Nghe một hồi, Kiều Kiều cuối cùng cũng hiểu được ý của Cảnh Vân. Nàng ta đã sớm nghĩ sẵn cho mình một đường lui, nói rằng bản thân bị đá vấp ngã, vì lo lắng nên mới vô tình kéo Kiều Kiều theo xuống nước. Ý định của nầng ta là muốn cho Kiều Kiều đỡ nàng một phen, chỉ là không nghĩ tới Kiều Kiều sẽ suy yếu như vậy, bị nàng kéo một chút thế nhưng sẽ trực tiếp ngã vào trong nước.
Nàng ta một phen lời nói không những đem chính mình phủi sạch không còn một mảnh, mà còn ngầm đẩy cho Kiều Kiều một cái tội danh là cố ý rơi xuống nước để hãm hại nàng ta, không thể không nói, thật là thủ đoạn ngoan độc.
Đồ ác độc này……
Kiều Kiều bị Cảnh Vân làm cho tức đến run run, chỉ là nàng lúc này tuy rằng phẫn nộ nhưng vẫn còn rất lý trí.
Nàng nghĩ rằng, nếu lúc này chính mình không màng tất cả trực tiếp chỉ ra là Cảnh Vân cố ý đẩy mình xuống nước thì không chỉ có sẽ không ai tin tưởng nàng, ngược lại còn sẽ hại chính mình chui vào Cảnh Vân bố cục bẫy rập.
Trong lâu đài này, sẽ chẳng có vài người thiên vị Cảnh Kiều, theo Cảnh Vân cùng đi đến còn có nhị ca Cảnh Duệ cùng tứ ca Cảnh An, vừa vặn Cảnh Duệ từ trước đến nay luôn thiên vị Cảnh Vân và không thích Cảnh Kiều, lúc này nghe xong Cảnh Vân nói chuyện, hắn càng khinh thường cười nhạo một tiếng, nhìn về phía Kiều Kiều ánh mắt càng thêm ghét bỏ.
“Vân Nhi đừng khóc nữa, muội ấy không phải vẫn không hề có việc gì sao.”
Với mức độ chán ghét Cảnh Kiều của Cảnh Duệ thì e là hắn chỉ mong nàng chết đi cho xong, tuyệt đối sẽ không đến thăm. Nhưng hiện tại thân phận của hắn không chỉ là nhị ca của Cảnh Kiều, mà còn là vương trữ của Cảnh đế quốc — tức người thừa kế vương vị.
Hôm nay hắn chịu tới đây đều là có lí do, thứ nhất là muốn tự tạo cho mình tiếng tốt quan tâm muội muội; thứ hai, quan trọng hơn, là sợ Cảnh Vân bị bắt nạt. Giờ thấy Kiều Kiều đã tỉnh lại không có gì nghiêm trọng, hắn liền thuận tay kéo Cảnh Vân, ý định rời đi.
“Nếu ngũ muội đã tỉnh, vậy chúng ta không quấy rầy nữa.”
“Không được!”
Cảnh Vân lập tức vùng ra, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn.
“Muội còn chưa được ngũ tỷ tỷ tha thứ, muội không thể đi!”
…Con nha đầu này đúng là dai như đỉa.
Bàn tay Kiều Kiều giấu trong chăn khẽ run lên, dù cho tính tình nàng vốn mềm mỏng dễ chịu, lúc này cũng thật sự sắp không nhịn nổi. Nàng rất muốn lao tới, cho Cảnh Vân một cái tát cho tỉnh người.
“Tỷ tỷ…”
Cảnh Vân ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn nàng, giọng run run:
“Tỷ tỷ thật sự vẫn còn trách Vân Nhi sao?”
“Hay là… tỷ tỷ cũng đẩy Vân Nhi xuống nước một lần được không?”
“Chỉ cần tỷ tỷ chịu tha thứ cho muội, tỷ tỷ bảo Vân Nhi làm gì cũng được!”
