Ôn Nhiễm Nhiễm và mọi người nhìn nhau, vội vàng đẩy cửa đi vào. Chỉ thấy Lương thị như phát điên, xô đổ hết đống ống tre xuống đất, Ôn Vinh và Thẩm thị ở bên cạnh lôi kéo nhưng thế nào cũng không cản được.
Ôn Chính Lương nhìn tâm huyết cả một buổi chiều của mình bị hủy hoại trong tay Lương thị, tức đến mức toàn thân run rẩy, một luồng hỏa khí xông lên làm gân xanh trên trán giật liên hồi: "Mụ điên, mụ điên này!"
"Nương!" Ôn Vinh giữ chặt lấy Lương thị, trong lòng cũng thấy bà lần này thực sự quá đáng, "Con và cha vất vả khắc cả buổi chiều mới được ba bốn cái, nương làm cái gì vậy!"
Thẩm thị cũng xót xa cho những ống tre tinh xảo này: "Đại tẩu có chuyện gì thì cứ từ từ nói, đừng lấy những vật vô tri này ra trút giận, vì chúng mà tức hại thân thì không đáng đâu."
"Họ chỉ mong tức chết tôi cho xong!" Lương thị vừa phẫn nộ vừa đau lòng, che mặt khóc lóc gào thét, "Tôi vì hai cha con họ mà ngày ngày bôn ba bên ngoài, họ lại tùy tiện làm loạn như thế này. Suốt ngày chơi bời lêu lổng, còn ra đường bêu riếu làm nhục gia môn."
"Đường đường là Lăng Dương Bá, lại đi khắc ống tre kiếm sống, truyền ra ngoài không sợ người ta cười cho thối mũi à!"
Ôn Chính Lương nhặt những ống tre kia lên, phủi phủi lớp bụi đất bên trên, trầm giọng quát: "Tôi đã sớm không còn là Lăng Dương Bá nữa rồi, không sợ bị người ta chê cười."
Ôn Vinh xót xa nhìn ống tre trong tay cha, thành ly được mài nhẵn nhụi đầy những vết xước do cát đá, ngay cả hình vẽ dị thú đã khắc xong cũng bị cào nát nhiều chỗ, rõ ràng là đã hỏng, không thể bán được nữa.
Hắn bực tức trong lòng, lập tức chẳng màng gì nữa mà giở giọng khóc lóc ăn vạ: "Còn Lăng Dương Bá phủ gì nữa? Nhà mình sớm đã lụn bại rồi, trên đời này không còn phủ Lăng Dương Bá nữa đâu!"
"Con và cha khó khăn lắm mới tìm được một cái nghề kiếm ra tiền, nương cứ phải đến phá đám! Con và cha đều không thấy mất mặt, sao chỉ có mỗi nương thấy mất mặt thế? Có bắt nương ra đường đâu."
"Ngươi... ngươi... ngươi..." Lương thị tức đến mức không nói nên lời, phải hít thở một lúc lâu mới thông: "Tôi ở ngoài bôn ba lo liệu, chính là vì muốn tìm cho hai cha con một chức quan, các người lại coi mấy cái ống tre rách nát này như bảo bối!"
"Sao không phải là bảo bối? Mấy hôm trước có người trả một trăm lượng để mua ống tre của con đấy!" Ôn Vinh rất không phục.
"Một trăm lượng?" Lương thị lau nước mắt, hận sắt không thành thép chỉ vào hắn mà mắng, "Chỉ một trăm lượng rẻ rách, bình thường một bộ quần áo của ngươi cũng hơn một trăm lượng rồi. Chút lợi lộc mọn này mà đã khiến ngươi vứt bỏ thể diện ra ngoài làm tiểu sai vặt cho người ta sai bảo à?"
Ôn Vinh ôm ống tre liếc nhìn Lương thị, tức đến mức lông mày dựng đứng: "Lợi lộc mọn? Nương có biết một trăm lượng mua được bao nhiêu gạo bao nhiêu bột không! Một trăm lượng đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu trong mấy năm đấy, có người cả đời cũng không để dành nổi một trăm lượng đâu!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn Ôn Vinh, vô cùng ngạc nhiên trước sự tiến bộ của hắn. Hắn là đích tôn trưởng tử, từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, hai đứa em gái đều phải nhường nhịn hắn, trưởng bối trong nhà đều thuận theo hắn trăm bề. Ngoại trừ việc không cho hắn điêu khắc, thì có thể nói là lớn lên trong thuận lợi.
