13.
Ngày tiễn mẫu thân rời đi, kinh thành lất phất mưa phùn.
Ta đưa bà sang nước Tề. Nơi ấy chính lệnh khai minh, thái bình và ổn định hơn triều đại của ta rất nhiều.
Mẫu thân nhìn ta, gương mặt đầm đìa nước mắt, ta chỉ dịu dàng mỉm cười đáp lại. Có lẽ cả hai chúng ta đều hiểu rõ, lần ly biệt này, e rằng chính là lần cuối cùng được nhìn thấy nhau.
Ngày ta ngồi trên loan giá công chúa tiến vào Tuyên Thành, trăm họ đứng dọc hai bên đường hân hoan chào đón. Họ cứ ngỡ rằng bản thân chưa hề bị triều đình ruồng bỏ. Nhìn những gương mặt chất phác ấy, lòng ta dâng lên một nỗi thê lương vô hạn.
Ngày hôm sau, quân địch bắt đầu công thành, thế tấn công mãnh liệt hơn hẳn mọi khi. Ta mặc kệ lời khuyên ngăn của cung nhân, kiên quyết bước lên mặt thành.
Đứng trên lầu cao, ta chứng kiến binh sĩ hai bên đang giao tranh kịch liệt. Giữa chiến trường hỗn loạn, bộ hoa phục công chúa rực rỡ trên người ta trông thật chói mắt.
Tiếng trống trận đột ngột vang lên, hai bên dần đình chiến. Ta dồn hết sức bình sinh, khản giọng hét lớn với bách tính Tuyên Thành.
"Hoàng thất hổ thẹn với bách tính Tuyên Thành!"
"Ta, Lý Thiều Hoa, thụ hưởng sự phụng dưỡng của vạn dân, nay chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội."
"Các người đã tận trung hết sức vì Đại Chu rồi. Nay ta lấy danh nghĩa công chúa hạ lệnh, truyền các ngươi đầu hàng!"
Tuyên Thành sẽ không có viện binh, nếu cứ cố chấp, họ đều sẽ phải vùi thây tại nơi này. Còn ta, ta cũng muốn làm việc mà mình nên làm nhất. Chết một cách hiên ngang, có khí tiết, xứng đáng với danh phận một vị công chúa của vạn dân.
Ta quay người nhìn xuống quân địch dưới chân thành: "Ta là Thiều Hoa công chúa của hoàng thất Đại Chu, hôm nay ta nguyện dùng mạng sống của mình để đánh đổi. Chỉ mong đại quân sau khi vào thành, chớ làm hại dù chỉ một người dân của ta!"
Không đợi cung nhân đi cùng kịp ngăn cản, ta dứt khoát gieo mình xuống từ tường thành cao ngất. Những quá khứ đau thương kia, cũng sẽ theo đó mà tan biến.
Tiếng gió rít gào bên tai, tà váy tung bay trong không trung. Ta từ từ nhắm mắt lại. Thế nhưng, cơn đau như dự tính không hề ập đến. Một bóng người lao đến nhanh như mũi tên rời cung, ta rơi gọn vào một vòng tay ấm áp.
14.
Ta được Thái tử nước Tề cứu sống. Không có sự nhục mạ như ta hằng tưởng, hắn sắp xếp cho ta ở trong một tiểu viện thanh tĩnh.
Quân Tề chiếm đóng Tuyên Thành nhưng không hề sát hại dân lành, trong thành thậm chí còn hiện ra cảnh tượng an lạc.
Ngày hôm ấy, Thái tử nước Tề là Thẩm Thanh Hòa xuất hiện trong viện. Đây là lần đầu tiên hắn lộ diện kể từ sau khi cứu ta. Vừa gặp mặt, ánh mắt hắn khẽ lay động, chậm rãi cất lời: "Đã lâu không gặp, Lý Thiều Hoa."
Ta ngẩn người nhìn hắn: "Quả thực đã rất lâu không gặp, Thẩm Thanh Hòa."
Thẩm Thanh Hòa từng có một thời gian làm con tin tại Đại Chu. Hắn vốn là Tam hoàng tử không được sủng ái, bị người ta đẩy sang nước khác. Chúng ta quen biết nhau từ dạo đó.
Hắn tiến lại gần nhìn ta, giọng điệu mang theo vài phần nhẹ nhõm: "Sao nàng lại bị đưa tới đây? Bị phụ hoàng của nàng vứt bỏ rồi sao? Nếu đã vậy, có muốn làm hoàng phi của ta không?"
Ta kinh ngạc nhìn Thẩm Thanh Hòa, nhìn đến mức khiến vành tai hắn đỏ ửng lên. Chết đi với tư cách một công chúa đã là dũng khí lớn nhất của ta rồi. Ta nhìn Thẩm Thanh Hòa, lặng lẽ lắc đầu.
Hắn không hề nản lòng, mỗi ngày đều tìm đủ mọi cách để dỗ dành ta vui vẻ. Hắn cũng không hạn chế tự do của ta, ta có thể đi dạo trong thành mỗi ngày.
Ở nơi này, không ai biết những chuyện ta đã trải qua tại kinh thành, cũng chẳng có ai chỉ trỏ bàn tán về ta. Họ cũng không lén lút mắng nhiếc ta là hạng đàn bà lăng loàn, hay thân xác đã bị vấy bẩn. Ta có được sự tự tại chưa từng thấy, nụ cười trên môi cũng dần xuất hiện nhiều hơn.
Thẩm Thanh Hòa thường xuyên đến dùng bữa cùng ta. Ta từ chỗ im lặng tuyệt đối cũng đã bắt đầu mở lòng đáp lại vài câu.
Cứ ngỡ cuộc sống sẽ êm đềm trôi qua như thế, cho đến một ngày, có kẻ lẻn vào tiểu viện nơi ta cư ngụ.
Kẻ vừa đến, chính là cơn ác mộng của đời ta — Bùi Cảnh Hoán!
Đề xuất Hiện Đại: Phụ Quân Giả Mù Hủy Hoại Thiếp, Sau Khi Đoạn Tuyệt Mang Hài Nhi Đỗ Đạt Khoa Bảng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