Chương 19: “Bảo Bối, Bồn Tắm Của Anh Rất Lớn.”
Tạ gia.
Trong khoảng thời gian Tạ Lan mất tích, cả nhà họ Tạ đều xôn xao bất an.
Có lo lắng, có ý đồ xấu.
Nhưng không lâu sau khi hắn mất tích, con trai trưởng của nhị phòng nhà họ Tạ là Tạ Chước đã bị phát hiện chết trong một câu lạc bộ mà gã thường lui tới.
Tạ Hoành Hải phát điên rồi, con trai lớn của gã cứ như vậy chết một cách không minh bạch.
Cảnh sát điều tra là do uống rượu quá độ, dẫn đến đột tử.
Tạ Hoành Hải không tin, làm sao có thể trùng hợp như vậy, cho dù gã có vui mừng đến mấy cũng không thể vì chuyện này mà mất mạng...
Nhưng bất kể gã có chạy bao nhiêu nơi, tìm bao nhiêu người, vẫn không có kết quả.
Con trai gã cứ như vậy mà chết.
Không lâu sau cái chết của Tạ Chước, đúng lúc gã vẫn còn chìm trong nỗi đau buồn to lớn, có người truyền tin tới.
Tạ Lan chưa chết, đang ở Kinh Thành.
Hơn nữa sắp quay về rồi.
Gã chỉ cảm thấy trong nháy mắt trời đất quay cuồng. Tạ Lan chưa chết, con trai gã chết rồi, mưu tính bấy lâu nay, không thành công còn khiến Tạ Chước mất mạng theo.
Tạ Hoành Hải có thể khẳng định, cái chết của con trai gã không thể tách rời quan hệ với Tạ Lan.
-
Tạ Lan đưa Khương Vọng Sênh quay về Dung Thành, trước khi về nhà cũ, hắn đưa người về nơi ở của mình trước.
Khương Vọng Sênh hiếm khi đi xa, cũng không thích ngồi xe.
Cuối cùng sau khi đến căn hộ của hắn liền trực tiếp ngã vật ra sofa.
Tạ Lan đi theo phía sau, tay cầm hành lý, trên cổ còn treo bình nước và mũ của nàng.
Hắn đặt đồ xuống, sau đó ngồi bên cạnh sofa, đưa tay xoa bóp đôi chân cho nàng.
“Sênh Sênh mệt rồi sao?”
Nàng gật đầu, tay đều không còn sức để nhấc lên.
“Hôm nay đều chưa ăn gì, lát nữa tắm rửa trước, anh đi nấu cháo cho em uống.”
Nàng không trả lời, ôm một chiếc gối ôm liền nhắm mắt lại, nàng thực sự không muốn cử động.
Tạ Lan thấy nàng không có ý định đứng dậy, liền bế người lên: “Vậy để anh giúp bảo bối tắm rửa nhé.”
Khương Vọng Sênh lập tức mở mắt, quẫy đạp đôi chân có chút vùng vẫy: “Em tự tắm, anh đi nấu đồ ăn đi.”
Tạ Lan lại không đồng ý rồi.
Hắn cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt tối sầm: “Đúng lúc anh cũng tắm cùng luôn.”
“Bảo bối, bồn tắm của anh rất lớn.”
“......”
Trong phòng tắm lập tức truyền đến tiếng nước chảy róc rách, có tiếng trầm đục khi vào nước, còn có tiếng nước vỗ vào bồn tắm có quy luật truyền ra không lâu sau đó. Hơi nước bên trong dần dần bao phủ khắp phòng.
Hơi nước khiến cả người nàng bốc hơi đến mức làn da ửng hồng, thân hình áp sát phía sau khiến nàng cả người đều không thể cử động được.
Thỉnh thoảng cánh tay thoát khỏi sự khống chế bám vào mép bồn, cũng nhanh chóng bị bắt trở lại.
Tạ Lan không hành hạ nàng quá lâu, thành thạo buộc mái tóc dài ướt sũng của nàng lên, sau đó bế người ra khỏi phòng tắm.
“Thoải mái không bảo bối.”
Hắn hôn lên mặt nàng, dư quang liếc thấy những dấu vết lốm đốm trên người nàng, đôi lông mày vẫn còn vương chút dục sắc nhạt nhòa, đưa lưỡi liếm liếm môi.
Khương Vọng Sênh mặc quần áo của hắn, được hắn đặt nằm trên sofa.
Mái tóc dài mang theo hơi nước được hắn chậm rãi dùng khăn lau khô, tiếng máy sấy tóc vang lên trong không gian yên tĩnh này có vẻ đặc biệt chói tai, cô gái nằm trên đùi hắn, mắt đều có chút mệt mỏi không mở ra nổi.
Tạ Lan chọn quay về vào lúc này ngoài việc muốn nàng gặp người nhà ra, còn vì vài ngày nữa chính là sinh nhật của bà nội hắn.
Tạ Lan từ một số phương diện nhìn lại, có chút giống với Sênh Sênh.
Cha mẹ hắn qua đời, tình hình gia đình phức tạp, chỉ còn bà nội.
“Sênh Sênh, gia đình anh có chút phức tạp... nhưng đừng lo lắng.” Tạ Lan cúi đầu, trán chạm vào nàng, nhìn dáng vẻ mơ màng sắp ngủ của nàng ánh mắt đầy vẻ chiều chuộng tình tứ.
“Được rồi, không quấy em nữa, ngủ một lát đi, tỉnh dậy chúng ta lại ăn.”
Tạ Lan bế người vào phòng ngủ, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, sau đó cùng nhau nhắm mắt lại.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Vạch Trần Thái Tử Giả Chết, Ta Bị Ngài Ấy Bám Riết Không Buông
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá