Ngày hôm sau.
Giữa tiết trời mùa hạ, buổi trưa nắng gắt như đổ lửa, khiến người ta ngột ngạt không thở nổi.
Ôn Nhiễm Nhiễm cùng Thẩm thị đứng đợi trước cổng Thanh Dương Thư Viện, mồ hôi trên đầu làm ướt đẫm tóc mai, hai má bị nắng thiêu đốt nóng hừng hực.
Nàng lo lắng kiễng chân ngóng trông, bên trong thư viện tĩnh lặng không một tiếng động: Cha đã vào trong lâu thế rồi, không biết thi cử thế nào.
Trong lòng Ôn Nhiễm Nhiễm thấp thỏm không yên, tuy tin tưởng vào năng lực của cha nhưng vẫn không kìm được mà đổ mồ hôi hột thay ông. Nàng đi tới đi lui, cảm thấy mình bồn chồn hệt như phụ huynh đứng đợi con ngoài phòng thi đại học vậy, cái cảm giác khó nhằn này hôm nay nàng đã được nếm trải rồi!
"Boong——"
Tiếng chuông cổ phác ngân vang trầm bổng, dư âm chậm rãi lan tỏa.
Theo tiếng chuông vang lên, bên trong thư viện dần có tiếng người và tiếng bước chân, cánh cửa đen kịt đóng chặt cũng theo đó mà mở ra.
Ôn Nhiễm Nhiễm và Thẩm thị thắt lòng lại, rướn cổ nhìn vào trong, hai người nắm chặt tay nhau, mặt đầy vẻ nôn nóng.
"Sao cha vẫn chưa ra nhỉ?" Nàng nhìn từng tốp người đi ra, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Ôn Dật Lương đâu.
Sắc mặt Thẩm thị hơi tái đi, lo lắng đến mức không nói nên lời, chỉ một mực tìm kiếm bóng dáng phu quân.
Bên trong thư viện có một người đàn ông cao ráo nho nhã quen thuộc xách hòm sách đi ra, đôi vai thả lỏng, mày mắt nhẹ nhõm mang theo ý cười.
"Cha ra rồi kìa!"
Ôn Nhiễm Nhiễm kéo Thẩm thị chạy bước nhỏ lên đón, cả nhà ba người nhìn nhau một lát, bỗng nhiên vô cùng ăn ý mà bật cười thành tiếng.
Ôn Dật Lương hôm nay làm văn như có thần giúp, một bài sách lược viết vô cùng trôi chảy, cực kỳ sảng khoái.
Hai mẹ con thấy dáng vẻ này của ông là biết ngay kết quả thi chắc chắn không tệ, cả nhà hòa thuận vui vẻ, mừng rỡ vô cùng.
"Đi thôi!" Ôn Nhiễm Nhiễm một tay kéo một người, nụ cười trong trẻo rạng rỡ, "Về nhà làm món cá sốt cay cho cha, cá chép hóa rồng mà!"
"Món này hay đấy!" Thẩm thị cười hì hì nói, "Nghe thôi đã thấy cát tường rồi!"
Trên phố người đi lại ồn ào, Ôn Nhiễm Nhiễm cảm thấy hôm nay náo nhiệt hơn hẳn mọi khi.
Nàng chọn một con cá vược béo tròn, đồng thời mua thêm ít tôm sông.
Ôn Dật Lương và Thẩm thị cười hì hì nhìn con gái chọn rau mua thịt, những ngày khốn đốn đến mức không mua nổi gạo mì dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Cả nhà xách cá thịt hoa quả, dọc đường nói cười đùa vui, rất mực vui vẻ.
Ba người nhóm Ôn Tuấn Lương đã đợi sẵn trước cửa từ sớm, khi nhìn thấy bọn Nhiễm Nhiễm, vẻ mặt lo âu lập tức giãn ra thành nụ cười: "Về rồi, về rồi!"
Tôn thị nhìn Ôn Dật Lương đang rạng rỡ mặt mày thì trong lòng mừng rỡ: Chắc chắn là thành công rồi!
"Nhị ca!" Ôn Tuấn Lương chạy lên trước, như một kẻ nịnh hót hết bóp vai lại đấm lưng, hết sức lấy lòng, "Thế nào rồi? Có đỗ được không huynh?"
Ôn Dật Lương lắc đầu: "Chưa nói trước được, chỉ là bài văn làm rất thuận tay, trong lòng ta thấy rất sảng khoái."
"Nhị ca đã nói thuận tay thì chắc chắn là đỗ rồi!" Ôn Tuấn Lương hì hì cười, "Không đỗ thì cũng là do bọn họ có mắt không tròng!"
"Phì phì phì! Nói cái gì thế hả!" Tôn thị hung hăng đấm Ôn Tuấn Lương một cái, quay sang cười nói, "Nhị ca nhị tẩu mau vào nhà đi!"
