Chương 130: Lệ Trì, Vua Ghen.
Sau khi lưu lại tại gia hai ngày, đến chủ nhật, Tần Mặc Nhiên chuẩn bị lên đường đến trường học.
Vào chiều Chủ Nhật, Lệ Trì gởi tin nhắn cho y: “Khi nào ngươi đến trường? Ta đến đón.”
Trên mặt Tần Mặc Nhiên thoáng hiện nụ cười tự nhiên: “Không cần phải đến đón, ta với chàng đến trường rồi gặp nhau cũng được.”
Lệ Trì đáp: “Ta muốn sớm được gặp mặt ngươi.”
Nụ cười trên mặt Tần Mặc Nhiên càng thêm rạng rỡ, kìm lòng một chút rồi đáp: “Được, vậy chàng đến đây đi.”
Lệ Trì: “Hay lắm, đến nơi ta sẽ báo cho ngươi.”
Bỏ điện thoại xuống, Tần Mặc Nhiên gọn ghẽ thu xếp đồ đạc, bước xuống lầu.
Tại đại sảnh tầng dưới, Trần Nhược Lan cùng một bằng hữu đến chơi. Hai người nữ nhân ấy đang nhã nhặn thưởng thức trà chiều.
Khi Tần Mặc Nhiên đến, thấy hai vị tiểu thư kia, lễ phép chào hỏi.
Người nữ nhân kia ánh lên vẻ khen ngợi: “Nhược Lan, lâu ngày không gặp, đứa nhỏ của nàng ngày một tuấn tú dũng mãnh.”
Trần Nhược Lan nâng tách cà phê nhấm nháp, mỉm cười nhìn Tần Mặc Nhiên.
Hôm nay y khoác áo trắng tay ngắn, dưới mặc quần thể thao đen.
Diện mạo vốn đã sáng mắt, nay càng tỏ rõ phong thái thanh xuân tuấn tú.
Trước lời khen của hai vị trưởng lão, Tần Mặc Nhiên nhưng tâm tưởng thoáng dật dờ, ngắm nhìn đồng hồ.
Người nữ tử kia không hay biết, tiếp lời mời: “Mặc Nhiên, ngươi có muốn qua đây cùng ăn chút gì chăng?”
Y từ chối quyết liệt: “Ta không ăn. Lý cô nương, cô và mẫu thân cứ tự nhiên.”
Nói xong, y quay sang Trần Nhược Lan: “Mẫu thân, ta đi học trước đây.”
Trần Nhược Lan quan tâm hỏi: “Có cần người nhà sai tài xế đưa ngươi không?”
Y vội từ chối: “Không cần, ta tự đi được rồi.”
Diễn xong, đeo ba lô trên vai, xoay người bước đi, đến lúc nôn nóng còn chạy thêm mấy bước.
Hình bóng thiếu niên nhanh chóng khuất dần.
Lý cô nương thở dài nói: “Con nhà ngươi thật tốt, thích học như thế, con trai ta ở trường chẳng biết làm sao mà qua ngày…”
Trần Nhược Lan mỉm cười không đáp lời, nhìn theo bóng Tần Mặc Nhiên khuất dần.
Đứa con thân yêu của nàng tuy trước kia cũng thường đến trường đúng giờ, nhưng ít khi sốt sắng tới thế, dường như đang vội vã đến cuộc hẹn nào đó.
Ở một bên, Tần Mặc Nhiên nhanh bước rời khỏi trang viên.
Bởi bước gấp nên hơi thở hơi dốc.
Khi ra khỏi khuôn viên, quả nhiên không ngoài dự đoán, y trông thấy Lệ Trì đứng đợi đó.
Trùng hợp thay, hôm nay Lệ Trì cũng khoác áo phông trắng, dưới mặc quần đen.
Cảnh tượng khiến người ta tưởng rằng hai người họ mặc đồ đôi.
Sự trùng hợp khiến tâm thần Tần Mặc Nhiên khẽ náo động.
Y khẽ khò khè thanh quản, bước tới phía Lệ Trì.
Mắt Lệ Trì vẫn không rời khỏi bóng y.
Hắn quan sát kĩ càng một lúc, đến khi Tần Mặc Nhiên tiến gần hỏi: “Sao bước đi gấp thế?”
Tần Mặc Nhiên hơi thở chưa kịp ổn định, đáp: “Chẳng qua là sợ chàng đợi lâu mà thôi.”
“Ra vậy…” Lệ Trì giảm nhịp hẳn xuống, “Ta còn tưởng ngươi cũng muốn sớm gặp ta.”
Tần Mặc Nhiên câm nín.