Công tử nhà Bá tước, lớn lên trong nhung lụa, hắn cũng chưa từng thấy nỗi khổ của dân chúng, "sao không ăn thịt vụn" đáng lẽ phải khắc sâu vào xương tủy hắn mới đúng.
Thế mà Ôn Vinh mới ra sạp hàng được bao lâu chứ, hắn đã có thể hiểu được những điều này, nói ra được những lời như vậy.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy ấm lòng vô cùng: Cái mầm non duy nhất này cuối cùng cũng có dáng dấp của một cái cây nhỏ rồi!
Ôn Chính Lương và Ôn Dật Lương cũng không khỏi gật đầu. Đặc biệt là Ôn Chính Lương, phá lệ vỗ vai con trai khen ngợi: "Vinh ca nhi, con bây giờ ngày càng tiến bộ rồi, có thể thấy gian nan mới là con dao khắc tốt nhất."
Ôn Tuấn Lương ngồi bên xe, bốc mấy chùm nho cháu gái giữ lại ăn rất ngon lành, thấy đại ca nhị ca đều khen rồi, ông không lên tiếng thì không tiện, cũng hùa theo: "Đại điệt tử bây giờ quả thực hiểu chuyện hơn hồi ở phủ Bá tước nhiều, còn biết tự mình kiếm tiền. Ta mà biết khắc đồ thì đến lượt nó chắc?"
Lương thị thấy phu quân và con trai làm mình mất mặt như vậy, càng thêm tủi thân phẫn nộ: "Tôi ở ngoài lo liệu cho các người, về nhà lại phải nghe những lời lạnh nhạt của các người, oan nghiệt! Đúng là oan nghiệt mà!"
Ôn Vinh rất không nể nang bĩu môi: "Con có cầu nương đi lo liệu cho con đâu, nương ở ngoài va chạm chịu nhục thì cũng đừng về trút giận lên đầu con! Ai chọc nương thì nương tìm người đó mà đòi!" Hắn nói đoạn, nhớ lại vài chuyện cũ mà hừ lạnh hai tiếng, "Hồi trước cậu họ yêu cầu nương làm việc, còn sưng sỉa mặt mày với nương, nương chẳng những ngoan ngoãn đi làm, còn phải dỗ dành họ, lúc đó chẳng thấy nương nổi giận đùng đùng, gọi họ là oan nghiệt bao giờ."
"Sao nào? Nương thấy cậu và mấy anh em họ thân hơn con chắc?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong thì nhíu mày: Hử? "Phù đệ ma" (Kẻ cuồng giúp đỡ nhà ngoại) à?
Lương thị tức điên, hất tay Thẩm thị ra chỉ vào mũi Ôn Vinh mắng: "Đồ nghịch tử bất hiếu nhà ngươi! Đó là cậu và anh em họ của ngươi, trong mắt ngươi còn có trưởng bối tình thân không hả!"
"Trong mắt con chỉ có tình thân trưởng bối nhà họ Ôn thôi!" Ôn Vinh thấy nương mình vì mấy người đó mà mắng mình nghịch tử bất hiếu, cũng vung tay nổi khùng lên, "Lúc nhà mình lụn bại, nhà ngoại có gửi qua một văn tiền nào không? Có từng bảo nương về nhà mà ở không?"
"Nhà ngoại của thím ba còn cầu xin thím ấy hòa ly, bảo thím ấy dẫn nhị muội muội về nhà đấy!"
Tay bốc nho của Ôn Tuấn Lương khựng lại, trừng mắt nhìn Ôn Vinh thầm mắng: Thằng ranh con, lại còn nhắc đến chuyện hòa ly!
Tôn thị rất đắc ý ưỡn thẳng lưng, cha mẹ của người này với người kia quả nhiên là khác nhau.
