Ôn Nhiễm Nhiễm vừa xào xong món ăn kèm cho bánh cuộn, nhóm Ôn Tuấn Lương dẫn theo Ôn Chính Lương cũng vừa tới nơi.
Ôn Chính Lương nhìn quanh thấy tiếng người ồn ào náo nhiệt, các sạp hàng quán xá bận rộn khí thế ngất trời, cuộc sống nhỏ bé tràn đầy hơi thở nhân gian này xem ra cũng có phong vị riêng.
Hồi trước lúc còn làm Bá gia, tuy ông cũng đương sai làm quan, nhưng chưa bao giờ đi lại sâu trong chốn phố thị thế này.
Sống trong lầu cao cửa rộng đã lâu, hôm nay nhìn thấy cảnh này lại cảm thấy mới mẻ.
"Đại bác tới rồi ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm đặt công việc trên tay xuống, lau tay rồi đi tới mời ông qua.
Ôn Chính Lương nhìn thực khách chen chúc trước sạp, bàn ghế bên cạnh đã ngồi kín chỗ, khách không có chỗ ngồi thì bưng bát đĩa đứng ăn, ai nấy đều ăn uống ngon lành, náo nhiệt vô cùng.
Với tay nghề của Nhiễm Nhiễm, làm ăn phát đạt cũng là chuyện bình thường, nhưng ông không ngờ lại hồng hỏa đến mức này, trong hàng dài xếp hàng còn có cả sai dịch của Tuần Thành Giam.
Nghĩ lại thì ngoài tay nghề, Nhiễm Nhiễm chắc hẳn cũng đã tốn không ít tâm tư kinh doanh. Có thể từ một chiếc xe đẩy nhỏ mà tạo ra được cảnh tượng này, thấy được con bé là người thông tuệ và có bản lĩnh.
Ôn Nhiễm Nhiễm giới thiệu sơ qua các món trên sạp cho Ôn Chính Lương: "Buổi sáng chúng con chủ yếu bán bánh cuộn và đồ kho, trưa và chiều thì làm bánh bao kẹp thịt bò, buổi tối là bánh đúc đậu, chân gà kho, trà sữa này nọ, đều là mấy món ăn vặt thôi ạ."
Cứ làm trước đã, đợi sau này mở tiệm rồi sẽ có cả món ăn quốc yến nữa!
Ôn Chính Lương nhìn mà không khỏi gật đầu, sạp tuy không quá lớn nhưng được sắp xếp rất ngăn nắp, quy củ.
Ôn Nhiễm Nhiễm kéo Liễu thẩm và A Lương lại cười giới thiệu: "Đây là hai người giúp việc con thuê, đây là Liễu thẩm, kia là A Lương."
Liễu thẩm và A Lương vừa nãy nghe thấy Ôn Nhiễm Nhiễm gọi ông là "Đại bác", theo lời đồn đại về Ôn gia trong dân gian... thì vị này chẳng phải là lão gia Bá tước ngày trước sao?!
Hai người lúng túng túm vạt áo không dám ngẩng đầu lên nhìn, bản năng muốn quỳ xuống thỉnh an ông.
Ôn Chính Lương gật đầu, coi như chào hỏi: "Vất vả cho hai người đã giúp Nhiễm Nhiễm trông coi sạp hàng rồi."
Liễu thẩm và A Lương liên thanh nói "không dám", lúng túng xua tay.
Ôn Chính Lương thấy hai người họ căng thẳng, liền hạ giọng nhẹ nhàng: "Hôm nay tôi lần đầu tới sạp của Nhiễm Nhiễm, có gì không hiểu còn phải nhờ hai người giúp đỡ."
Liễu thẩm thấy ông tuy có chút nghiêm nghị nhưng không hề có vẻ bề trên, cũng dám ngẩng đầu lên: "Ngài khách sáo quá, không dám nói giúp đỡ gì đâu ạ, có việc gì ngài cứ việc sai bảo!"
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy họ đã chào hỏi nhau xong, cười bảo Liễu thẩm và A Lương đi làm việc, còn mình thì dẫn Ôn Chính Lương đi về phía tiệm ái đãi (kính mắt). Thế nhưng chẳng ngờ, đi chưa được bao xa thì thấy trong hàng dài trước sạp nhà mình lại có tiếng cãi vã.