Không hiểu sao mặt y càng lúc càng đỏ bừng, vội vàng đổi đề tài: “Đúng rồi, ta lần này có mang quà cho chàng.”
Lệ Trì mới chịu dừng lại, hỏi: “Quà gì vậy?”
Tần Mặc Nhiên đưa túi giấy lên xem: “Chỉ là vài thứ linh tinh trong nhà ta mua, ta mang một phần cho chàng, mấy phần còn lại là dành cho Thẩm Ngọc cùng bọn họ.”
Lệ Trì vốn tâm thái thoải mái liền biến sắc: “Người khác cũng có sao? Ta tưởng chỉ dành riêng cho ta một người.”
Nghe vậy, Tần Mặc Nhiên cười nhìn hắn: “Không có, vậy cũng đáng phải ghen sao?”
Biểu tình Lệ Trì vẫn lãnh đạm: “Đúng vậy, ta không phải nữ nhân, trong mắt ngươi có ghen có ích gì?”
Tần Mặc Nhiên nghe câu đó vừa bất lực vừa buồn cười, đành cam đoan: “Phần quà ta dành cho chàng là nhiều nhất, như vậy được chưa?”
Lệ Trì vẫn giữ vẻ bình thản: “Không cần miễn cưỡng.”
Tần Mặc Nhiên phải nịnh nọt: “Ai miễn cưỡng chứ? Ta vốn đã định dành phần lớn nhất cho chàng mà.”
Lệ Trì cuối cùng có vẻ bằng lòng quay qua nhìn y: “Sao ngươi lại dành phần nhiều nhất cho ta?”
Tần Mặc Nhiên liếc hắn một cái: “Chàng chẳng phải cố ý hỏi lại đó sao?”
Lệ Trì đôi mắt thẳm sâu: “Nếu ngươi không nói rõ, ta sao biết?”
Tần Mặc Nhiên câm nín.
Y do dự hồi lâu, rồi thốt ra một tiếng: “Dĩ nhiên bởi vì chàng là bội phu của ta.”
Nói xong, tim đập nhanh như đôi nhịp.
Cũng tại Lệ Trì, ép y phải nói lời này.
Thế nhưng giờ đây, ánh mắt Lệ Trì lại tràn đầy hài lòng cùng nụ cười mỏng thoáng hiện.
Tần Mặc Nhiên cảm thấy mặt mình như đỏ bừng.
Thân ái với người như Lệ Trì thật là khổ sở, một đống mưu kế chờ y mắc bẫy.
Dù vậy, y cũng chẳng thể làm ngơ không để tâm.
Nghe nói, Tần Mặc Nhiên cảm thấy nếu còn đứng tại chỗ thêm chút nữa chắc sẽ nở như lò lửa, vội vàng tiến bước.
Lệ Trì khẽ nhếch mép, đuổi theo bên cạnh.
Đôi người cùng nhau bước vào trường.
Khi hai người song hành tiến vào khuôn viên, lập tức thu hút muôn ánh mắt ngưỡng mộ.
Không chỉ bởi dung nhan khí chất xuất chúng, hai bậc phong lưu nơi trường học, mà còn bởi gần đây đôi bên gắn bó hơn trước.
Trước kia họ đã thân thiết đủ rồi nhưng giờ đây mức độ tốt đẹp khó mà tường thuật.
Nói thế nào đây, cứ như chốn họ mang khí giới vô hình phòng hộ, người ngoài không sao chen vào được.
Bỗng nhiên, người ta thì thầm bàn tán.
“Hai người kia thân mật quá, anh em trai nào lại cùng nhau như vậy?”
“Đối với ta, đâu có dùng ánh mắt như thế để nhìn anh em được.”
“Họ đích thị đang nhìn nhau say đắm rồi.”
“Chẳng lẽ giữa họ có bí mật gì chăng?”
Tần Mặc Nhiên hoàn toàn không hay biết mình đã trở thành đề tài.
Kỳ thực, sự trao đổi giữa y và Lệ Trì khá đơn giản.
Tần Mặc Nhiên ngập tràn học tập: “Câu hỏi vật lý tuần trước khó quá, lát nữa chàng nhớ giảng ta nghe nhé.”
Lệ Trì gật đầu: “Ừ.”
Tần Mặc Nhiên bối rối: “Ta làm đúng công thức mà sao kết quả sai, bước nào sai nhỉ?”
Sau lúc phân tích dài, chẳng nghe được tiếng đáp lại.
Chuyển mắt nhìn sang, y phát hiện Lệ Trì đang nhìn chăm chú lên đôi môi mình.