Theo bà thấy, nhà họ Lương kia đúng là không ra gì. Lúc Ôn gia chưa bại thì hận không thể ngày ngày đóng đô ở phủ Bá tước, bại rồi là quay ngoắt đi luôn. Cả nhà họ không liên quan gì đến nhà họ Lương thì thôi đi, nhưng Lương thị và Ôn Vinh là con gái và cháu ngoại ruột thịt của họ cơ mà, sao cũng nỡ buông tay không quản?
Môi Lương thị run rẩy, khí thế cũng không còn mạnh như lúc nãy, nặn mãi mới ra được một câu vô cùng nhạt nhẽo: "Nhà ngoại con... nhà ngoại con cũng là bất đắc dĩ."
Ôn Vinh lạnh mặt quay đi: "Có gì mà bất đắc dĩ? Chẳng qua là nhà ngoại thấy nhà mình không còn dùng được nữa, nên mới đoạn tuyệt quan hệ với nương thôi."
"Ai nói nhà ngoại đoạn tuyệt quan hệ với ta?" Lương thị nhớ đến chuyện gần đây, cũng không khóc lóc om sòm nữa, liếc nhìn Tôn thị đầy đắc ý nói, "Ngoại tổ phụ con nói rồi, sẽ giúp con lo liệu một chức vụ, cậu con đã nhờ người đi cửa sau ở Tuần Thành Giám rồi. Tuy không bằng hồi trước, nhưng cũng rất có thể diện, dù sao cũng hơn cái thân phận dân đen đầu đường xó chợ hiện tại của ngươi!"
Lương thị nói đoạn, lại quay sang nhìn Ôn Chính Lương, nghĩ đến việc hiện tại nhà ngoại đang có thế, bà cũng ưỡn ngực ngẩng đầu ra oai: "Phụ thân tôi nói rồi, ông ấy sẽ hết sức lo liệu cho ông, mấy cái ống tre đó mau vứt đi cho rảnh nợ!"
Ôn Chính Lương hiểu rõ nhất bộ mặt của vị nhạc phụ và đại cữu tử kia của mình, đanh mặt cười lạnh: "Chẳng dám làm phiền họ."
"Đúng thế, hồi trước biếu nhà mình chùm nho, lúc về thì vàng bạc ngọc chén cứ thế tháo vác mang đi, hận không thể dọn sạch cả phủ Bá tước. Lần này bảo giúp đỡ, chẳng lẽ định lấy luôn hai gian nhà này đi mới chịu thôi à?" Ôn Vinh xua tay, rất không cam lòng ngoảnh mặt đi, "Đừng nói là họ sẽ không thành tâm lo liệu chức vụ cho con, mà có lo được con cũng không đi!"
"Ngươi... ngươi... ngươi!" Lương thị chỉ vào hai cha con trước mặt mà tức đến nghiến răng nghiến lợi, "Đàn ông con trai đàng hoàng, mới bày hàng hai ngày đã trở nên hèn mọn như thế này!"
Bà quay sang nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, giận dữ quát: "Đều tại con nhóc nhà ngươi, làm hư cả đích tôn trưởng tử nhà họ Ôn rồi! Nhìn Vinh ca nhi nhà ta thành cái dạng gì rồi đây! Dẫn nó theo làm cái trò không cầu tiến này thì con có ích lợi gì? Hay là cái đồ lỗ vốn như con muốn mưu đoạt gia sản?"
Lão thái thái ở trong phòng nghe Lương thị không chiếm được thế thượng phong, vốn đang ngồi vững vàng xem kịch, vừa nghe thấy bà ta mắng cháu gái nhỏ tâm can của mình là lập tức chống gậy run rẩy xông ra: "Phản rồi! Phản thật rồi! Dám ở trong nhà ta mà mắng cháu gái ta hả! Ta còn chưa chết đâu!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng tiến lên đỡ lấy Ôn lão thái thái, vỗ vỗ lưng bà cười khuyên: "Tổ mẫu đừng giận, không đáng đâu ạ!"
