Chương ba trăm ba mươi sáu: Tình thường của người ta
Hai người trao đổi lời, không hay biết đã đi đến cửa cung; lên xe ngựa rồi, Kỷ Vân Thư vẫn còn nhíu mày.
Sự việc tối nay dẫu có hại hoàng hậu, cũng xem như hợp lẽ.
Nhưng mà hại nàng, xem ra có vẻ gượng ép.
Nàng định mở lời hỏi Triệu Thận, chưa kịp ngỏ thì y đã ôm nàng vào lòng, giọng dịu dàng nói rằng: “Đừng sợ.”
Kỷ Vân Thư bất ngờ trước tình huống này, tuy có phần kinh ngạc nhưng không hề sợ hãi.
Được Triệu Thận an ủi, trong lòng nàng lo lắng dần tan biến, mỉm cười đáp: “Ừ, có người như ngươi bên cạnh, ta không sợ.”
Triệu Thận nhìn thấy thần sắc nàng vẫn bình tĩnh, mới yên tâm: “Có lỗi với nàng, ngày này trong cung vốn dễ xảy ra chuyện, ta lẽ ra phải theo sát nàng không rời. May mà nàng thông minh cảnh giác.”
Kỷ Vân Thư không cho rằng y có lỗi: “Chuyện đâu có thể trách ngươi được, hoàng hậu gọi ta, ngươi bảo sao có thể cùng ta vào hậu cung?”
Nói đến đây, nàng lại nhớ đến thái độ lạ lùng của Triệu Thận tại yến tiệc trước đó, thêm rằng: “Hơn nữa, ngươi với ta có vẻ thờ ơ, dù lòng nghi hoặc cũng không dám nói thật lòng.”
Triệu Thận buồn bực: “Khi nào ta đối với nàng thờ ơ như vậy? Lúc ấy chỉ phiền muộn nên chẳng muốn nói nhiều.”
Kỷ Vân Thư thẳng thắn: “Ta và Tiêu Côn gặp mặt về, lúc đó ngươi phải ghen rồi?”
Triệu Thận lặng người, sau giây lát mới nói: “Chuyện này cũng là tình thường thôi. Nếu nàng thấy ta đứng với nữ nhân khác…”
Chưa kịp nói hết, nàng đã đưa tay bịt miệng y: “Ngươi nói đúng, đó là tình thường.”
Thấy nàng như vậy, Triệu Thận cũng quên đi sự ghen tuông lúc thấy Kỷ Vân Thư đứng bên Tiêu Côn bên hồ.
Y hôn lên lòng bàn tay nàng, rồi nhẹ nhàng rút tay ra: “Từ nay nàng nên tránh xa Tiêu Côn.”
Kỷ Vân Thư vội gật đầu tán đồng: “Ta biết, tâm cơ y sâu như biển, chưa biết mưu tính gì, ta nào dám tiến gần.”
Triệu Thận không ngờ nàng nói vậy, ánh mắt sâu thẳm hỏi: “Nàng biết chăng y đã giúp nàng nhiều lần, nhất là lần này lại sai Ân Thứ bảo vệ nàng, cứu nàng mấy lần, nàng chẳng cảm động sao?”
Kỷ Vân Thư biết lời này không thể tùy tiện đáp, suy nghĩ rồi nói: “Ta đã cảm ơn y, y bảo là để đáp lại lời nhắc trước kia, mà ngươi cũng đã trả công. Nói đi, ngươi đã đưa cho y chi?”
“Chỉ là đôi bên cùng có lợi,” Triệu Thận ánh mắt nín thở nhìn nàng, không để nàng né tránh trọng điểm, “Nàng nên biết y giúp ta không chỉ vì những lời hoa mỹ đó.”
Kỷ Vân Thư cũng nhìn thẳng y: “Ta cũng vừa nhận ra lòng dạ y tối nay, nghĩ kỹ, có lẽ y thương nhớ cô nàng từng được cứu trong cung.”
Họ đều rõ người đó không phải nàng.
Triệu Thận nhìn người trước mặt với tâm trí tỉnh táo, lòng hơi mơ hồ.
Thực ra y biết rõ, từ lâu Tiêu Côn đã chú ý đặc biệt đến Kỷ Vân Thư.
Y giúp đỡ họ nhiều hơn những gì họ tưởng.
Kỷ Vân Thư nói tiếp: “Y hiểu rõ hơn ai hết rằng con gái Kỷ gia không thể gả cho phò mã Phần vương. Nên trước giờ chưa từng bộc lộ gì. Còn hiện giờ, ta thấy y cũng không có ý tỏ rõ, đành coi như không biết vậy.”
Nàng mơ hồ hiểu vì sao trong truyện Tiêu Côn lại là người chiến thắng cuối cùng.
Phần vương để vị hoàng tử nhỏ tuổi làm con tin ở kinh thành để tranh giành ngôi vị, giết chết mẫu thân y, còn hại cả Kỷ Vân Thư – người được y cưu mang đầy lòng thành.
Y mất mát biết bao, vậy tại sao ngôi vương lại không thể thuộc về y?
Triệu Thận gật đầu: “Nàng nói đúng.”