Tần Mặc Nhiên bỗng bẽn lẽn, khẽ mím môi, vỗ vai hắn: “Ta đang nói chuyện với chàng đấy, sao lại nhìn chốn khác?”
Giữa nơi đông người, Lệ Trì định làm gì?
Nàng ta mới chịu kiểm soát ánh mắt, giọng thấp đáp: “Ừ, ta đang nghe đây.”
Tần Mặc Nhiên khẽ trào phúng: “Chàng đâu thật sự chú ý đến lời ta nói.”
Lệ Trì mềm mỏng đáp: “Nay lòng không tự chủ.”
Tần Mặc Nhiên câm nín.
Thôi kệ, chẳng thèm nói nữa cho rồi.
Y bước vào phòng học, không còn trò chuyện.
Lệ Trì cũng không nói gì nhưng giờ học buổi tối đầu tiên, hắn mang theo mấy quyển sách tới ngay bàn của Tần Mặc Nhiên và Hoàng Vũ.
Thân hình cao lớn, khí chất uy nghiêm, đứng cạnh tạo nên áp lực.
Tần Mặc Nhiên liếc nhìn Lệ Trì, mắt hỏi ý: sao vậy?
Lệ Trì không đáp, mắt dõi nhìn Hoàng Vũ bên cạnh.
Hoàng Vũ đang vò đầu bứt tai nghĩ bài, hơi ngơ ngác: “Anh Lệ, có chuyện gì?”
Lệ Trì lạnh lùng hỏi: “Có ngại đổi chỗ lúc học tối không?”
Hoàng Vũ ngẩn ra, nghĩ một lát, gật đầu: “Được chứ, nhưng anh Lệ có thể giúp giải bài tập không?”
Lệ Trì hạ mắt hỏi: “Bài nào?”
Hoàng Vũ vừa chỉ bài mới nghiên cứu: “Là bài toán này, khó quá, ta nghĩ cả tiếng vẫn không ra cách giải.”
Lệ Trì thản nhiên liếc qua. Khoảng mười giây sau, bảo Hoàng Vũ: “Cầm giấy nháp cho ta.”
Hoàng Vũ quỳ lạy dâng giấy: “Anh Lệ, xin mời.”
Lệ Trì lấy bút, vút vút ghi mấy công thức lên giấy, bảo Hoàng Vũ: “Ngươi thử theo hướng này suy nghĩ.”
Hoàng Vũ ngẫm nghĩ mấy phút, chợt bừng tỉnh, vỗ vào trán: “Chết tiệt, ta hiểu rồi! Anh Lệ đúng là ngọn đèn soi đường cho ta!”
Tự lẩm bẩm chục bài không thông, chỉ cần Lệ Trì chỉ một chút, liền thấy rõ ràng, cảm giác thật kỳ diệu!
So với hắn, Lệ Trì mặt mày bình thản: “Giờ đổi chỗ chứ?”
Hoàng Vũ đứng dậy nhường chỗ: “Anh Lệ, xin mời! Miễn sao sau này tối nào anh cũng giúp ta, ta để anh ngồi chỗ nào cũng được.”
Lệ Trì: “Đa tạ.”
Hoàng Vũ: “Không cần, anh Lệ, ta đi đây!”
Mang sách tay hài lòng bước đi.
Tần Mặc Nhiên cả lúc chứng kiến không biết nói gì.
Trông Hoàng Vũ rời đi rồi nhìn Lệ Trì, bất đắc dĩ cười.
Cách làm liền mạch như vậy sao?
Lệ Trì ngẩng mày hỏi: “Sao vậy?”
Tần Mặc Nhiên tỉnh lại, lắc đầu: “Không có. Sao ngươi lại ngồi sát đây?”
Lệ Trì: “Ngươi bảo ta giám sát học hành, lại bảo ta có bài tập cần hỏi.”
“Ừ, đúng vậy.”
Dù mặt không nói, Tần Mặc Nhiên thực tâm cũng muốn ngồi cạnh.
Cảm giác có thể luôn nhìn thấy người bên cạnh khó tả lời.
Tiếp đó, hai người không lãng phí thời gian.
Tần Mặc Nhiên đưa hết mớ đề khó chưa giải được.
Thật ra trình độ làm bài của y cũng không tệ, tới thứ nhì khối lớp, dễ đến đâu?
Nhưng vẫn còn vài vấn đề chưa rõ.
Thế nhưng trước mặt Lệ Trì, đó đâu là sự việc gì.
Dù thử thách khó khăn, hắn tựa như khí phách ung dung.
Tựa ghế gần như ỷ lại, liếc đề một lát, liền vẽ ra cả loạt hướng giải.