Nàng kiễng chân nhìn qua, chỉ thấy Trụ Tử đang nổi trận lôi đình túm lấy cổ áo một gã đàn ông thô kệch, hai người đang giằng co, đứa trẻ trong lòng người phụ nữ bên cạnh khóc oà lên, trên người đầy bụi đất.
"Ngươi là một gã nam tử hán to xác thế này mà sao có mặt mũi chen hàng? Lại còn ra tay với một đứa nhỏ ba năm tuổi!"
Gã đàn ông kia tướng tá vạm vỡ, ngang ngược không lý lẽ chen vào hàng: "Ta vốn dĩ đứng ở đây, mắt nào của ngươi thấy ta chen hàng hả?"
Trụ Tử ghét nhất loại vô lại này, xô đẩy không cho hắn qua: "Bao nhiêu người đều nhìn thấy mà ngươi cũng dám chối quanh? Người ta là thẩm thẩm lớn tuổi, lại còn dắt theo đứa nhỏ! Ta thấy ngươi chỉ giỏi bắt nạt người già trẻ nhỏ, nếu không sao không thấy ngươi chen trước mặt đám đàn ông? Chuyên chen trước mặt người già phụ nữ, đúng là loại hèn nhát bắt nạt kẻ yếu! Phi!"
"Mẹ kiếp ngươi nói láo!" Gã hán tử lớn tiếng chửi một câu, xoay người trợn mắt hung tợn nhìn thực khách xung quanh, "Các ngươi ai thấy ta chen hàng?"
Đám đông vây quanh không dám đắc tội với lưu manh địa phương, đồng loạt cúi đầu, giả vờ như không thấy gì. Dù có vài người táo bạo cũng chỉ trốn trong đám đông nói nhỏ vài câu là mình cũng thấy, chứ không dám lộ mặt.
Trụ Tử nhìn quanh, dù không ai dám lên tiếng, anh vẫn khăng khăng: "Người khác sợ ngươi chứ ta không sợ! Ta thấy là thấy, có đến trước mặt ông trời ta cũng nói thế!"
Ôn Chính Lương đứng từ xa nhìn Trụ Tử, rất tán thưởng gật đầu: Thời buổi này người thuần phác chính trực, không sợ cường quyền thế này không còn nhiều nữa.
"Tôi cũng thấy rồi!"
Trong đám đông bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo, mọi người ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy là Ôn tiểu nương tử.
Ôn Nhiễm Nhiễm đi tới, ngước đầu nhìn gã đàn ông mặt đầy thịt ngang ngược trước mặt, cảm thấy người này thật vô sỉ hết thuốc chữa.
Ôn Chính Lương sợ Ôn Nhiễm Nhiễm gặp chuyện, vội vàng tiến lên bảo vệ.
Mọi người nhìn thấy tiểu nương tử ngay cả cánh tay cũng không to bằng gã hung ác kia mà còn dám đứng ra nói lời trượng nghĩa, trong lòng đều trào dâng một cảm xúc khó tả.
"Ngươi nói láo! Ngươi..."
"Làm cái gì thế, làm cái gì thế! Lại dám gây chuyện ngay trước mặt chúng ta!"
Một tràng tiếng quát tháo vang lên, mọi người thấy các quan gia của Tuần Thành Giam tới, tức khắc ưỡn ngực, đồng loạt chỉ tay tố cáo gã đàn ông chen hàng gây sự.
Gã đàn ông thấy quan sai tới lập tức bày ra bộ mặt tươi cười, khom lưng uốn gối cười nịnh, không còn chút dáng vẻ ngang ngược hung dữ lúc nãy: "Quan gia, không có chuyện đó đâu. Tiểu nhân thấy đứa nhỏ này đáng yêu nên muốn trêu ghẹo nó chút thôi, chỉ là muốn đùa giỡn chút..."
"Thôi đi, đừng có xảo ngôn! Ngay dưới mí mắt chúng ta mà còn dám gây sự, ngày thường chắc chắn là ngang ngược lắm. Ngươi vào đại lao mà sửa tính đi! Giải đi, giải đi."