Lương thị thấy Ôn lão thái thái ra thì theo bản năng rụt cổ lại, nhưng nghĩ đến việc hiện tại có nhà họ Lương chống lưng, lại nhìn thấy Ôn Nhiễm Nhiễm mà mình vốn coi thường lại vượt mặt Vinh ca nhi nhà mình, ngày càng được lòng lão thái thái, nhất thời đắc ý lại tức đến lú lẫn, vẫn nói: "Chỉ là một đứa con gái lỗ vốn, còn thực sự coi như báu vật."
Ôn Dật Lương tức đến toàn thân run rẩy: "Chị có chút dáng vẻ nào của bậc trưởng bối không hả!"
Ngay cả người tính tình hiền lành như Thẩm thị nghe thấy con gái mình bị mắng như vậy cũng tức đến mức mặt mũi trắng bệch: "Chuyện nhà chị tại sao lại lôi Nhiễm Nhiễm nhà tôi vào? Cái nhà này hiện tại có thứ gì không phải do Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi sắm sửa? Con bé còn cần phải mưu đoạt sao?"
Tôn thị nhổ một bãi nước bọt, Ôn Tuấn Lương vơ lấy đống vỏ nho nhổ đầy đất ném vào đầu vào mặt Lương thị: "Cái thứ gì không biết! Nếu không phải nể mặt đại ca và Ôn Vinh, tôi đã tống cổ chị ra ngoài từ lâu rồi!"
"Á!" Lương thị vội vàng né tránh, vừa né vừa phủi lớp vỏ nho dính đầy cát bụi trên người, "Chú có quyền gì mà đuổi tôi đi?"
Ôn Như Như tức đến đỏ cả mặt: "Không được nói tam muội muội!"
"Láo xược!" Lương thị chỉ vào Ôn Như Như mắng, "Cái nhà họ Ôn này từ bao giờ đến lượt ngươi xen mồm vào? Trong mắt ngươi còn có người trưởng bối này không? Đồ lỗ vốn đúng là đồ lỗ vốn, không quy củ không giáo dưỡng!"
Ôn Như Như bị vẻ mặt hung dữ của Lương thị dọa cho giật mình, ngẩn người rồi không kìm được rơi nước mắt. Cô từ nhỏ được nương thương yêu, cha tuy không đáng tin nhưng cũng cực kỳ cưng chiều, nhà ngoại lại càng coi như viên ngọc quý trên tay, từ nhỏ đến lớn chưa từng nghe một câu nặng lời, đột nhiên bị người ta chỉ thẳng mặt mắng như vậy, đầy bụng tủi thân.
Tôn thị thấy con gái mình cũng bị vạ lây, vừa xắn tay áo vừa xông lên: "Bình thường kính chị là nể mặt đại ca, chị lại còn thực sự coi mình là cái đinh rỉ gì rồi, cái đồ cho mặt mà không cần, còn dám ở trước mặt bọn trẻ mà bày đặt làm gương trưởng bối, cũng không xem mình có xứng không!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe thấy lời này cũng không cản người nữa, chắn trước mặt Ôn Như Như ngước mắt nhìn Lương thị, mỉm cười híp mắt, giọng điệu thong thả: "Đúng là lần đầu thấy có người tự mắng mình là đồ lỗ vốn đấy."
Ôn Như Như lập tức quên cả khóc, ngơ ngác nhìn bóng lưng trước mặt, trong mắt hiện lên mấy ngôi sao nhỏ: Tam muội muội lợi hại quá!
Tôn thị đang định đánh người cũng ngẩn ngơ nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, kinh ngạc đến mức nhất thời quên cả động tác: Nhiễm Nhiễm trước đây đúng là khách khí với mình thật...
Lương thị sững sờ, run rẩy chỉ vào cô: "Ý ngươi là gì?"
Ôn Nhiễm Nhiễm xoa cằm, tỏ vẻ suy tư chậm rãi nói: "Đều là phận làm con gái, bác nói cháu và nhị tỷ tỷ là đồ lỗ vốn, thế chẳng phải bác cũng là đồ lỗ vốn sao? Đồ lỗ vốn nhà họ Lương, đại bá mẫu nói đúng không ạ?"
Ôn lão thái thái nãy giờ đang tức muốn đánh người cũng không nhịn được cười: Nhiễm Nhiễm có cái miệng này cơ đấy! Ta yên tâm rồi!