Nhiều lần Tần Mặc Nhiên kinh ngạc.
Lệ Trì phân tích rõ ràng dễ hiểu, khiến người ta thoáng ngộ ra.
Dần dần, ánh mắt Tần Mặc Nhiên sáng rõ, liền hỏi: “Sao chàng làm bài giỏi thế?”
Y biết Lệ Trì từ nhỏ học hành giỏi giang, giờ đây cảm nhận càng rõ ràng.
Qua đó, y bị khí chất ung dung của Lệ Trì thu hút.
Tần Mặc Nhiên chân thành thốt ra lời thán phục thì Lệ Trì nhìn chăm rồi hỏi nhỏ: “Chẳng lẽ hi vọng của ngươi chỉ là điểm số của ta sao?”
Tần Mặc Nhiên câm nín.
Lệ Trì lại hỏi: “Nếu ta học hành kém, ngươi có không thích ta nữa không?”
Tần Mặc Nhiên câm nín, quay mặt làm bài.
Sao y trước đây chẳng hay biết Lệ Trì khi yêu lại khó dò như thế?
Ai hay ngầm nhìn lén y rồi.
Tần Mặc Nhiên sắp không tập trung làm bài, liền quay lại dặn: “Đừng nhìn nữa, mau học đi.”
Lệ Trì mới lấy sách ra.
Tần Mặc Nhiên thở phào, cặm cụi làm bài.
Hai người học hết buổi tối.
Những người khác lần lượt ra về.
Tần Mặc Nhiên vẫn còn vướng một câu chưa giải nên không muốn rời đi quá sớm.
Lệ Trì cũng bên cạnh theo cùng.
Cho đến khi phòng trống không, chỉ còn lại hai người.
Gần nhau bên bàn, cùng phân giải đề.
Tần Mặc Nhiên cau mày suy nghĩ với Lệ Trì: “Không lẽ ta dùng nhầm định lý? Chẳng lẽ không phải như ta nghĩ.”
Lệ Trì cầm bút khoanh mấy chữ khóa trong đề, nhắc nhở: “Suy nghĩ kĩ hơn nữa.”
Tần Mặc Nhiên ngắm kỹ vài từ đó, bỗng sáng tỏ: “À, ta hiểu rồi.”
Nói xong, y vẽ vẽ tính tính trên giấy, rồi thành công giải xong.
Cảm giác khám phá đáp số, Tần Mặc Nhiên vui mừng reo vang, đôi mắt tỏa sáng.
Lệ Trì cũng nở nụ cười mỏng, nói: “Quả thật thông minh, ta thưởng cho ngươi một chút.”
Tần Mặc Nhiên ngạc nhiên: “Thưởng gì thế?”
Lúc này, Lệ Trì đứng lên, đi tới đóng tắt đèn trong phòng.
Bỗng chốc, trong phòng tối om.
Tần Mặc Nhiên chần chừ, Lệ Trì lại đến gần, luồng hơi quen thuộc tràn đầy.
Lệ Trì áp sát, giơ tay nâng đầu y, rồi không chút do dự hôn.
Tần Mặc Nhiên ngẩng đầu, miễn cưỡng đáp lại nụ hôn.
Trong bóng tối, mọi giác quan được khơi dậy.
Đôi môi hòa quyện, tiếng nước lạ kèm theo.
Bên ngoài phòng, nghe tiếng thầm thì, dường như có kẻ qua hành lang.
Tần Mặc Nhiên khẽ đẩy Lệ Trì, nhưng hắn không buông, lại đưa tay đóng rèm cửa lại.
Giờ đây, ánh sáng không còn, nhìn thấu càng không.
Lệ Trì hôn y lâu không rời, nhẹ nhàng mớm môi cắn môi.
Chợt, người Tần Mặc Nhiên rạo rực như nhận điện, đầu óc mơ màng.
Hơi thở toàn bộ bị Lệ Trì chiếm lấy, người lảo đảo, bản năng vươn tay níu áo hắn.
Trong cơn mê man, y không khỏi suy tư: Rốt cuộc đây là thưởng cho ta, hay thưởng cho Lệ Trì?
Đề xuất Ngọt Sủng: Nhịp Tim Nơi Y Trạm
[Nguyên Anh]
Xin chào, mình đăng nhầm chương của truyện này, nếu ai đang đọc dở có thể sang đây đọc tiếp nhé, đây mới là đúng truyện: https://huongkhilau.com/gia-thien-kim-cung-muon-duoc-bay-anh-em-doan-sung
[Luyện Khí]
từ chương 108 trở đi bị lỗi chữ