Dứt lời, sai dịch Tuần Thành Giam lập tức áp giải người đi, trong đám đông vang lên một tràng vỗ tay khen ngợi, bà lão ôm đứa nhỏ luôn miệng cảm ơn quan sai và Trụ Tử.
"Quan gia oan uổng quá!"
Gã đàn ông vẫn còn kêu oan, Trụ Tử nhổ toẹt một cái: "Oan cái con khỉ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cười với anh: "Trụ Tử ca đừng chấp loại người này cho bực mình, anh tới thăm muội muội phải không? A Lương ở phía trước kìa. Anh qua đó đi, bảo muội ấy cuộn cho anh cái bánh, tính vào tài khoản của tôi."
"Thế này sao tiện?" Trụ Tử cười hì hì, gãi gãi sau gáy lúng túng.
"A Lương giờ làm chỗ tôi, mọi người đều là người một nhà, có gì mà không tiện?" Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, "Mau đi đi!"
"Ơi!" Trụ Tử cũng không từ chối nữa, định bụng lát nữa sẽ đưa tiền cho Tam thẩm của Ôn tiểu nương tử là được.
Viên sai dịch Tuần Thành Giam dẫn đầu là người quen cũ của Ôn Nhiễm Nhiễm tên A Thành, anh ta nhìn Trụ Tử đang bênh vực kẻ yếu, thấy lúc nãy anh ta đơn thương độc mã mà dám đối đầu với gã hán tử vạm vỡ hơn mình, nghĩ bụng đây là một người dũng cảm chính trực.
Dạo này Tuần Thành Giam thiếu nhân thủ, người bình thường thì họ không ưng, người không bình thường thì lại khinh thường Tuần Thành Giam, phàm là nhà ai có chút quan hệ đều không muốn tới Tuần Thành Giam chịu khổ. Cáo thị dán ra đã lâu mà chẳng tuyển được mống nào.
A Thành càng nghĩ càng thấy Trụ Tử trước mắt rất hợp, thấy Ôn Nhiễm Nhiễm có vẻ rất thân thiết với anh ta, bèn tiến lên vài bước chỉ vào Trụ Tử cười hỏi: "Ôn tiểu nương tử, cô quen thân với anh ta không? Tính tình anh ta thế nào?"
Ôn Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một lát rồi cười gật đầu: "Trụ Tử ca là khách quen của tôi, là người nhiệt tình chính trực. Đúng rồi, lần cứu A Tương trên phố ấy, chính anh ấy đã chặn người lại, nếu không thì còn phải đuổi mệt nghỉ!"
A Thành nghe xong mắt sáng rực lên, đám mây u ám bao phủ trên đầu nhiều ngày qua tan đi đôi chút, nhưng trong lòng lại thêm phần thấp thỏm: "Hiện giờ anh ta đang làm nghề gì? Ôn tiểu nương tử xem, nếu chúng tôi muốn chiêu mộ anh ta vào Tuần Thành Giam làm sai dịch, anh ta có đồng ý không? Chao ôi cô không biết đâu! Tuần Thành Giam dạo này thiếu người trầm trọng, cáo thị dán đầy ra mà chẳng ai tới!"
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ra, rồi bật cười: "Anh cứ việc đi nói với anh ấy, Trụ Tử ca chắc chắn sẽ đồng ý!"
Từ một lao động tầng lớp thấp vọt lên thành công chức ăn lương hoàng gia, kẻ ngốc mới không làm!
"Được rồi!"
Ôn Nhiễm Nhiễm đang mừng thầm cho Trụ Tử, bỗng nhớ ra điều gì liền ngước mắt nhìn Đại bác bên cạnh, chỉ thấy ông cũng đang nhíu mày, dường như cũng nghĩ đến chuyện gì đó.
Tuần Thành Giam thiếu người trầm trọng, dán cáo thị cũng không ai đi, nhưng Đại thẩm lại nói phụ thân và huynh trưởng của bà ta nhờ người đi cửa sau ở Tuần Thành Giam để lo việc cho Đại bác và Đại ca... Theo lý mà nói nếu thiếu người, lại đúng lúc có người tiến cử người thân, dù thế nào cũng sẽ sai người tới xem có hợp hay không, nhưng phía Đại thẩm lại không có động tĩnh gì, chẳng lẽ phụ thân huynh trưởng của bà ta căn bản là không hề đi?