Dưới ánh nhìn càng lúc càng lạnh của Cảnh Duệ, Kiều Kiều chỉ trầm mặc cúi đầu.
Và rồi mọi người liền thấy tiểu cô nương nằm trên giường rũ cái đầu nhỏ, bả vai gầy khẽ run run. Ngay khi tất cả đều cho rằng nàng đang chực chờ sắp khóc thì nàng lại đột nhiên ngẩng đầu lên trước mặt mọi người với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng mà chưa rơi xuống, trông yếu ớt đến đáng thương.
“Không…”
“Ta hoàn toàn không trách muội.”
Kiều Kiều tuy tâm tư đơn thuần, nhưng nàng không ngốc, cũng không định để mình bị bắt nạt một cách vô ích. Nghĩ tới những bộ phim cung đấu từng xem trước đây, trong lòng nàng rất nhanh liền nảy ra chủ ý.
Học theo giọng điệu mềm mỏng mà đầy ẩn ý của những nữ nhân tâm cơ trong phim, Kiều Kiều chậm rãi mở miệng, bắt đầu từ lời giải thích cho Cảnh Vân:
“Thân thể ta vốn dĩ đã yếu từ nhỏ, không giống muội muội, sinh ra đã khỏe mạnh hơn người.”
“Loại thể chất như ta, gió thổi qua còn có thể ngã, bị muội muội kéo một cái liền rơi xuống nước… nói cho cùng, vẫn là vấn đề của bản thân ta thôi.”
“Ta thật sự không trách muội.”
Khi nói những lời này, thân thể Kiều Kiều vẫn còn khẽ run. Một phần là vì bị Cảnh Vân chọc tức, phần khác là vì đây là lần đầu tiên nàng dùng giọng điệu thảo mai giả tạo như vậy, trong lòng không tránh khỏi căng thẳng.
Nghĩ lại, nàng cảm thấy mấy lời vừa rồi còn chưa đủ “nặng đô”, liền chậm chạp bổ sung thêm một câu, giọng nói nhẹ đến mức gần như vô tội:
“Ta nhớ muội muội từ nhỏ đã trời sinh khỏe mạnh, khác hẳn với ta. Bình thường ngay cả đồ vật hơi nặng một chút, ta cũng nhấc lên không nổi.”
“Đợi tỷ tỷ lần này điều dưỡng tốt thân thể rồi, Vân Nhi dạy ta xem làm thế nào mới có thể trở thành đại lực sĩ được không?”
Lời này vừa thốt ra, ý tại ngôn ngoại vừa là đang nói nàng nhu nhược kiều quý, còn Cảnh Vân thì lực lớn kinh người, chẳng giống một nữ hài chút nào.
Sắc mặt Cảnh Vân khi nghe mấy lời này lập tức vặn vẹo đi vài phần. Quả thật, nàng có sức lực không hợp với vẻ ngoài mềm mại của mình, đây cũng chính là điều nàng ghét nhất bị người khác nhắc tới, huống chi còn bị Kiều Kiều còn nói câu này ngay trước mặt ba vị ca ca. Cảnh Vân còn chưa kịp phản ứng, bên tai đã vang lên giọng nói lười biếng của tứ ca Cảnh An, hắn nửa dựa vào tường, cười cợt tiếp lời:
“Ngũ muội nói vậy làm ta nhớ lại chuyện hồi nhỏ đấy. Vân Nhi, ta nhớ lúc bé hai ta từng vật tay với nhau… hình như ta chưa từng thắng muội lần nào thì phải?”
Cảnh Duệ dĩ nhiên không nghe ra thâm ý trong lời Kiều Kiều, còn rất tự nhiên phụ họa thêm một câu:
“Vân Nhi, ta nhớ ta hình như cũng chưa từng thắng muội.”
“Xem ra Vân Nhi nhà ta lại còn là một tiểu khả ái sức lực hơn người nữa.”
