Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 15: Giò heo kho đường phèn

Ôn Như Như bĩu môi, đưa ly nước cho Ôn Nhiễm Nhiễm một cách cứng nhắc: "Tam muội uống nước đi."

Trong lòng cô biết Ôn Nhiễm Nhiễm đối đãi tốt với nhà mình, nào là làm đồ ăn cho cha cô, nào là mang gà đổi được về cho nhà cô nuôi, cha cô đánh nhau bị thương, cũng là Ôn Nhiễm Nhiễm giúp bỏ tiền khám bệnh mua thuốc.

Ôn Như Như cảm kích, nhưng Ôn Nhiễm Nhiễm vốn không được gia đình yêu thích bỗng nhiên vượt mặt cô trở thành cục cưng của cả nhà, ngay cả nương cô dạo này cũng thường xuyên khen ngợi Ôn Nhiễm Nhiễm giỏi giang, cô khó tránh khỏi hụt hẫng và cảm thấy không thoải mái.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn cô gái nhỏ đang ngượng nghịu trước mặt, đưa tay nhận lấy ly nước cô đưa rồi ngửa đầu uống cạn. Nàng lau miệng, cười nháy mắt với Ôn Như Như: "Cảm ơn nhị tỷ, em đang thấy khát đây!"

Ôn Như Như lặng lẽ quan sát cô nương có nụ cười ngây ngô trước mặt, đôi mắt hạnh tròn xoe cong thành hình trăng khuyết, gò má trắng sứ ửng hồng, hoạt bát linh động như một mặt trời nhỏ. Ngày nào cũng là bộ dạng cười hì hì, hối hả bận rộn, dường như vĩnh viễn không biết mệt là gì. Ở bên cạnh nàng sẽ vô thức bị nàng làm cho cảm hóa.

Sức sống mãnh liệt như vậy, thật đúng như cái tên của nàng.

Cô dường như đã biết tại sao mọi người ngày càng thích Ôn Nhiễm Nhiễm rồi.

"Tam nha đầu về rồi à!" Ôn Tuấn Lương đi khập khiễng đi ra, đầy mặt mong đợi nhìn chiếc xe đẩy gỗ, "Hôm nay làm món gì ngon cho chú đây?"

Tôn thị khá là ghét bỏ lườm ông một cái: "Nhiễm Nhiễm vừa mới về, hơi còn chưa kịp thở mà ông đã đòi ăn rồi, quỷ chết đói đầu thai à?"

Ôn Nhiễm Nhiễm ngạc nhiên nhìn bà: Tam thẩm thẩm từ khi nào nói chuyện lọt tai thế này?

Ôn Tuấn Lương hừ nhẹ một tiếng quay đầu nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, ghé sát vào nói nhỏ: "Tam thẩm của con mấy hôm trước còn nói xấu con đấy! Vẫn là tam thúc của con tốt với con nhất."

Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy không khỏi nhướng mày, giọng điệu thản nhiên: "Tam thúc còn từng nói bánh rau con làm giống như cám lợn mà."

Nụ cười của Ôn Tuấn Lương hơi cứng lại, cười khan hai tiếng: "Không được lật lại nợ cũ nha..."

Ôn Dật Lương và Thẩm thị đang giúp dọn dẹp xe đẩy nhìn cảnh cả nhà thân thiết cũng không khỏi vui mừng. Bây giờ tuy sa sút rồi, nhưng những ngày này sống còn có ý nghĩa hơn trước nhiều.

Đây đều là công lao của Nhiễm Nhiễm nhà ông bà!

"Chà! Một cái giò heo lớn thế này cơ à!" Thẩm thị xách đồ trên xe xuống, nhìn thấy cái giò heo béo ngậy thì mừng rỡ khôn xiết.

Mấy hôm trước trong nhà gần như sắp hết gạo nấu cơm, đến một miếng thịt cũng là thứ xa xỉ, hiện giờ lại có thể mua nổi giò heo rồi!

Ôn Tuấn Lương khập khiễng đi qua, nhìn thấy cái giò heo to đùng thì đầy mặt hưng phấn: "Hôm nay ăn giò heo sao?!"

"Đúng ạ! Ăn giò heo!" Ôn Nhiễm Nhiễm nở nụ cười, đôi mắt tràn đầy hỉ khí, "Con còn mua cả xương ống nữa, để tẩm bổ cho tam thúc."