Ôn Tuấn Lương phản ứng lại cũng tự tát mình hai cái: "Xem cái mồm tôi này!"
Ôn Như Như đi theo phía sau, trong mắt rõ ràng mang theo ý cười nhưng lại giữ vẻ mặt lạnh lùng đi đến bên cạnh Ôn Nhiễm Nhiễm, vừa định đưa tay ra thì thấy một đôi mắt cá chết đang nhìn chằm chằm mình: "Tỷ giúp muội... Á! Chết rồi, chết rồi!"
Thiếu nữ mảnh khảnh bị vết máu trong giỏ làm cho sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi không ngừng run rẩy.
"Tỷ nói cái này à?" Ôn Nhiễm Nhiễm đưa giỏ lại gần nàng một chút, con cá đã làm sạch trên người đầy vết máu, bong bóng cá, trứng cá nằm hai bên, cảnh tượng máu me làm Ôn Như Như tức khắc đỏ hoe mắt.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy nàng sắp khóc thật liền vội vàng thu giỏ lại ném cho Ôn Tuấn Lương: "Nhị tỷ đừng khóc mà, lát nữa làm cá sốt cay cho tỷ ăn, thơm lắm luôn!"
"Tỷ thèm vào mà khóc!" Ôn Như Như bĩu môi, lau lau mắt, nhét thứ mình đã nắm chặt bấy lâu vào tay Ôn Nhiễm Nhiễm, "Cái túi tiền kia của muội xấu quá, tỷ làm cho muội cái đẹp hơn này."
Nàng nói xong liền hất cằm bỏ đi. Khi đi qua cạnh Ôn Tuấn Lương thì khựng lại, lưỡng lự nhận lấy cái giỏ đựng cá chết, vẻ mặt ghét bỏ quay đi chỗ khác nín thở, nhanh chân chạy vào trong viện.
Ôn Nhiễm Nhiễm cúi đầu nhìn mảnh vải mềm mại trong tay, túi tiền màu xanh đậu đường kim mũi chỉ tinh xảo, kiểu dáng trang nhã, viền túi thêu một vòng cỏ xanh tràn đầy sức sống, chính là tên của nàng.
Nàng thích thú nhìn trái nhìn phải, mím môi nhịn cười. Ôn Nhiễm Nhiễm ngước mắt nhìn Ôn Như Như, thiếu nữ đang xách cá chết kia đến cả bóng lưng cũng toát ra vẻ "sống không bằng chết".
Nhị tỷ càng ngày càng đáng yêu rồi!
Lương thị đứng trước cửa phòng nhìn ra ngoài, lạnh lùng nhìn nhị phòng và tam phòng đang thân thiết với nhau, trong lòng đầy vẻ bất mãn. Chuyện đưa Ôn Dật Lương đến Thanh Dương Thư Viện thế mà không ai nhắc với bà ta một lời, mãi đến sáng sớm hôm nay thấy tam phòng bận rộn túi bụi mới biết có chuyện như vậy.
Tam phòng tâm cơ quả nhiên thâm sâu, dám giấu bà ta bấy nhiêu ngày! Ôn Dật Lương đã mấy chục tuổi đầu rồi, đưa ông ta đến thư viện thì có ích gì? Số tiền đó đáng lẽ nên tiêu cho Vinh ca nhi nhà bà ta, có đưa thì cũng nên đưa Vinh ca nhi đi học ở thư viện mới đúng!
Hai nhà sáu người không một ai tỉnh táo cả, Vinh ca nhi mới là trưởng tôn của Ôn gia, là mầm non độc nhất quý giá nhất!
Lương thị đẩy đẩy Ôn Chính Lương bên cạnh, lời định nói ra thì người đã đi mất rồi.
Ôn Chính Lương cười tiến lên, vỗ vai Ôn Dật Lương: "Đệ từ nhỏ đã thông minh hơn ta và lão tam, nhất định sẽ đỗ thôi."
Ôn Tuấn Lương bên cạnh lại không mấy vui vẻ: "Đại ca, huynh khen nhị ca thì cứ khen đi, dẫm đệ một cái là sao chứ?"
Những người khác nhìn dáng vẻ không phục của Ôn Tuấn Lương thì không khỏi bật cười.
Lương thị lườm một cái, kéo đứa con trai bảo bối bên cạnh mỉa mai: "Nhìn cha con kìa, toàn làm tăng chí khí người khác, diệt uy phong nhà mình."
Ôn Vinh hoàn toàn không để ý mẹ mình nói gì, một lòng một dạ nhìn chằm chằm con cá trong giỏ dưới đất. Cậu ta liếm môi, thèm đến mức bụng kêu ùng ục.