“……”
Cảnh Vân rốt cuộc bị Kiều Kiều chọc tức đến mức không chịu nổi, mặt mày tái đi, tức tối quay người bỏ đi.
Dù trên mặt không biểu lộ gì, nhưng khi nhìn sang Kiều Kiều, ánh mắt Cảnh Vân lại hung ác đến dị thường. Lời cáo biệt cuối cùng của nàng gần như gằn từng chữ qua kẽ răng, Kiều Kiều mím mím môi, sụt sịt chào lại, còn thuận miệng bổ sung một câu:
“Chờ ta khỏi bệnh rồi, ta cũng muốn thử cùng Vân Nhi bẻ tay một lần nha.”
Phanh ——
Cửa phòng bị Cảnh Vân hung hăng đóng sầm lại.
Cảnh Vân và Cảnh Duệ đã rời đi, nhưng trong phòng vẫn còn lại Cảnh An và Cảnh Diễm. Từ lúc Cảnh Vân bọn họ bước vào, Kiều Kiều đã nhận ra Cảnh Diễm yên lặng một cách khác thường. Khi nãy nàng không để ý, lúc này vừa quay đầu lại, mới phát hiện sắc mặt hắn tái nhợt đến đáng sợ, nửa dựa vào ghế, mí mắt rũ xuống, một tay day nhẹ thái dương.
“Ca!”
Cảnh An lập tức bước nhanh tới bên Cảnh Diễm. Thấy tình trạng hắn rõ ràng không ổn, trong giọng nói không giấu được lo lắng xen lẫn tức giận:
“Ngươi rõ ràng biết thân thể mình thế nào, vì sao còn dám nhảy xuống nước cứu nàng? Ngươi không cần mạng nữa sao?”
Cảnh Diễm khẽ nhíu mày ngẩng đầu lên, khi ánh mắt chạm phải Kiều Kiều đang ngẩn ngơ nhìn mình, hắn liền nở một nụ cười trấn an với nàng, rồi mới trầm giọng nói:
“Nàng là muội muội của chúng ta.”
“Nàng tính là cái chó má muội muội gì chứ! Ngươi đối với nàng tốt như vậy, nàng có biết cảm kích hay không?!”
“Huống chi lúc đó đã có người nhảy xuống cứu rồi, dù nàng không được sủng ái thì cũng vẫn là công chúa. Ngươi còn sợ đám người kia để nàng chết đuối trong hồ sao?”
“Cảnh An!”
Cảnh Diễm dường như thật sự nổi giận, hắn mím môi, quay sang nhìn Cảnh An. Khi hắn không cười, đôi mắt ấy tự nhiên mang theo một tia sắc bén lạnh lẽo, khiến người ta không khỏi chùn bước.
Sau khi mọi người lần lượt rời đi, căn phòng của Kiều Kiều cuối cùng cũng lấy lại được sự yên tĩnh. Trên gò má nàng dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ lòng bàn tay Cảnh Diễm. Trước khi đi, hắn còn cúi người khẽ chạm lên khuôn mặt nhỏ của nàng, không quên dặn dò nàng phải nghỉ ngơi cho thật tốt.
“Ca ca… sẽ không sao chứ?”
Nhìn sắc mặt Cảnh Diễm tái nhợt đến mức gần như không còn chút huyết sắc, Kiều Kiều theo bản năng nắm lấy những ngón tay đang chuẩn bị rút lại của hắn. Hàng mi dài của Cảnh Diễm khẽ run lên. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, cong môi cười với nàng, rồi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay nàng.
Hắn nói, giọng điềm tĩnh mà ôn hòa:
“Ta không sao.”
Nhưng mà những lời này còn chưa có nói xong hoàn chỉnh, hắn lại trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Kiều Kiều nhớ rõ, trong sách Cảnh Diễm đích xác từng có một đoạn thời gian thân thể không tốt, tuy rằng hắn bề ngoài nhìn như không có việc gì, nhưng hắn cực kỳ sợ rét lạnh, ba ngày hai bữa là đầu choáng váng đầu ho khan, thậm chí thân thể so với Cảnh Kiều còn kém cả nàng.