Chủ đề này thật ra không còn gì để thảo luận, hai người đồng điệu cùng lướt qua.
Kỷ Vân Thư bèn hỏi chuyện trước đó: “Ngươi chưa nói rõ sự việc tối nay, sao những người kia muốn hãm hại ta?”
Triệu Thận uống ngụm trà, nói: “Đại Hạ và Mạc Bắc đã nhiều năm không chiến tranh, nay Mạc Bắc có thực lực không yếu, chẳng nhẽ ngươi không nghĩ họ chủ động cầu hòa là vì lẽ gì?”
Kỷ Vân Thư giật mình: “Ngươi nói chuyện này có liên quan đến Mạc Bắc?”
“Dù Mạc Bắc muốn làm gì, cũng không thể bỏ qua Kỷ gia, họ khó có thể trên chiến trường đánh bại phụ thân và huynh đệ nàng, đương nhiên phải tìm cách khác.”
Kỷ Vân Thư trước chưa từng nghĩ tới, giờ theo suy luận của y càng nghĩ càng thấy kinh hãi.
“Họ muốn lợi dụng ta để làm rạn nứt mối quan hệ giữa phụ thân với hoàng thượng chăng?”
Mưu hại hoàng tử kế vị là tội chết.
Ngay cả khi hoàng thượng không ban chiếu xử tử nàng, đối phương bày mưu đã có cách ép nàng chết.
Lúc đó, tiếp tay thêm vài thủ đoạn, khiến hoàng thượng không còn tín nhiệm Kỷ gia cũng chẳng khó.
Triệu Thận nhìn nàng cười nói: “Kế hoạch này dù không hoàn hảo tuyệt đối, nhưng cũng chu đáo rồi, xét xem Thuyên Chính điện vốn là nơi hoàng thượng xử lý công việc, hoàng hậu sai nàng đến đó rất hợp lý, hẳn chẳng ai nghĩ nàng sẽ không đi đâu.”
Kỷ Vân Thư cũng không nhịn nổi cười: “Họ biết ta và hoàng hậu quan hệ không tệ, lại chọn nơi không ai nghi ngờ, ta tất nhiên không có lý do không đến. Tiếc rằng ta luôn đề phòng, có chút nghi ngờ cũng không dám mạo hiểm.”
Nói đến đây, nàng thở dài: “Thật thương hoàng hậu.”
Triệu Thận ôm nàng mối: “Không cần thương xót, hoàng thượng sẽ bảo vệ hoàng hậu nương nương.”
Kỷ Vân Thư không nhịn nổi mà than: “Nếu không phải ngài để Ninh Hoan Di ở lại hậu cung, đâu đến nỗi rối ren thế này. Ngài chẳng thể bảo vệ được hoàng hậu, làm vua hèn nhát quá.”
Triệu Thận cười nói: “Nàng cũng chỉ vì dựa vào tính tình tốt của hoàng thượng mới dám nói vậy. Dù hoàng thượng không giữ Ninh Hoan Di, người kia cũng làm chuyện của họ thôi.”
Kỷ Vân Thư trợn mắt: “Vậy ý ngươi là Ninh Hoan Di hôm nay chẳng có tội gì?”
Triệu Thận thấy sắc mặt nàng không tốt, vội an ủi: “Đương nhiên không phải vậy, tuy nàng cũng là nạn nhân nhưng đã có liên quan, tuyệt đối không thể nói vô tội, chuyện này chắc chắn có liên quan đến nàng.”
Kỷ Vân Thư nhớ lại lần trước gặp Ninh Hoan Di, nàng ấy mỉm cười bảo rằng “dù sao cũng chỉ còn tính mạng này rồi,” lòng bỗng chùng xuống.
“Nàng ta rốt cuộc muốn làm gì?”
Người như Ninh Hoan Di thật khó đoán.
Triệu Thận đưa tay xoa nhẹ trán nàng đang cau mày, an ủi: “Đừng lo, không rõ thì chờ nàng tỉnh lại hỏi.”
Kỷ Vân Thư nắm lấy tay y, u sầu hỏi: “Thái y bảo nàng chưa chắc tỉnh lại được.”
Xe ngựa dừng lại, Triệu Thận mở cửa khoang, nhìn ra bóng đêm thâm trầm ngoài cửa, giọng thanh thản: “Nàng ta nhất định sẽ tỉnh.”
Kỷ Vân Thư cũng tin chắc Ninh Hoan Di sẽ tỉnh lại.
Người như nàng ấy tuyệt không vì mơ mộng mà đánh đổi tính mạng.
Chết là mất tất cả.
“Nếu quả thật có liên quan, nàng sẽ không nói thật. Hoàng thượng cũng không thể công khai đứa con trong bụng nàng không phải của ngài, chuyện này thật khó xử.”
Triệu Thận bế nàng ra khỏi xe: “Đừng lo, phu nhân trước đây đâu có nói vừa về nhà là ngủ?”
Kỷ Vân Thư: “Hoàng thượng sai ngươi điều tra, ta sao có thể không lo? Thấy ngươi thế này, chẳng lẽ đã có manh mối rồi sao?”
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Ta Đem Bán Đứa Em Trai Trạng Nguyên