Tôn thị nghe xong có chút bất ngờ, vội vàng đi tới xem thử. Cái giò heo béo múp và xương ống khiến bà cười hớn hở: "Ái chà! Cuối cùng cũng được ăn thịt rồi!"

Ôn Như Như đứng bên cạnh nhìn, cũng không nhịn được nuốt nước miếng. Trước đây cô chỉ thấy giò heo béo ngậy không thích ăn, bây giờ nghĩ lại chỉ hận lúc trước mình không ăn thêm vài miếng!

Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn rửa sạch xương ống, chần qua nước rồi cho vào nồi hầm, đang định đi xử lý giò heo thì thấy vị tam thẩm thẩm vốn được nuông chiều của mình đang rửa giò heo trong chậu lớn.

Tôn thị nhíu mày, cơ thể bản năng nghiêng ra sau, toàn thân toát lên vẻ kháng cự. Đôi tay đầy cảm giác nhờn dính của mỡ, mũi còn phảng phất một mùi hôi tanh của thịt, hun cho bà không nhịn được buồn nôn.

Bà mấy lần định vứt đó không làm nữa, nhưng nghĩ lại tối qua Ôn Nhiễm Nhiễm giúp bỏ bạc mà còn không bắt họ trả, hôm nay còn đặc biệt mua giò heo, xương ống để tẩm bổ cho Ôn Tuấn Lương, bà cũng phải biết điều chút chứ?

Nếu lại chọc giận Ôn Nhiễm Nhiễm bắt họ trả tiền thì phải làm sao? Chút tiền riêng bà lén giấu từ lâu đã tiêu sạch rồi, lấy đâu ra tiền trả? Trong tay tuy còn nuôi mấy con gà, nhưng có kiếm được bạc hay không còn chưa biết chắc.

Hơn nữa Ôn Dật Lương còn đang chuẩn bị thi cử, lỡ đâu mai này thi đỗ công danh, sau này Như Như nói không chừng còn phải nhờ nhị phòng giúp đỡ.

Tôn thị cắn răng rửa, nhưng thấy cái giò heo vẫn đen thui rửa không sạch: "Nhiễm Nhiễm, chỗ đen này sao rửa không sạch nhỉ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm bị bộ dạng của Tôn thị làm cho bật cười, đi tới đổ thêm ít nước nóng vào chậu, lấy cái bàn chải chà mạnh vài cái. Lớp tro đen bên trên lập tức bong ra, lộ ra lớp da thịt màu hồng nguyên bản của giò heo, sạch sẽ phảng phất sắc vàng cháy cạnh do nướng qua, trông rất thích mắt.

"Ôi!" Tôn thị kinh ngạc trợn tròn mắt, "Hóa ra phải dùng bàn chải rửa! Nhiễm Nhiễm thím học được rồi, cái này cứ giao cho thím, con đi bận việc khác đi."

Bà giật lấy bàn chải trong tay Ôn Nhiễm Nhiễm, tiếp tục nghiến răng làm.

Ôn Nhiễm Nhiễm đi xem nồi canh xương, lửa vừa vặn, mùi thịt thơm nức cả sân. Nàng cho ít muối điều vị, đậy nắp để nó từ từ hầm.

Lương thị đứng ở cửa nhà chính kiễng chân nhìn, mùi thơm của canh xương xộc vào mũi. Bà ta nuốt nước miếng, lạnh lùng liếc nhìn Tôn thị đang cần mẫn rửa giò heo với vẻ khinh bỉ: Xuất thân là phu nhân Bá phủ, việc bẩn thỉu thế này mà cũng làm được sao? Nhìn cái bộ dạng nịnh bợ lấy lòng kia kìa, đúng là đến mặt mũi cũng không cần nữa rồi!

Ôn Vinh ngửi thấy mùi thịt thơm lừng, nhớ tới lời phụ thân nói giúp tam muội làm việc là có cơm ăn... Hắn vô thức chép miệng hai cái, không tự chủ được tiến lên hai bước.

"Con định làm gì?" Lương thị chặn người lại, "Con là đích tôn của Ôn gia, tất cả của Ôn gia đều là của con, còn cần phải hạ mình đi xin cơm người khác sao?"