Nàng mím môi, thử nhẹ nhàng hỏi A Thành một câu: "A Thành, dạo này có ai tới Tuần Thành Giam chạy vạy không?" Ôn Nhiễm Nhiễm nói rồi liếc nhìn Ôn Chính Lương, hạ giọng thấp hơn, "Nói là muốn tiến cử người tới làm việc ấy?"
"Tiến cử người?" A Thành như nghe được chuyện cười gì đó, ha hả cười vài tiếng, "Nếu có người tiến cử, việc gì tôi phải ra đường lôi kéo người đi?"
Ôn Chính Lương bỗng cười lạnh một tiếng, thở dài lắc đầu. Lương gia từ trước đến nay đều như vậy, chỉ nói mồm, thực tế lại chẳng làm gì. Chỉ có Lương thị ngốc nghếch mới lần nào cũng tin họ.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy Ôn Chính Lương thở dài, vội vàng chuyển chủ đề: "Đại bác chúng ta đi thôi!"
Ôn Chính Lương hoàn hồn, cười hỏi cháu gái: "Chúng ta định đi đâu đây?"
"Đi mua ái đãi cho Đại bác ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm hớn hở nói, "Tối qua con thấy Đại bác khắc ống tre vất vả quá, nên muốn mua cho bác một đôi ái đãi."
Ôn Chính Lương hơi ngẩn ra, nhìn cô cháu gái lúc nào cũng tươi cười trước mặt, trong lòng tràn ngập hơi ấm.
"Đi mau thôi ạ! Ở sạp còn bao nhiêu việc nữa!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cười thúc giục, Ôn Chính Lương định từ chối nhưng cũng không nói ra lời.
Thôi vậy, tấm lòng của đứa trẻ, sau này cố gắng giúp con bé khắc ống tre thật tốt là được!
Ngày hôm sau.
Trời thu cao trong xanh mát mẻ, buổi sáng có thêm chút se lạnh, nhưng sạp hàng của Ôn Nhiễm Nhiễm vẫn náo nhiệt như cũ.
Phía trước bán bánh cuộn đồ kho, Ôn Nhiễm Nhiễm ở phía sau bận rộn làm cơm hộp "blind box" cho thư viện.
Hôm nay là ngày đầu tiên khôi phục dịch vụ cơm hộp thư viện, nàng dự định làm một món cực kỳ chất lượng —— cơm giò heo!
Ai mà cưỡng lại được miếng giò heo kho thơm phức, lớp da mềm nhũn tan ngay trong miệng chứ!
Thông thường cơm giò heo dùng giò heo kho tàu, Ôn Nhiễm Nhiễm lại cân nhắc dùng giò heo kho tương, cách làm không khác mấy nhưng hương vị phong phú hơn, thơm hơn.
Nàng bỏ mấy cái giò heo đã nướng vàng lớp da vào chậu nước sạch, Tôn thị nhìn thấy liền tự nhiên ngồi xuống giúp rửa sạch. Bà giờ đây đã quá quen thuộc với việc xử lý giò heo, trên mặt chẳng còn chút vẻ ghét bỏ nào nữa.
Ôn Nhiễm Nhiễm thắng một bát lớn nước màu, nước màu hôm nay còn thêm nước dành dành, màu sắc đỏ tươi đẹp mắt hơn hẳn. Nàng đem các loại hương liệu đã chuẩn bị như hoa tiêu, bạch chỉ, quế chi, tiểu hồi hương, đinh hương, nhục khấu cho vào nước ngâm một lát rồi rửa sạch bụi bẩn vụn nát.
Tôn thị bưng giò heo đã xử lý xong lên bếp, Ôn Nhiễm Nhiễm tiện tay chần giò heo qua nước sôi một lượt, rồi cho vào nồi, thêm nước dùng xương hầm để kho.
