10.
Ngày ấy, ta đã dốc lòng giải thích rằng mọi chuyện không phải do mình làm. Phụ hoàng vốn hiểu rõ tính nết của ta, nhưng để xoa dịu cơn lôi đình của Bùi Cảnh Hoán, người đã tước đi phong hiệu công chúa, giáng ta xuống làm thứ dân. Người không dám đắc tội với vị tướng quân trẻ tuổi đang nắm giữ binh quyền trong tay, nên đành phải vứt bỏ đứa con gái này.
Ta vùi mình trong chăn, lặng lẽ phản kháng. Bùi Cảnh Hoán sợ làm ta kích động nên đã đưa Phụ hoàng rời đi, chỉ để lại Mẫu phi ở trong phòng bầu bạn cùng ta. Khi không còn người ngoài, Mẫu phi khóc càng thêm bi thống. Bà cẩn thận lau chùi thân thể cho ta, nhìn làn da tàn tạ chẳng nỡ nhìn của con gái, nước mắt bà rơi trên người ta, nóng hổi đến đau lòng.
Ta khẽ khàng lau nước mắt cho bà, nhưng hồi lâu sau, ta chẳng thể kìm nén được nữa mà òa lên khóc nức nở, như muốn khóc cạn hết thảy những tủi nhục trong suốt thời gian qua. Nhưng chẳng bao lâu, Mẫu phi phải theo Phụ hoàng hồi cung. Bà nắm chặt lấy tay ta, thấp giọng dặn dò.
Thiều Hoa, con phải sống cho tốt. Danh tiết không là gì cả, nương chỉ cần con thôi. Đừng lo lắng cho nương, nương sống thế này là đủ rồi. Thiều Hoa, nghe lời nương.
Sau khi Mẫu phi đi, Bùi Cảnh Hoán bước vào. Cử chỉ của hắn đầy vẻ dè dặt, sợ rằng một hành động không đúng sẽ làm phiền đến ta. Hắn dịu dàng vén lại góc chăn cho ta.
Thiều Hoa, ta sẽ đối xử tốt với nàng. Trước kia, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, ta sẽ bù đắp cho nàng gấp bội. Nàng cho ta một cơ hội để yêu thương nàng, có được không?
Ta chán ghét quay mặt đi, nhắm nghiền mắt lại. Gương mặt Bùi Cảnh Hoán thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng không dám làm gì thêm.
Thiều Hoa, nàng nghỉ ngơi cho tốt, ta đi lo liệu xong việc sẽ quay lại bầu bạn với nàng.
Hắn nhẹ nhàng rời đi. Khi trong phòng không còn tiếng động, ta mới mở mắt, thẫn thờ nhìn lên màn giường trên đỉnh đầu.
11.
Bùi Cảnh Hoán đến doanh trại, những kẻ từng ức hiếp ta đều bị hắn bắt ra từng người một. Hắn cắt đứt gân tay gân chân, đánh gãy chân tay bọn chúng, sau đó ném bọn chúng vào những nơi dơ bẩn và biến thái nhất như lũ súc vật. Nhưng tên phó tướng từng nói dối kia đã biến mất.
Hắn cảm thấy không ổn, khi tìm đến chỗ Yên Chi thì Lâm Tĩnh Thư cũng đã không còn ở đó. Bùi Cảnh Hoán nổi trận lôi đình, huy động mọi lực lượng để tìm kiếm tung tích của hai người đó.
Khi hắn trở về phủ, ta đã dời đến căn viện nhỏ cũ nát kia. Ta muốn rời đi, nhưng bị người của Bùi gia ngăn lại. Bọn họ không dám động vào ta, chỉ có thể quỳ xuống kết thành bức tường người, chặn đứng mọi lối ra.
Bùi Cảnh Hoán hay tin ta về lại tiểu viện, hốt hoảng chạy tới. Mặc cho hắn cầu xin thế nào, ta vẫn xem như không thấy. Mọi thứ ở nơi này đều khiến ta cảm thấy ghê tởm tột cùng. Ta lặng lẽ kháng cự, giằng co với Bùi Cảnh Hoán.