Mặt Lương thị xanh mét, một cục tức nghẹn ở lồng ngực không lên được, liên tục đấm vào ngực mình.
Ôn Nhiễm Nhiễm vẫn chưa dừng lại, ngây thơ chớp chớp mắt, con ngươi đen trắng rõ ràng đầy vẻ trong sáng: "Bác thích nói người khác là đồ lỗ vốn như vậy, có phải vì người nhà bác thường xuyên mắng bác là đồ lỗ vốn, nên bác học theo không ạ?"
Ôn Tuấn Lương đang tìm vỏ nho dưới đất cũng sững sờ: Tam nha đầu đúng là đâm trúng tim đen người ta mà!
"Tôi..."
Lương thị ôm ngực, nhớ lại lúc còn là con gái ở nhà, mẹ mình từng câu từng chữ mắng "đồ lỗ vốn". Bà trắng bệch cả môi, tim như bị ai đó đâm một nhát thật mạnh, đau đến thấu xương: "Ngươi... ngươi nói bậy!"
"Đại bá mẫu không cần phân bua với cháu làm gì." Ôn Nhiễm Nhiễm cười híp mắt với bà, "Có hay không thì trong lòng bác là người rõ nhất."
"Ngươi... cái đồ tiện nhân nhỏ mọn không kính trọng trưởng bối... á!"
Ôn Chính Lương không nhịn nổi nữa, tiến lên một bước giơ tay tát bà một cái.
Lương thị bị tát đến mức hoa mắt chóng mặt, người nghiêng sang một bên, ánh mắt đờ đẫn.
Ôn Vinh theo bản năng muốn đỡ một cái, nhưng nghĩ đến những lời nương mình mắng hai đứa em gái mà thấy nóng cả mặt. Hắn nghiến răng quay đầu đi, coi như không thấy.
"Bà tỉnh táo lại đi." Ôn Chính Lương đanh mặt sắt lại, "Chuyện giữa tôi và bà, lôi bọn trẻ vào làm gì? Đừng nói là Nhiễm Nhiễm và Như Như không có lỗi gì, mà dù có lỗi bà cũng không nên dùng những lời lẽ dơ bẩn này nhục mạ chúng. Bà luôn miệng coi thường dân đen đầu đường xó chợ, nhưng bà hãy nhìn kỹ lại lời nói hành động của mình hôm nay đi, có khác gì mụ đàn bà chanh chua ngoài chợ không!"
Ôn Chính Lương gắt gao nói: "Nhà mình có được ngày hôm nay đều nhờ một tay Nhiễm Nhiễm vất vả lo liệu. Của hồi môn của bà sớm đã tiêu sạch rồi, hôm nay bà chưa chết đói là nhờ vào cái gì? Chẳng phải nhờ vào phần tiền sinh hoạt Nhiễm Nhiễm nộp sao?"
"Mẫu thân và nhị đệ muội hằng ngày ăn uống đều là do Nhiễm Nhiễm nhờ người gửi về, nhị đệ bây giờ học ở thư viện cũng không ăn cơm ở nhà, bà nghĩ tại sao Nhiễm Nhiễm vẫn kiên trì nộp phần tiền sinh hoạt của phòng nhị thúc? Đó là vì đứa trẻ đó có lòng nhân hậu, không nỡ nhìn bà chịu đói chịu khát mà mất mạng thôi! Bà chẳng những không biết ơn, ngược lại còn ác ngôn hướng về nó, đúng là càng sống càng thụt lùi rồi!"
Ôn Vinh nghe đến đây cũng không kìm được đỏ cả mắt: "Tam muội muội là người tốt như vậy, nương còn mắng muội ấy, sau này xuống âm phủ, Diêm Vương nhất định sẽ xét xử nương đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy có chút ngại ngùng xoa xoa mũi, thực ra cô cũng không nghĩ nhiều đến thế, chỉ là cảm thấy mình luôn có lúc bận đến mức không đưa cơm về được, phần tiền sinh hoạt đó là để nương có chỗ dựa mà dùng đồ trong nhà, đỡ bị đại bá mẫu nói ra nói vào bắt nạt nương thôi...