"Cũng đúng." Ôn Vinh hất cằm, đầy mặt tự hào, "Nó phải đích thân mang sang cho con mới đúng!"

Ôn Chính Lương liếc nhìn hai người một cái, giọng điệu u ám: "Lần trước món vịt xào gừng cũng không có phần của con đâu..."

Ôn Vinh: "..."

Ôn Chính Lương quay người vào phòng, ở nơi không người, nhìn Ôn Tuấn Lương đang hớn hở đợi ăn giò heo ngoài kia mà đầy mặt hâm mộ.

Ông cũng muốn giống như tam đệ giúp làm việc để đổi chút đồ ăn, nhưng thật sự là không bỏ được cái mặt già này xuống...

Bên kia Tôn thị đặt cái giò heo đã rửa sạch sẽ lên thớt, trong lòng khá có cảm giác thành tựu. Bà đắc ý gọi Ôn Nhiễm Nhiễm đến xem: "Nhiễm Nhiễm con xem thế này được chưa, nếu không được thím rửa lại lần nữa!"

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn qua một cái, cười mở miệng khen ngợi: "Tam thẩm làm việc này đẹp thật đấy, còn tỉ mỉ hơn cả con nữa, tam thẩm thật giỏi giang!"

Ai mà chẳng thích được nịnh chứ! Khơi dậy tính tích cực của bà, sau này biết đâu lại có thêm một người giúp việc!

Tôn thị được khen đến mức hớn hở, cười không ngớt.

Ôn Nhiễm Nhiễm chuẩn bị đủ các loại gia vị, bắt đầu bắt tay vào kho giò heo.

Đầu tiên nàng dùng dao khứa đứt gân giò heo để tránh bị co lại khi gặp nhiệt, ngay sau đó cho vào nồi chần qua để ra hết máu, rồi đổ rượu hoàng tửu, hành gừng vào khử mùi tanh.

Đợi giò heo luộc chín tới, Ôn Nhiễm Nhiễm bắc nồi lên đun nóng dầu để thắng nước màu, đường phèn cùng với dầu nóng phát ra tiếng xèo xèo, trong không khí phảng phất một mùi ngọt cháy.

Nước màu nổi bong bóng sùng sục, Ôn Nhiễm Nhiễm cho hành gừng, lá thơm, đại hồi, quế cùng các loại hương liệu vào, xào ra mùi thơm rồi đổ nước nóng vào. Trong nồi "òa" một cái sôi trào, tiếng nước xèo xèo hòa lẫn với tiếng va chạm của xẻng nấu ăn, nghe thật náo nhiệt và hỉ khí.

Nước dùng kho giò heo được nấu đỏ rực, Ôn Nhiễm Nhiễm cho thêm lượng muối và rượu hoàng tửu vừa đủ để tăng hương vị, ngay sau đó cho giò heo vào nồi, đậy nắp hầm.

Ôn Nhiễm Nhiễm ước chừng phải hầm khoảng ba bốn tiếng, lại quay người đi làm bát tử cao và lỗ vị để bán tối nay.

Cũng may chủ nhà cũ xây thêm mấy cái bếp, nếu không thì không đủ dùng!

Tôn thị và Ôn Như Như trợn mắt há mồm nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm đang làm việc đâu ra đấy giữa các bếp lò, bao nhiêu việc được nàng sắp xếp trật tự rõ ràng, không hề thấy chút hoảng loạn lúng túng nào: Tiền này đúng là nên để nàng kiếm mà!

Giò heo trong nồi càng hầm càng thơm, Ôn Tuấn Lương ở bên cạnh sốt ruột xoa xoa tay: "Tam nha đầu, giò heo hầm xong chưa?"

"Chiều nay chú hỏi con tám trăm lần rồi đấy!" Ôn Nhiễm Nhiễm múc một bát canh xương hầm thơm phức đưa cho ông, "Tam thúc, chú uống bát canh lót dạ trước đi, giò heo này thu nước cũng là công phu chậm đấy ạ!"

Ôn Tuấn Lương nhận lấy cúi đầu nhìn, nước canh trong veo, bên trong nổi hành ngò xanh mướt, rất đẹp mắt. Ông cầm thìa uống một ngụm, hương thơm nồng nàn, xen lẫn vị hành nhẹ nhàng không hề thấy ngấy, vừa tươi vừa thơm!