Ôn lão thái thái nghe thấy tiếng động trong sân liền vui vẻ chống gậy đi ra, run rẩy đi đến trước mặt Ôn Dật Lương, bàn tay giơ lên định sờ mặt con trai thứ thì ngượng ngùng dừng lại giữa chừng, nụ cười trên mặt lão thái thái cũng hơi cứng lại một thoáng.
Hơi khó xuống tay... Bà vốn dĩ hay ngó lơ lão nhị, cảm thấy lão nhị lầm lì, không khéo mồm khéo miệng như lão tam, vì thế chưa bao giờ thân thiết với ông. Lúc này muốn làm hành động thân mật lại thấy gượng gạo vô cùng, nhịn nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Về rồi à?"
Ôn Dật Lương thấy mẹ đích thân ra đón mình thì đã thụ sủng nhược kinh, cúi người hành lễ: "Thưa mẫu thân."
"Ừ!" Ôn lão thái thái thấy con trai thứ cung kính hiếu thảo, nếp nhăn nơi đuôi mắt lại xếp thành đóa hoa, nắm tay ông không ngớt lời khen, "Tốt, tốt lắm!"
Bà nhìn lão nhị nho nhã ôn hòa trước mặt, càng nghĩ càng thấy mình nợ ông nhiều quá. Biết có ngày hôm nay, lúc trước đã nên đưa ông đến Quốc Tử Giám học để lấy công danh rồi. Ông vốn dĩ luôn thực thà ổn định, nếu có thể tạo dựng được chút danh tiếng trên quan trường thì gia đình cũng không đến mức rơi vào cảnh ngộ thế này.
Ôn lão thái thái thở dài, hối hận đến xanh ruột: "Nhị lang à, mẹ có lỗi với con..."
"Mẫu thân..." Ôn Dật Lương nhớ lại chuyện xưa, rồi mỉm cười thanh thản, "Chỉ cần con có lòng muốn học thì bắt đầu lúc nào cũng không muộn, mẫu thân không cần tự trách. Chỉ là vất vả cho Nhiễm Nhiễm con gái ngoan của con thôi."
Môi lão thái thái máy động, hồi lâu mới đưa tay xoa đầu Ôn Dật Lương, rồi lại quay sang nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm đang cười tươi như búp bê cầu phúc: "Đứa nhỏ ngoan, Nhị lang là đứa nhỏ ngoan, Nhiễm Nhiễm cũng là đứa nhỏ ngoan."
"Con thì không phải sao?" Ôn Tuấn Lương thực sự không chịu nổi cảnh tượng này, cười hì hì sán lại gần, "Con trai bây giờ cũng biết trồng rau rồi đấy, lá tía tô mẹ ăn hôm qua chính là do con trồng đấy!"
Ôn lão thái thái bị ông làm cho không nhịn được cười, đánh ông hai cái: "Đi đi, cái thứ không biết lo nghĩ, nếu anh có được một nửa chí tiến thủ của nhị ca anh thì tôi chết cũng nhắm mắt được rồi."
Bà vừa nói vừa dắt Ôn Dật Lương vào nhà, mấy bước chân cũng lải nhải dặn dò: "Mau vào nhà nghỉ ngơi đi, vất vả bấy nhiêu ngày rồi, đừng để kiệt sức mà hỏng người."
Thẩm thị nhìn hai mẹ con, không kìm được mà lén rơi nước mắt, ông từ nhỏ đã chịu không ít ấm ức, giờ đây cuối cùng cũng tốt rồi.
Lương thị thấy Ôn lão thái thái vào nhà rồi, ngẩng cao đầu đi tới đứng bên cạnh Ôn Chính Lương: "Nhìn xem, mẫu thân còn chẳng thèm nhìn ông một cái."
Một câu nói thốt ra, mấy người vốn đang náo nhiệt đều tắt nụ cười, Ôn Chính Lương nhíu mày nhìn bà ta một cái, lười tranh luận mà đi thẳng vào nhà.
Ôn Tuấn Lương lườm một cái, kéo Ôn Nhiễm Nhiễm xoa xoa tay: "Tam nha đầu, hôm nay làm món gì ngon để chúc mừng đây?"
Ôn Nhiễm Nhiễm mắt cong cong, bẻ ngón tay đếm từng món: "Làm cá sốt cay, tôm sông xào cay, còn có thịt xào sền sệt, cá hoàng hoa chiên giòn ạ."
"Hai món cá luôn cơ à!" Ôn Tuấn Lương thích ăn cá, nghe thôi đã thấy phấn chấn.
"Cá chép hóa rồng mà thúc! Cát tường lắm ạ!"