Nàng bắc một nồi khác đun nóng dầu, đợi nhiệt độ dầu vừa đủ, cho các cánh đại hồi bẻ vụn vào chiên. Trong chảo dầu sủi bọt khí sùng sục, mùi hương liệu theo hơi nóng lan tỏa khắp nơi. Đại hồi được chiên thành màu nâu sẫm, Ôn Nhiễm Nhiễm lại bỏ thêm hành gừng.
Hơi nước từ lá hành chạm vào dầu sôi, tức thì vang lên tiếng xèo xèo dữ dội. Khi đoạn hành đã chiên vàng, Ôn Nhiễm Nhiễm đổ các loại hương liệu đã rửa sạch lúc nãy vào. Mùi thơm của các loại hương liệu dần hòa quyện, cùng với mùi thịt giò heo nương theo gió bay xa, khiến người qua đường cứ phải ngoái đầu nhìn mãi.
Hương liệu đã đủ độ, Ôn Nhiễm Nhiễm cho loại tương vàng hảo hạng vào nấu. Mùi tương thơm nồng bị dầu nóng kích thích, lập tức tỏa ra ngào ngạt.
Nàng ngửi thấy mùi thơm đậm đà này mà không khỏi cảm thán, tương vàng này còn thơm hơn nhiều so với thời hiện đại!
Nước sốt tương được nấu khoảng chừng hai mươi phút, Ôn Nhiễm Nhiễm múc nước sốt ra đậy nắp để đó dùng sau. Đợi giò heo hầm đã chín khoảng tám phần, khi mùi thịt thơm lừng, nàng mở nắp hớt bỏ váng mỡ trên mặt canh, đổ nước sốt tương bóng loáng đậm đà vào nấu tiếp.
Đợi đến khi mùi thịt và mùi tương hòa quyện, Ôn Nhiễm Nhiễm cho nước màu và phần nước dành dành còn lại vào để tạo màu, thêm nước tương và muối để nêm nếm, rồi đun lửa nhỏ liu riu.
Trong nồi kêu sùng sục, mùi thịt thơm quyến rũ khiến người đi đường đang vội vã cũng không kìm được mà dừng bước.
Ôn Nhiễm Nhiễm lại chiên thêm ít trứng cút, chảo dầu xèo xèo náo nhiệt, bề mặt lòng trắng trứng dần trở nên vàng giòn.
Nàng thả những quả trứng cút da hổ đã chiên xong vào nồi kho, đậy nắp lại vừa ngẩng đầu lên đã bị thực khách vây quanh từ lúc nào làm cho giật mình.
"Ôn tiểu nương tử, cô lại đang nghiên cứu món gì thế!"
"Tôi rõ ràng vừa ăn một cái bánh cuộn, lại gặm thêm hai cái đầu vịt, một cái đùi vịt, định đi rồi mà giờ ngửi thấy mùi này lại thấy đói!"
Thực khách quen thuộc cười trêu chọc: "Tôi thấy Ôn tiểu nương tử là cố ý, thấy chúng tôi ăn xong định đi là lại bày ra trò mới để chúng tôi ăn thêm chút nữa!"
"Đúng thế, tôi cũng thấy là cố ý. Cho nên... món mới này của Ôn tiểu nương tử có bán không? Nếu bán thì cho tôi một phần!"
"Cho tôi một phần nữa!"
Mọi người nghe xong đều cười, nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ, đây là phần cơm Ôn tiểu nương tử chuẩn bị cho thư viện, mỗi trưa đem đi giao, không có phần của họ.
Nhưng hiểu rõ là một chuyện, mà khi hỏi ra miệng, ánh mắt thực khách lập tức tràn đầy khát khao, nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm chằm chằm: Biết đâu đấy!
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn giò heo đang hầm trong nồi, cười nói với mọi người: "Hôm nay tôi làm hơi nhiều, trừ đi phần của thư viện, ước chừng còn dư ra khoảng hai ba mươi phần."
Hiện tại cũng không cần nàng đi giao nữa, thời gian dư dả hơn nhiều. Đằng nào cũng tốn công làm, chẳng thà làm nhiều thêm chút bán ở sạp luôn. Vất vả một lần mà kiếm được hai phần tiền, chẳng phải quá hời sao!
