Thẩm thị nghe thấy tiếng Ôn Nhiễm Nhiễm liền vội vàng lau tay, hớn hở chạy ra giúp con gái đẩy xe. Bà vừa đẩy xe vừa liếc nhìn vào trong xe, hai cái chậu lớn lúc sáng mang đi đầy ắp giờ đây sạch bách không còn lấy một cọng hành, chồng bánh nướng cũng vậy, nửa cái cũng chẳng còn.Đôi mắt bà lập tức tràn đầy niềm vui: "Thế mà thực sự không còn sót lại chút nào!""Vâng...