Đột nhiên một ngày nọ, không khí trong kinh thành trở nên căng thẳng. Nước Tề vậy mà lại đem quân đánh tới. Chỉ trong vòng mười ngày, với thế như chẻ tre, quân địch đã liên tiếp hạ được ba tòa thành, tiến thẳng về phía kinh sư.
Bùi Cảnh Hoán là đại tướng quân, dĩ nhiên bắt đầu bận rộn. Chẳng mấy chốc, hắn phải khoác chiến bào, thống lĩnh đại quân ra trận. Trước lúc đi, hắn nhìn ta đầy luyến tiếc.
Thiều Hoa, chuyến đi này không biết lành ít dữ nhiều thế nào. Nàng hãy đợi ta, ta nhất định sẽ cố gắng sống sót trở về để rước nàng!
Ta chỉ lạnh lùng quay lưng đi.
12.
Sau khi Bùi Cảnh Hoán rời đi, chẳng biết từ đâu, trong kinh thành bắt đầu lan truyền những lời đồn đại. Quân địch đã đánh tới Tuyên Thành. Tuyên Thành là cửa ải lớn nhất dẫn vào kinh đô, nếu Tuyên Thành thất thủ, kinh thành sẽ lâm nguy.
Người trong kinh ai nấy đều lo sợ cho bản thân, dân chúng Tuyên Thành cũng hoang mang tột độ. Bách tính Tuyên Thành truyền tai nhau rằng, triều đình định từ bỏ bọn họ, dùng mạng sống của cả thành để trì hoãn quân địch, kéo dài thời gian cho đám quyền quý trong kinh tháo chạy. Qua miệng thế gian, Phụ hoàng của ta cũng đã bắt đầu chuẩn bị dời đô.
Ta biết, đó chẳng phải là lời đồn vô căn cứ. Với sự hiểu biết của ta về Phụ hoàng, người nhất định sẽ làm như vậy. Thuở trẻ, người còn có thể coi là một vị quân chủ giữ vững cơ đồ, nhưng càng về già lại càng thêm hôn quân vô đạo.
Mà Bùi Cảnh Hoán cũng không đến Tuyên Thành, mà là một thành trì khác nằm phía sau đó. Bách tính Tuyên Thành mãi không thấy viện binh, càng thêm tin rằng lời đồn là thật. Thậm chí có kẻ bắt đầu mê hoặc lòng dân, nói rằng chi bằng đầu hàng nước Tề, dù sao Đại Chu cũng đã bỏ mặc họ, họ sẽ sang nước Tề để quay lại đánh Đại Chu.
Trong nháy mắt, cục diện kinh thành càng thêm căng thẳng, lòng người như chim sợ cành cong. Ta vẫn luôn bị nhốt trong Bùi phủ. Đám hạ nhân Bùi gia vì uy thế của Bùi Cảnh Hoán mà không dám vô lễ với ta, nhưng ánh mắt bọn họ nhìn ta lén lút lại đầy vẻ khinh bỉ, coi thường, thậm chí là những ý nghĩ dâm ô.
Ta càng thêm thu mình, tự nhốt mình trong tiểu viện. Đúng lúc này, ta đột nhiên nhận được thánh chỉ truyền triệu vào cung. Phụ hoàng tiều tụy, trông càng thêm già nua, suy sụp. Người chỉ có một trai một gái, hoàng đệ mới lên năm, mà ta với tư cách là công chúa duy nhất, phải gánh vác trách nhiệm.
Để vực dậy sĩ khí, ổn định lòng dân Tuyên Thành, người quyết định cử ta – vị Thiều Hoa công chúa này – làm đại diện cho hoàng thất, đến Tuyên Thành để trấn an bách tính.
Người không dám nhìn thẳng vào mắt ta. Ta lại mỉm cười, đồng ý như thể vừa được giải thoát, chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất: Ta muốn Mẫu phi được xuất cung, làm một người bình thường.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Nhanh: Nam Thần, Có Chút Cháy!
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