"Tam nha đầu, chú có thể uống hết hai nồi!"

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy ông ăn ngon miệng, bản thân cũng rất vui.

Có những thực khách nhiệt tình phản hồi, không tiếc lời khen ngợi như vậy cũng là hạnh phúc của người làm đầu bếp.

Nàng mở nắp nồi, giò heo đỏ rực bóng loáng, đã được hầm mềm rục.

Ôn Nhiễm Nhiễm vớt giò heo ra, lọc nước kho một lần rồi đun sôi lại, hớt bỏ lớp váng dầu bên trên rồi cho thêm lượng đường phèn vừa đủ vào nấu, hương vị thịt đậm đà thêm chút vị ngọt thanh.

Nàng cho giò heo trở lại nồi, rưới từng lớp nước dùng màu nâu đỏ lên giò heo. Cùng với sự thay đổi của nhiệt độ và thời gian, nước thịt đang sôi trong nồi ngày càng đỏ rực, dần trở nên đặc sánh.

Ôn Nhiễm Nhiễm đặt giò heo vào đĩa, lại đun nước dùng trong nồi thêm một lát, đợi đến khi thu thành nước dùng đặc quánh đỏ rực thì rưới lên giò heo.

Chiếc đĩa trắng sứ, cái giò heo đỏ hỏn, chỉ cần dịch chuyển đĩa một chút là có thể thấy lớp da giò heo run rẩy lắc lư hai cái, như đang mời gọi người ta đến ăn.

Những người có mặt nhìn chằm chằm vào giò heo, đồng loạt nuốt nước miếng ừng ực.

Ôn Nhiễm Nhiễm lại nhanh tay xào một đĩa giá đỗ, chia thức ăn ra, theo lệ thường là gửi cho Ôn lão thái thái một phần, họ tự giữ lại một phần.

Hôm nay cùng ăn cơm có thêm Tôn thị và Ôn Như Như, Ôn Nhiễm Nhiễm cảm thấy náo nhiệt hơn hẳn mọi khi.

Ôn Nhiễm Nhiễm gắp một miếng da giò heo đang run rẩy cho vào miệng, mềm rục thơm ngon, tan ngay trong miệng: Tốt, phát huy bình thường!

Tôn thị nếm một miếng giò heo, da thịt thơm dẻo, tan trong miệng, thịt giò heo hầm tơi xốp thấm vị, mặn ngọt vừa phải, lại chẳng hề ngấy chút nào, so với ngự thiện phòng trong cung cũng chẳng hề kém cạnh, thậm chí còn nhỉnh hơn một bậc!

Ôn Tuấn Lương dùng muỗng múc hai thìa nước dùng đậm đà rưới vào bát cơm trộn đều, gắp một miếng da giò heo đặt lên miếng cơm đẫm nước thịt, dùng đũa lùa một cái, một miếng to cho vào miệng, hương vị mặn mặn ngọt ngọt thơm đến mức ông không đợi được nữa lùa thêm hai miếng cơm. Da thịt mềm dẻo, từng hạt cơm đều được bao bọc bởi nước thịt thơm nồng đậm đà, mỗi một miếng đều là sự tận hưởng cực hạn.

Ôn Nhiễm Nhiễm ở bên cạnh nhìn không nhịn được cười: Vẫn là tam thúc biết ăn nhất!

Cơm trộn giò heo, ai ăn mà chẳng mê mẩn!

Mấy người như gió cuốn mây tan, giò heo, giá đỗ, canh xương cứng là không còn thừa một chút nào. Đến cả nước dùng trong đĩa giò heo cũng bị Ôn Tuấn Lương vét sạch bách.

Một bữa cơm ăn thật thoải mái, Thẩm thị và Tôn thị tranh nhau rửa bát, Ôn Dật Lương không giúp được gì đành về phòng đọc sách.

Ôn Nhiễm Nhiễm chuẩn bị xong đồ cho chợ đêm, tràn đầy nhiệt huyết thừa lúc cha nương đang bận không chú ý đến mình liền nhanh chóng xuất phát, nếu không lại phải dặn dò lôi thôi hồi lâu.

Nắng chiều rực rỡ, mây mỏng đầy trời.

Nàng nhìn ráng chiều chân trời không khỏi cảm thán: Ăn giò heo xong đúng là có sức thật nha!