Lương thị nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm một cái, há miệng không nói thêm được lời nào. Trừng mắt nhìn Ôn Chính Lương và Ôn Vinh, ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ quay người chạy vào phòng. Không lâu sau, trong phòng vang lên tiếng khóc nức nở.
Ôn Chính Lương phất tay áo ngồi xuống sân, chòm râu tức đến mức run bần bật. Ông ngồi ngay ngắn một hồi, nghe tiếng khóc thấy phiền, quay sang cầm lấy cái ống tre mới khắc được một nửa lại tiếp tục khắc.
Ôn Vinh đỏ mặt nhìn hai đứa em gái cùng chú thím, hổ thẹn không chịu nổi, không ngẩng đầu lên được. Hắn vò vò ống tay áo, nhỏ giọng nói: "Nương của em... thực sự là xin lỗi, vì chuyện của em mà còn liên lụy các muội vô cớ bị mắng một trận, đều là tại em không tốt."
Thẩm thị thấy dáng vẻ này của Ôn Vinh cũng thấy thương, dịu giọng nói: "Vinh ca nhi, không phải lỗi của con."
Ôn Dật Lương vỗ vai hắn an ủi: "Chuyện của người lớn không liên quan đến trẻ con, nhị thúc còn phải đa tạ con đã chiếu cố sạp hàng của Nhiễm Nhiễm."
Tôn thị ôm lấy cô con gái đáng thương, lửa giận trong lòng vẫn chưa nguôi, nhưng thấy Ôn Vinh như vậy cũng không tiện nói gì thêm, quay người một cái dẫn con gái về phòng.
Lúc vào cửa còn giận dữ quát một câu: "Khóc lóc cái gì! Đúng là không biết an phận!"
Tiếng khóc của Lương thị khựng lại, lập tức nhỏ đi rất nhiều.
Ôn Tuấn Lương vỗ vai Ôn Vinh lắc đầu, như anh em bạn hữu khoác vai kéo người đi: "Đi, chú ba uống với con một chén! Lạc rang lúc trưa tam muội con làm vẫn còn đấy, thơm lắm..."
Ôn Nhiễm Nhiễm đỡ lão thái thái: "Tổ mẫu, con đỡ người vào nghỉ ngơi ạ."
Ôn lão thái thái nắm tay cháu gái nhỏ, yêu thương nói: "Nhiễm Nhiễm đừng giận, có tổ mẫu chống lưng làm chủ cho con đây! Ta vào phòng ngay đây, đích thân viết hưu thư cho bà ta!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng nói: "Tổ mẫu ngàn vạn lần đừng làm thế, dù sao cũng phải nể mặt đại ca nữa ạ."
Ôn lão thái thái nghĩ đến cháu trai mà thở dài, chỉ thấy thiệt thòi cho Nhiễm Nhiễm, nhưng trong chớp mắt lại cười lạnh một tiếng: "Không hưu cũng được."
Cách hành hạ người ta chẳng thiếu gì sao?
Ôn Nhiễm Nhiễm liếc nhìn nụ cười âm hiểm của lão thái thái, không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Vẫn là câu nói đó, may mà cô không nhận kịch bản trạch đấu.
Ôn Nhiễm Nhiễm đưa Ôn lão thái thái vào phòng, khuyên cha và nương về phòng nghỉ ngơi, tự mình dọn dẹp đồ đạc trên xe, chuẩn bị trước những thứ cần dùng cho ngày mai.
Nhất thời, trong sân chỉ còn lại cô và Ôn Chính Lương.
Ôn Nhiễm Nhiễm dọn dẹp xong xuôi, vốn định chào Ôn Chính Lương một tiếng rồi về ngủ, nhưng nhìn bóng dáng ông cô không khỏi dừng bước.
Chỉ thấy ông để nhìn rõ ống tre mà đưa ống tre lên rất gần, gần như dán sát vào mặt, dáng người hơi khom xuống. Quanh thân vẫn là khí phái lẫm liệt của Bá tước, nhưng đã thấy rõ vẻ già nua.
Đại bá phụ ở tuổi này, mắt chắc đã có chút hoa rồi nhỉ?