Sau này trong sách cũng có giải thích, đó là Cảnh Diễm sở dĩ thân mình sẽ kém như vậy là bởi vì Cảnh Duệ vẫn luôn hạ độc hắn.
Là một loại độc có độc tính rất nhẹ, nếu chỉ một hai lần dùng sẽ không xuất hiện vấn đề, nhưng một khi trường kỳ dùng, quanh năm suốt tháng độc tính tích lũy sẽ ở trong cơ thể người nháy mắt bùng nổ, một khi phát tác liền tính là thần tiên cũng cứu không nổi.
Trên hành lang truyền đến dồn dập tiếng bước chân, Kiều Kiều tưởng hẳn là bác sĩ tới xem bệnh cho Cảnh Diễm. Bởi vì Cảnh Kiều ngồi sát bên tường, hai người lúc này dựa vào nhau rất gần, phòng ngủ hai người sát vách cũng chỉ cách nhau một bức tường. Kiều Kiều từ trên giường bò dậy lặng lẽ đi ra ban công, muốn nghe một chút phòng bên cạnh động tĩnh.
Chỉ tiếc phòng cách âm hiệu quả thật tốt quá, nàng mơ hồ chỉ nghe được tiếng Cảnh An táo bạo giận dữ, hình như còn nhân tiện mắng nàng một câu?
Kiều Kiều chạy nhanh súc trở về trong phòng, trong cả bộ tiểu thuyết thì chỉ có duy nhất Cảnh Diễm là người ca ca đối xử tốt với nguyên chủ.
Đại ca thì bỗng nhiên phát điên, nhị ca từ trước đến nay thiên vị Cảnh Vân, nhìn nàng chỉ có chướng mắt. Ngay cả tứ ca Cảnh An – người tưởng chừng như có tình cảm rất tốt với Cảnh Diễm, trong lòng cũng chưa từng có nửa phần tự giác làm ca ca. Hắn chán ghét Cảnh Vân, nhưng vì Cảnh Diễm, lại càng thêm chán ghét Cảnh Kiều.
Có nên nói cho hắn biết không?
Nhớ lại cảnh vừa rồi Cảnh Diễm ngã xuống ngay trước mắt mình, sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc nào, tâm trí Kiều Kiều không khỏi dao động. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng là vì cứu nàng mà phát bệnh, vậy nàng có nên nhắc nhở hắn rằng người nhị ca mà hắn kính trọng bấy lâu nay… vẫn luôn âm thầm hạ độc hắn hay không?
Trong sách, Cảnh Diễm là đến tận giai đoạn hắc hóa trung kỳ mới phát hiện ra sự thật này.
Khi đó, hắn đã bắt đầu ho ra máu, tình trạng vô cùng nguy kịch. May mắn thay, hắn phát hiện kịp thời, lại gặp được một người tự xưng là truyền nhân của thần y và người ấy thì đối với hắn nảy sinh tình ý. Sau một quá trình điều trị vô cùng phức tạp, độc tố trong cơ thể hắn được thanh trừ hơn phân nửa, rốt cuộc cũng coi như nhặt lại được một mạng.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến đoạn tình tiết ấy, toàn thân Kiều Kiều lại bất giác căng cứng, bởi vì nàng nhớ rất rõ, cái gọi là “truyền nhân thần y” kia, trên thực tế lại là một kẻ tu luyện tà đạo. Kẻ đó để kéo dài tính mạng cho Cảnh Diễm, nàng ta đã lật xem cấm thư của Vu tộc, thậm chí còn đưa ra một phương pháp huyết luyện điên cuồng: dùng máu tươi của chín mươi chín thiếu nữ thuần khiết để làm thuốc!
Khi ấy, Cảnh Diễm đã giam giữ Cảnh Duệ, tự tay đưa hắn lên vị trí vương trữ, nắm trong tay hơn phân nửa quyền lực của đế quốc, sinh tử đối với hắn… chỉ còn là chuyện trong một ý niệm.