Vừa nghe thấy có thể có hai ba mươi phần, những người vốn không hy vọng gì bỗng trở nên phấn khích, tranh nhau móc bạc ra:
"Ôn tiểu nương tử bao nhiêu tiền?"
"Ôn tiểu nương tử cứ ra giá đi!"
"Chẳng biết hôm nay là ngày lành tháng tốt gì mà mặt trời mọc đằng Tây thế này. Tôi cũng muốn một phần!"
Người xếp hàng phía sau sốt ruột như lửa đốt, cứ thế ném túi tiền xuống chân Ôn Nhiễm Nhiễm, vừa ném vừa hét: "Ôn tiểu nương tử, bạc cô cứ tự lấy, chỉ là nhất định nhất định phải tính phần tôi đấy!"
Mọi người thấy thế lập tức bắt chước theo. Chẳng mấy chốc, dưới chân Ôn Nhiễm Nhiễm đã nằm đầy các loại túi tiền đủ kiểu dáng.
Nàng cúi đầu nhìn, khóe môi không nén nổi nụ cười: Đây chính là cảm giác bị tiền đè đây mà! Thật tuyệt vời!
Ôn Nhiễm Nhiễm cúi người nhặt túi tiền lên, cộng thêm mấy người đưa tiền phía trước là vừa đủ hai mươi sáu phần. Nàng hắng giọng, cười nói: "Mọi người đừng vội, giò heo này còn phải hầm thêm một lát nữa. Sau khi hầm nhừ còn phải ủ thêm hơn nửa canh giờ, không biết mọi người có đợi được không?"
"Đợi được, đợi được! Có đến tối tôi cũng đợi được!"
"Đúng thế, khó khăn lắm mới giành được, dù lát nữa trời có mưa dao tôi cũng ngồi đây đợi!"
Cũng có người vội vàng không đợi được, đắn đo một hồi rồi mặt mày mếu máo lấy lại túi tiền, vài người nhanh tay lẹ mắt khác lập tức ném túi tiền vào thế chỗ.
Trong chốc lát, kẻ vui người buồn.
Ôn Nhiễm Nhiễm đếm lại một lần, ghi nhớ số người và mặt mũi rồi nói với khách: "Tôi nhớ kỹ rồi, lát nữa xong sẽ bưng qua cho các vị!"
Mọi người vui mừng hớn hở, trước khi đi không kìm được xoa xoa tay nhìn cái nồi lớn đang bốc hơi nghi ngút, hận không thể ăn ngay vào miệng!
Thoắt cái đã đến giữa trưa, Ôn Nhiễm Nhiễm mở nắp nồi, hơi nước mang theo mùi thịt đậm đà xộc thẳng vào mặt.
Thực khách đợi nãy giờ thấy nàng mở nắp liền lập tức ùa tới.
Ôn Nhiễm Nhiễm đang định gọi người tới giúp khiêng nồi và cơm đã hấp chín ra phía trước, vừa ngẩng đầu lên đã thấy trước sạp nhà mình có một hàng dài tiểu sai ăn mặc không tầm thường xếp hàng ngay ngắn, nhìn qua là biết người hầu của các gia đình danh môn đại hộ.
Người qua đường thấy vậy, nghĩ bụng quý nhân nhà giàu đều sai người tới sạp này mua đồ thì chắc chắn hương vị cực ngon, cũng lục tục xếp hàng theo.
Trong phút chốc, các sạp hàng trên phố đếm từng cái một, chỉ có hàng dài trước sạp Ôn gia là hoành tráng và hồng hỏa nhất.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn mà vui mừng, vừa đi qua đã thấy tiểu nhị của tửu lâu Trình Ký bước chân vội vã, chạy thẳng về phía nàng.
Nàng nghĩ bụng chắc là bên Trình lão bản có chuyện gì, vội vàng đi tới.
Tiểu nhị thấy Ôn Nhiễm Nhiễm, trước tiên cung kính hành lễ, sau đó mở lời: "Ôn tiểu nương tử, đông gia mời cô bận xong thì qua tửu lâu một chuyến, ông ấy có việc quan trọng muốn thương lượng với cô."
Đề xuất Hiện Đại: Để Gả Vào Hào Môn, Em Gái Hại Chết Người Trong Mộng Của Tổng Tài