Ôn Nhiễm Nhiễm nhớ đến tiệm kính mắt tình cờ thấy trên phố trước đây, kính mắt thời này được gọi là ái đãi, lúc đó cô tò mò còn vào hỏi giá. Giá không đắt, là mức cô có thể tiêu xài được.
Cô nghĩ ngợi, đi tới nhẹ nhàng nói: "Đại bá phụ, ngày mai bác cứ bảo đại ca ở nhà, bác đi cùng con một chuyến nhé?"
Ôn Chính Lương ngẩng đầu nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, cũng không hỏi gì, trực tiếp đồng ý.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy ông đồng ý, nói vài câu khách sáo bảo ông nghỉ sớm. Lúc quay người định về phòng, phía sau lại vang lên một giọng nói hơi mệt mỏi.
Cô quay đầu, thấy Ôn Chính Lương phủi lớp mạt tre trên người đứng dậy, đi đến trước mặt cô chậm rãi nói: "Nhiễm Nhiễm, hôm nay đại bá mẫu con lời lẽ vô phép, đều do người làm đại bá phụ như ta trước đây không biết dạy bảo bà ấy cho tốt, để con phải chịu nhiều uất ức. Con yên tâm, chuyện như vậy sau này tuyệt đối không thể xảy ra nữa."
Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, mỉm cười với ông: "Không sao ạ, đại bá phụ bác nghỉ sớm đi."
Ôn Chính Lương gật đầu: "Đứa trẻ ngoan, về đi."
Ôn Nhiễm Nhiễm hành lễ, quay người về phòng, lúc đóng cửa vẫn thấy đại bá phụ ngẩng đầu nhìn trăng, thẫn thờ nhìn lên bầu trời.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhún vai, vuốt phẳng những tờ ngân phiếu đổi được rồi giấu vào trong hộp gỗ. Cô đếm xấp ngân phiếu nhỏ kia, mệnh giá tuy không lớn, nhưng được cái là nhiều!
Cô càng nhìn càng vui, trong phút chốc dường như thấy mặt bằng cửa hàng đang lượn lờ trước mắt mình mấy vòng.
Sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Nhiễm Nhiễm vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy trong căn nhà lớn truyền đến một tràng tiếng quát mắng:
"Trà này sao lại nóng thế hả? Ta thấy cô là cố ý!"
Ngay sau đó là giọng nói nhút nhát của Lương thị: "Mẫu thân, nhiệt độ này là người vẫn thường uống mà..."
"Còn dám cãi à? Ở nhà cha mẹ cô dạy cô nghịch ngợm trưởng bối như thế sao? Ra dưới hiên mà đứng, không có lời của ta thì không được vào!"
Cô ở ngoài nghe mà ngẩn ra, khoảnh khắc tiếp theo thấy Lương thị ủ rũ đẩy cửa đi ra. Bốn mắt nhìn nhau, Lương thị lườm cô một cái sắc lẹm.
Ôn Nhiễm Nhiễm: "..."
Cô thu hồi ánh mắt, hớn hở đẩy xe nhỏ ra khỏi cửa, hoàn toàn không thấy Lương thị ở dưới hiên tức đến mức mặt mày biến dạng.
Phố xá đang lúc náo nhiệt rộn ràng, cùng với ánh bình minh vừa ló rạng, nơi nơi đều là vẻ bừng sáng đầy sức sống, trong thư viện Thanh Dương cũng náo nhiệt hết mực.
"A Hú, cái đệm này thực sự là cho ta sao?" Một vị công tử trẻ tuổi mặc áo màu đỏ nâu mặt mày đầy vẻ ngạc nhiên nhìn Phó Thanh Hú.
Những người thân thiết khác với Phó Thanh Hú cũng cầm đệm ngồi, cười hì hì nhìn hắn: "Vẫn là A Hú xót bọn ta nhất!"
Cả những đồng môn không mấy thân thiết với Phó Thanh Hú cũng mỗi người một cái, ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
"Ta cũng có à?"
"Ơ? Ta vậy mà cũng có này!"
"Phó tiểu quan nhân quả thực là hào phóng!"