Chợ đêm đông đúc náo nhiệt, trong Ngói Tứ vẫn là tiếng chiêng trống vang trời. Ôn Nhiễm Nhiễm không nhịn được nhìn vào trong mấy lần, chỉ mong mai này có thời gian, nhất định phải vào trong dạo chơi một chuyến cho đã!

Nàng bày sạp xong, thực khách cũng quy củ xếp hàng, món bát tử cao và lỗ vị này vẫn rất được ưa chuộng, sạp của nàng là nơi hồng hỏa náo nhiệt nhất.

Ôn Nhiễm Nhiễm vừa bán được mấy cái bát tử cao, đang đóng gói lỗ vị thì bỗng nhiên có một cô nương trẻ tuổi ăn mặc đàng hoàng phú quý đến trước sạp nàng khách khí hỏi: "Có phải là Ôn tiểu nương tử không ạ?"

"Là tôi ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm hơi ngạc nhiên một lát, ngay sau đó gật đầu.

Cô nương trẻ tuổi thấy mình tìm đúng người rồi, mỉm cười nói: "Tôi là tỳ nữ của Hạ gia ở phố Xương Bình, phu nhân đặc biệt phái tôi đến đặt lỗ vị của tiểu nương tử, không biết tiểu nương tử có tiện mỗi ngày đưa lỗ vị đến Hạ phủ không? Tiền bạc thanh toán theo ngày."

Ôn Nhiễm Nhiễm mừng rỡ khôn xiết, gật đầu như gà mổ thóc: "Tiện chứ tiện chứ ạ!"

Kiếm tiền thì còn gì mà không tiện nữa! Trời có mưa dao nàng cũng đưa được!

Cô nương trẻ tuổi đưa tiền đặt cọc đã chuẩn bị sẵn qua, cười nói tiếp: "Vậy thì làm phiền tiểu nương tử mỗi ngày chạy một chuyến rồi! Phu nhân nhà tôi còn nói, không chỉ lỗ vị, nếu cô có nghiên cứu ra món ăn mới nào cũng có thể mang đến, nếu hợp khẩu vị thì sẽ đặt thêm với cô."

Mắt Ôn Nhiễm Nhiễm sáng rực: Phát triển dài hạn! Thật nhiều thật nhiều tiền tiền!!!

Thực khách đang xếp hàng thấy cảnh này đều xôn xao cả lên:

"Hô! Là người của Hạ gia mở tiệm vải đấy!"

"Hạ gia cũng là hộ giàu có có tiếng ở kinh thành rồi!"

"Ơ? Nghiêm gia mở tiệm gỗ hình như cũng có người tới kìa!"

"Tôi thấy tiểu sai này hơi giống người của Tưởng gia."

"Tưởng gia mở tiệm Tam Xuân Ký ấy hả? Dầu hoa quế mới ra của nhà đó dùng tốt lắm nha!"

...

Vừa tiễn người của Hạ gia lại đến người của Nghiêm gia, người Nghiêm gia đi rồi lại có người Tưởng gia nối tiếp... kẻ đến người đi, vô cùng náo nhiệt.

Ôn Nhiễm Nhiễm hớn hở đếm tiền đặt cọc, đoán chừng những phu nhân nhà giàu này chính là khách khứa đến dự tiệc ở Phó phủ hôm nay, nếm thử lỗ vị thấy hợp khẩu vị nên mới hỏi thăm tìm đến mua.

Đến Phó phủ đưa hàng mà còn thu hoạch được một nhóm khách hàng ra tay hào phóng, đây hoàn toàn là niềm vui ngoài ý muốn!

Buổi tiệc trà của các phu nhân tương đương với vị trí quảng cáo cấp bậc SSR, chuyện này không dập đầu tạ ơn Phó phu nhân một cái thì thật không phải đạo!

Ôn Nhiễm Nhiễm đếm tiền đến mức mắt nổ đom đốm sao, mừng rỡ đến mức không khép miệng lại được.

Gom thêm ít tiền nữa, mở rộng nguồn vốn để tăng khả năng chống lại rủi ro, không bao lâu nữa là có thể thuê được một sạp hàng cố định cho riêng mình rồi!

Đề xuất Ngọt Sủng: Em bé cá chép ba tuổi rưỡi được sáu anh trai tranh nhau yêu chiều
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện