Chương 85: Dịch xá kinh (thượng)
Trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa vạn vật, biến con đường hồi hương trở nên mờ mịt giữa màn sương lạnh lẽo. Đoàn xe ngựa của họ Bồ chậm rãi tiến về phía trước, âm thanh bánh xe nghiến lên lớp tuyết dày nghe thật khô khốc và nặng nề. Bồ Châu ngồi trong xe, đôi mắt vốn dĩ trong trẻo giờ đây lại phủ một lớp sương mờ sầu muộn, tâm trí nàng dường như đang trôi về một miền ký ức xa xăm của tiền kiếp.
Suốt dọc đường từ Kinh đô về Tề Châu, nàng không khỏi kinh ngạc trước sự xa hoa đến lạ thường tại các trạm dịch. Những nơi này vốn chỉ là trạm dừng chân tạm bợ, nay lại được trang hoàng lộng lẫy, cung phụng đủ đầy vật phẩm quý hiếm vượt mức bình thường. Cảnh thái bình thịnh trị ảo mộng ấy không làm nàng thấy an lòng, ngược lại, nó như một điềm báo về cơn giông bão sắp sửa ập đến.
Về đến quê nhà, đứng trước phủ cũ và mộ phần của tổ phụ, mẫu thân, lòng Bồ Châu thắt lại. Nàng nhớ về lễ dựng bia công đức cho tổ phụ, về sự đón tiếp nồng hậu của tộc nhân họ Bồ. Nhưng tất cả niềm vui đoàn viên ấy đều bị che mờ bởi những trang nhật ký mà nàng tìm thấy trong lầu các di vật của phụ thân. Những dòng chữ cũ kỹ hé lộ mối tơ vương giữa Khương Nghị và Kim Hi Trường công chúa, cùng cây sáo hạc – tín vật tình yêu định mệnh đã khiến nàng bàng hoàng.
Gió bấc rít gào qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cuối năm Hiếu Xương thứ sáu. Bồ Châu khẽ rùng mình, một dự cảm bất an mãnh liệt trỗi dậy trong lòng. Nàng nhớ lại kiếp trước, chính vào thời điểm này, một trận đại dịch kinh hoàng đã bùng phát, cướp đi sinh mạng của biết bao người, biến nhân gian thành chốn địa ngục trần gian.
“Dừng lại!” Bồ Châu đột ngột lên tiếng, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sự kiên định không thể lay chuyển.
Đoàn người đang hành tiến bỗng chốc khựng lại. Lạc Bảo ở bên cạnh giật mình, lo lắng hỏi: “Tiểu thư, có chuyện gì vậy? Chúng ta sắp đến trạm dịch tiếp theo rồi, sao lại dừng chân giữa chừng thế này?”
Bồ Châu không đáp, nàng bước xuống xe, đôi hài thêu lún sâu trong tuyết lạnh. Nàng nhìn về phía chân trời xám xịt, nơi những đám mây đen đang cuồn cuộn kéo đến như muốn nuốt chửng cả vùng đất Tề Châu. Nàng biết, nếu không hành động ngay lúc này, thảm kịch sẽ lặp lại, và những người thân tộc đang cười nói kia sẽ chỉ còn là những cái xác không hồn.
Nàng quay sang Diệp Tiêu, người vẫn luôn lặng lẽ đi theo bảo vệ nàng như một bóng ma. Ánh mắt nàng nghiêm nghị, chứa đựng một sự khẩn thiết chưa từng có: “Diệp Tiêu, ta có việc hệ trọng cần ngươi làm ngay lập tức. Ngươi hãy mang theo tín vật này, tức tốc lên đường tìm cho bằng được lang trung Ngô Chi Lâm. Dù phải trả bất cứ giá nào, cũng phải mời ông ấy đến đây trước khi trận tuyết lớn tiếp theo ập xuống.”
Diệp Tiêu nhận lấy vật trong tay nàng, không chút do dự, chắp tay hành lễ: “Thuộc hạ tuân lệnh, nhất định không phụ sự ủy thác của tiểu thư.”
Bóng ngựa của Diệp Tiêu nhanh chóng mất hút trong màn tuyết trắng xóa. Những tộc nhân họ Bồ nhìn nhau đầy nghi hoặc, họ không hiểu vì sao giữa lúc gần Tết Nguyên Đán, tiểu thư lại có quyết định đường đột và đầy lo âu như vậy. Bồ Châu nhìn biểu cảm hoang mang của mọi người, lòng thầm thở dài. Nàng không thể giải thích về kiếp trước, cũng không thể nói rằng một tai họa sắp giáng xuống, nàng chỉ có thể dùng danh nghĩa của mình để che chở cho họ.
“Mọi người đừng lo lắng, ta cảm thấy thân thể hơi mệt mỏi, muốn dừng lại nghỉ ngơi vài ngày.” Bồ Châu nhẹ nhàng trấn an, nhưng đôi bàn tay giấu trong tay áo đã siết chặt từ bao giờ. “Truyền lệnh xuống, tất cả dừng lại tại đây, dựng lều trại trú ẩn, không được phép di chuyển khi chưa có lệnh của ta.”
Giữa cánh đồng tuyết mênh mông, ngọn lửa trại bắt đầu được nhóm lên, leo lét chống chọi với bóng đêm vĩnh hằng đang dần buông xuống. Bồ Châu đứng lặng người trong gió tuyết, bóng dáng nhỏ bé mà kiên cường, như một ngọn đèn độc nhất cố gắng soi sáng con đường sinh tử phía trước. Trận đại dịch đang đến gần, và cuộc chiến với tử thần của nàng giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Đề xuất Hiện Đại: Tỉ Muội Thế Thân