"Cảm ơn Phó tiểu quan nhân nhé!"
Trên giảng đường trong thư viện, mọi người đều vui vẻ mân mê cái đệm ngồi trên chỗ của mình, xốp mềm bồng bềnh, ngồi lên trên thấy cả người nhẹ bẫng. Dù có ngồi cả ngày cũng không thấy mệt.
Cái đệm lông ngỗng này đối với họ tuy không phải thứ gì quá quý giá, nhưng đệm nhà họ Phó không biết làm kiểu gì mà tốt hơn hẳn bên ngoài bán. Họ đã muốn từ lâu nhưng cũng không tiện mở lời xin, không ngờ có ngày Phó Thanh Hú lại tặng mỗi người một cái!
Phó Thanh Hú khẽ gật đầu với những người cảm ơn, ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía Ôn Dật Lương ngồi phía sau. Chỉ thấy ông cầm cái đệm nhìn hồi lâu, không lót lên ghế mà lại vuốt phẳng rồi cất đi, trông như định mang về nhà.
Hắn rũ mắt xuống, che giấu nụ cười thoáng qua.
Ôn Dật Lương nhìn cái đệm lông ngỗng màu vàng hạnh đặt trên hòm sách, bên trên thêu hình chim chóc hoạt bát, chỗ nào cũng tinh xảo. Ông nghĩ Nhiễm Nhiễm chắc chắn sẽ thích, vì vậy cất kỹ để mang về cho con gái cưng.
Ông nghĩ đến dáng vẻ vui mừng nhảy cẫng lên của con gái mà cũng không nhịn được cười.
Hôm nay, ông trái lại mong được tan học sớm.
Ôn Dật Lương đang xuất thần, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói: "Ôn huynh?"
Ông hoàn hồn, thấy là Tề Diễn ngồi bên trái mình.
Tề Diễn cười lấy ra một cái hộp chạm khắc mây trắng hạc bay đưa cho Ôn Dật Lương: "Ôn huynh, hôm qua ăn không đồ ăn của con gái huynh, về nhà tôi cứ thấy bất an. Con gái huynh lo liệu sạp hàng không dễ dàng, sao tôi có thể ăn không uống không được? Nhưng tôi suy đi tính lại, huynh và tôi là đồng môn, đưa bạc thì thực sự là khách sáo quá, nên đã tìm ra một thỏi mực, hàng thường thôi, huynh nhất định phải nhận lấy."
Hắn khựng lại rồi nói tiếp: "Đúng rồi, làm phiền Ôn huynh ghi tên tôi vào danh sách, ngày mai tôi đợi ăn cơm đấy!"
Ôn Dật Lương ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng tỏa ra từ hộp gỗ là biết thỏi mực này chắc chắn không phải vật phàm. Ông vội vàng từ chối: "Sao có thể nhận thỏi mực quý giá thế này được? Tôi cứ ghi tên huynh lại trước, thỏi mực này mau cất đi thôi."
"Không đáng tiền đâu, Ôn huynh huynh cứ cầm lấy mà dùng, nếu thích tôi lại lấy cho huynh."
Vị Thịnh công tử ngồi trước mặt Ôn Dật Lương thì dâng lên một nghiên mực vuông: "Trùng hợp quá nhỉ? Tôi cũng nghĩ giống Tề huynh. Đúng rồi, cũng phiền Ôn huynh ghi tên tôi vào luôn."
Lâm công tử đằng kia cũng cầm đôi chặn giấy đặt lên bàn Ôn Dật Lương cười nói: "Không thể ăn không được, chặn giấy này không đáng tiền, Ôn huynh huynh cứ dùng chơi. Tiện tay ghi tên tôi vào luôn nhé."
Ôn Dật Lương vừa định từ chối, còn chưa kịp nói gì đã thấy đám đồng môn trên giảng đường thi nhau mang đồ đạc tới, đặt đầy cả một bàn.
Đám học tử phía sau không chen lên được phía trước thì cuống đến giậm chân: Đây là hối lộ! Hối lộ lộ liễu!! Đáng ghét quá đi mà!!!
Đề xuất Bí Ẩn: Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Tôi Là Sờ Xác