Nhìn bọn họ một đoàn hòa thuận, Lương thị mỉa mai: "Còn chưa đỗ đâu mà, đắc ý cái nỗi gì!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe lời này liền biến sắc, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Lương thị nói tiếp: "Số bạc này đáng lẽ nên tiêu cho Vinh ca nhi, đưa nó đi thư viện mới là việc chính sự. Giờ thì hay rồi, nếu mà không đỗ thì bạc trắng đổ xuống sông xuống biển hết."
Ôn Như Như cắn môi, nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Đại ca ca đến cả Luận Ngữ còn chưa đọc hết nữa, có đi cũng chỉ làm xấu mặt thôi."
"Đúng——" Ôn Vinh vừa định tán đồng nói câu "đúng thế" thì lời chưa dứt đã thấy mẹ mình nổi trận lôi đình, chỉ vào mũi Ôn Như Như mắng mỏ: "Cái đồ con gái ranh con như mày thì biết cái gì là Luận Ngữ? Vinh ca nhi nhà tao là trưởng tôn, mày là cái thá gì chứ!"
"Chị ấy là Nhị cô nương của Ôn gia." Ôn Nhiễm Nhiễm đứng chắn trước mặt Ôn Như Như, "Nhị tỷ có gì nói không đúng thì cũng có cha mẹ ruột của chị ấy dạy bảo, bác là bác dâu khác phòng thì có quyền gì mà lên tiếng?"
"Mày!" Lương thị nghẹn lời, chỉ vào nàng bày ra dáng vẻ bề trên khổ tâm khuyên bảo: "Mày là phận con cháu không hiểu chuyện, tao không chấp nhặt với mày. Bác dâu cũng là vì lo cho nhà mày thôi, theo tao thấy ấy, cha mày căn bản không phải là người có khiếu học hành, ngày ngày học vẹt, sao mà đầu óc linh hoạt bằng Vinh ca nhi được? Hà tất phải lãng phí bạc đưa cha mày đi thi thư viện, đằng nào chẳng trượt."
"Trượt hay đỗ bác nói không có giá trị đâu." Ôn Nhiễm Nhiễm cười nhạt: "Hơn nữa tiền là do con kiếm ra, con muốn tiêu cho ai thì tiêu, bác thích vươn tay quản tiền người khác như vậy, sao không cầm cái bát ra đường mà xin?"
"Tao tốt lòng khuyên nhủ, mày lại thái độ thế đấy, được được được, tao cứ chống mắt lên xem lúc cha mày trượt thì..."
Lương thị đang nói hăng say thì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói già nua: "Xin hỏi đây có phải phủ của Ôn Dật Lương không?"
Ôn Nhiễm Nhiễm sững người, lập tức chạy bước nhỏ ra mở cửa.
Ngoài cửa là một vị lão giả có tuổi, mặc trường bào màu xanh, dáng vẻ khí chất như cây tùng cây bách cổ thụ.
"Ông là?" Ôn Nhiễm Nhiễm thắc mắc lên tiếng.
"Lão phu là Sơn trưởng của Thanh Dương Thư Viện, Tống Cấp Minh, đặc biệt đến tìm Ôn Dật Lương."
Bên kia Tôn thị liếc mắt nhìn một cái, kích động đến mức bấu chặt cánh tay Ôn Tuấn Lương: Trời đất ơi! Đây là Tống đại nho! Tống đại nho học trò khắp thiên hạ đây mà!!!
Lương thị ngẩn người: Tống đại nho bình thường hiếm khi lộ diện, ngay cả thánh thượng triệu kiến cũng phải mời năm lần bảy lượt, sao lại đích thân tìm đến tận cửa? Không lẽ lão nhị gây ra đại họa gì ở thư viện sao? Gian lận rồi à?
Bà ta tranh lên trước, nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm với vẻ hả hê, ra vẻ lo lắng sốt sắng: "Có phải lão nhị nhà tôi gây ra họa gì không ạ? Mà lại làm phiền ông phải đích thân chạy một chuyến thế này?"
Tống Cấp Minh nhướng mí mắt liếc Lương thị hai cái, người phụ nữ trước mặt có tâm tư bộ mặt thế nào ông chỉ nhìn một cái là thấu. Ông khẽ lắc chiếc quạt xếp trong tay, đôi mắt tinh anh rạng rỡ: "Sao lại nói vậy? Lão phu là đặc biệt đến để bàn bạc chuyện nhập học với Ôn Dật Lương."
Ông vừa nói vừa nhìn quanh một vòng rồi bồi thêm một câu: "Miễn toàn bộ học phí, mỗi năm còn cấp thêm mười lượng bạc trợ cấp."
Ôn Nhiễm Nhiễm sững sờ, đôi mắt trợn tròn: Chuyện này còn cần bàn bạc sao? Không đi đúng là đồ ngốc!!!
Đề xuất Cổ Đại: Trở Thành Thái Tử Phi, Ta Thắng Lợi An Nhàn