Căn phòng u ám, lạnh lẽo mà xa hoa. Người đàn ông nghiêng mình ngồi trên vương tọa, dáng vẻ lười nhác, ánh mắt hờ hững như đang thưởng thức một vở kịch nhàm chán.
Trước mặt hắn, vô số phụ nữ vừa mới mất đi sinh mệnh nằm chồng chất lên nhau. Máu tươi nhuộm đỏ tấm thảm trắng trong đại sảnh, mùi tanh nồng lan tràn khắp không gian, đặc quánh đến nghẹt thở.
Những người phụ nữ ấy đều là tự nguyện vì Cảnh Diễm mà chết.
Còn hắn, lại mỉm cười, tự tay tiễn các nàng xuống hoàng tuyền.
Chỉ cần nhớ lại đoạn tình tiết này, Kiều Kiều đã cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nếu nói Cảnh Diễm lúc này, khi vừa bắt đầu hắc hóa, trông vẫn còn như một con người bình thường, vậy thì sau giai đoạn hắc hóa trung kỳ, hắn sẽ dần dần trượt dài vào điên cuồng — một kẻ không còn chút nhân tính nào.
Về sau trong sách có một quãng thời gian rất dài, tác giả dùng toàn bộ những hình ảnh đẫm máu và tàn nhẫn để miêu tả Cảnh Diễm. Kiều Kiều đọc đến đâu sợ hãi đến đó, nhiều lần còn gặp ác mộng, nên những đoạn ấy nàng thường lướt qua rất nhanh. Nhưng dù vậy, vẫn có không ít hình ảnh khắc sâu trong đầu nàng, muốn quên cũng không thể.
Đáng sợ quá… thật sự quá đáng sợ.
Trong đầu Kiều Kiều, lúc thì hiện lên nụ cười ôn nhu của Cảnh Diễm khi nhìn nàng, lúc lại chồng lên dáng vẻ phát rồ, tàn nhẫn của hắn sau khi hắc hóa trong sách. Nàng ngẩng đầu nhìn vào gương, mấy dòng chữ lớn hiện rõ ràng, như một lời nguyền không cách nào xóa bỏ:
“Tăng tốc độ hắc hóa, khiến hắn yêu ngươi.”
Kiều Kiều chợt nhận ra, nếu tiếp tục bước về phía trước, nàng sẽ phải vừa liều mạng đẩy nhanh quá trình hắc hóa của hắn… vừa phải khiến vị ca ca điên cuồng ấy, yêu chính mình.
Lùi về sau thì sao? Cho dù nàng không nghĩ trở về nhà, cũng không chủ động đi làm những chuyện thúc đẩy hắn hắc hóa, thì Cảnh Diễm vẫn sẽ dựa theo cốt truyện trong sách, từng chút từng chút trượt vào bóng tối. Đến lúc đó, thứ chờ đợi Kiều Kiều, không phải là chết thì cũng chỉ có chết.
Nàng không thể lui, cũng không thể trốn.
Kiều Kiều cảm thấy mình giống như đã bị ném vào một thế cục chết chóc, không có lối thoát.
Một cảm giác ác ý mãnh liệt tràn ngập khắp thế giới này, dồn ép đến mức nàng gần như không thở nổi. Kiều Kiều cuộn người chui vào trong chăn, nghẹn ngào khóc lên một tiếng.
Thật sự… thế giới này thật sự chẳng có lấy một chút tốt đẹp nào.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Rời Khỏi Hoàng Thất Đại Thanh, Ta Sát Phạt Quyết Đoán
[Luyện Khí]
Hóng chương mới
[Luyện Khí]
Đọc văn án là thấy cuốn rồi
[Pháo Hôi]
hóng chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Có lịch đăng không ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hấp dẫn nha cả nhà
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Pháo Hôi]
Văn án hay nha, hóng hóng